Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 100: Quá Khứ Đau Thương, Bóng Dáng Người Anh Hùng

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:23

Tống Nguyên nhìn theo bóng lưng Lâm Sơ Họa, trong lòng không khỏi thầm thán phục.

"Thái thái đúng là... không phải người thường."

Anh nhớ lại lần đầu tiên gặp cô. Khi đó, cô chỉ là một nữ bác sĩ có vẻ ngoài mảnh mai, yếu đuối. Ai ngờ đâu, bên trong vẻ ngoài đó là một tinh thần thép và kỹ năng chiến đấu đáng kinh ngạc.

"Tống Nguyên, đang ngẩn ngơ gì đó?" Hank, một vệ sĩ người nước ngoài, vỗ vai anh.

"Không có gì. Chỉ là đang nghĩ về quá khứ thôi." Tống Nguyên cười trừ.

"Quá khứ à? Nhắc mới nhớ, hôm nay là ngày giỗ của Cố Hạo đại ca đúng không?" Hank hỏi, giọng trầm xuống.

Cố Hạo - anh trai của Cố Thận, một cảnh sát nằm vùng huyền thoại đã hy sinh mười năm trước. Cái c.h.ế.t của anh là nỗi đau lớn nhất của Cố gia, và cũng là động lực để Cố Thận dấn thân vào con đường đầy nguy hiểm này.

"Ừ. Sir chắc chắn đang rất nhớ anh ấy." Tống Nguyên thở dài.

Cố Thận đứng giữa đám đông, nhưng ánh mắt lại xa xăm. Anh nhớ đến người anh trai luôn che chở, bảo vệ mình.

"A Thận, sau này lớn lên em muốn làm gì?"

"Em muốn làm cảnh sát giống anh Hai!"

"Haha, tốt lắm. Hai anh em mình sẽ cùng nhau bảo vệ Hương Giang."

Lời hứa năm xưa vẫn còn đó, nhưng người thì đã đi xa.

"Anh đang nghĩ về anh Hạo sao?" Lâm Sơ Họa nhẹ nhàng hỏi, đặt tay lên cánh tay anh.

Cố Thận giật mình, quay sang nhìn vợ. Ánh mắt anh dịu lại: "Ừ. Hôm nay cảnh tượng này... làm anh nhớ đến anh ấy."

"Anh ấy vẫn luôn ở đây, dõi theo anh mà." Lâm Sơ Họa an ủi.

"Cảm ơn em, Tiểu Sơ." Cố Thận nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

Đột nhiên, bộ đàm của Tống Nguyên vang lên tiếng rè rè.

"Báo cáo, phát hiện đối tượng khả nghi ở khu vực bếp. Hắn đang cố gắng tiếp cận hệ thống thông gió."

Tống Nguyên biến sắc, ghé tai Cố Thận báo cáo: "Sir, có biến ở nhà bếp."

Cố Thận gật đầu, ánh mắt trở nên sắc lạnh: "Đừng đ.á.n.h động. Để xem hắn định làm gì. Cử người bám theo."

"Rõ."

Lâm Sơ Họa cũng nghe thấy. Cô thì thầm: "Em đi kiểm tra một chút."

"Cẩn thận." Cố Thận dặn dò.

Lâm Sơ Họa gật đầu, lặng lẽ tách khỏi đám đông, đi về phía hành lang dẫn xuống nhà bếp. Cô tháo đôi giày cao gót, thay bằng đôi giày đế bằng đã chuẩn bị sẵn.

Bước chân cô nhẹ nhàng như mèo, không phát ra tiếng động.

Trong bóng tối của hành lang, cô thấy một bóng người đang loay hoay với nắp cửa thông gió. Hắn mặc đồng phục nhân viên vệ sinh, nhưng đôi giày hắn mang lại là loại giày quân dụng chuyên nghiệp.

"Bingo." Lâm Sơ Họa mỉm cười.

Cô rút khẩu M1911 từ trong váy ra, lên đạn. Tiếng "cạch" nhỏ xíu vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Tên kia giật mình quay lại, nhưng đã quá muộn. Nòng s.ú.n.g lạnh lẽo của Lâm Sơ Họa đã chĩa thẳng vào trán hắn.

"Đừng cử động. Nếu không muốn đầu nở hoa." Giọng cô lạnh lùng, đầy uy quyền.

Tên kia trừng mắt nhìn cô, không tin nổi một người phụ nữ mặc váy dạ hội lại có thể xuất hiện ở đây và khống chế hắn nhanh như vậy.

"Cô là ai?" Hắn gằn giọng.

"Đại tẩu của cái nhà này." Lâm Sơ Họa nhếch mép. "Và là người sẽ tiễn mày xuống địa ngục nếu mày không khai ra ai sai mày đến đây."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.