Hướng Dương Đón Nắng - Chương 6
Cập nhật lúc: 13/07/2026 03:02
Triệu Mộng Lộ băng qua đường, bước chân nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với lúc đến.
Chủ cửa hàng hoa là một bác gái mập mạp, thấy cô đi tới liền mỉm cười hỏi:
“Cháu gái mua hoa à?”
“Vâng, cho cháu một bó hướng dương ạ.”
“Tặng người ta hay tự mình ngắm?”
“Tự cháu ngắm ạ.”
Bác gái rút ra một bó đưa cho cô, thắt thêm một chiếc ruy băng màu xanh nhạt.
Triệu Mộng Lộ ôm bó hoa bước ra khỏi cửa hàng, cúi đầu ngửi một cái.
Hoa hướng dương không có mùi gì đặc biệt, nhưng cánh hoa cọ vào má, lành lạnh, mềm mại.
Cô ngẩng đầu lên.
Bầu trời rất xanh.
Cô bỗng nghĩ, chính mình của năm năm trước khi vo viên tờ giấy vứt vào thùng r/ác kia, nếu biết hôm nay bản thân sẽ bước ra khỏi một căn phòng họp như thế này, có lẽ sẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cô cuối cùng đã không cần phải đoán xem phía sau cánh cửa đó rốt cuộc đang che giấu điều gì nữa rồi.
Cô đã biết rồi.
Phía sau cánh cửa đó chẳng có cái gì cả.
Trống rỗng.
Điện thoại lại vang lên, cô nhìn một cái, là ban quản lý tòa nhà.
“Triệu nữ sĩ, vấn đề rò rỉ nước của hộ tầng trên nhà chị đã được xử lý xong rồi, nhưng lúc chúng tôi kiểm tra thì phát hiện trần nhà phòng khách nhà chị có vết thấm nước, cần chị quay về để xác nhận việc bồi thường thiệt hại.”
Triệu Mộng Lộ suy nghĩ một chút.
“Nhà không còn là của tôi nữa rồi.
Các anh liên hệ với Vương Lỗi đi, anh ta sống ở đó.”
Cô cúp điện thoại, ôm bó hoa, đi về hướng khách sạn.
Ánh mặt trời chiếu từ phía sau tới, bóng của cô đổ dài về phía trước, bó hoa trong vòng tay cô in lên bóng râm trông giống như một chùm pháo hoa đang rực nở.
Cô đi không nhanh, cũng không chậm.
Giống như một người cuối cùng đã trút bỏ được gánh nặng nghìn cân, mỗi một bước chân đều giẫm thật vững vàng, thật chắc chắn.
