Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 104: Cố Sir Xuất Hiện, Uy Quyền Áp Đảo Giới Thượng Lưu
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:23
(Lưu ý: Chương này quay lại bối cảnh trong tiệc, trước khi vụ nổ s.ú.n.g xảy ra, tập trung vào uy quyền của Cố Thận).
Trước khi bão tố ập đến, sảnh tiệc Grand Hyatt vẫn ngập tràn ánh đèn và tiếng nhạc du dương.
Cố Thận bước vào, khí chất vương giả tỏa ra khiến đám đông tự động dạt sang hai bên nhường đường. Anh không cần nói một lời, chỉ cần ánh mắt sắc lạnh quét qua cũng đủ khiến những kẻ đang xì xào bàn tán phải im bặt.
"Đó là Cố Sir sao? Nghe nói anh ta mới dẹp yên vụ lùm xùm trong gia tộc."
"Suỵt, bé mồm thôi. Anh ta không phải người dễ chọc đâu."
Một vài quý bà, tiểu thư nhìn Cố Thận với ánh mắt ngưỡng mộ pha lẫn thèm khát. Nhưng khi thấy Lâm Sơ Họa đi bên cạnh, họ đành thu lại ánh mắt đó. Người phụ nữ bên cạnh Cố Thận không chỉ đẹp, mà còn toát lên vẻ thông minh, sắc sảo, hoàn toàn xứng đôi vừa lứa với anh.
Cục trưởng Cảnh sát Trần bước tới, bắt tay Cố Thận.
"Cố Sir, vinh hạnh quá. Cậu đến làm buổi tiệc thêm phần long trọng."
"Trần Cục trưởng quá khen. Tôi chỉ đến góp vui thôi." Cố Thận mỉm cười xã giao, nhưng ánh mắt vẫn cảnh giác quan sát xung quanh.
"Nghe nói O Ký dạo này lập được nhiều chiến công lớn. Cậu đúng là hổ phụ sinh hổ t.ử."
"Đều là nhờ anh em trong đội nỗ lực thôi."
Hai người đàn ông quyền lực nhất nhì giới cảnh sát Hương Giang đứng nói chuyện, tạo nên một bức tường vô hình mà không ai dám xen vào.
Lâm Sơ Họa đứng bên cạnh, khéo léo đóng vai người vợ hiền. Nhưng tai cô vẫn nghe ngóng mọi động tĩnh.
"Thái thái, bên kia có mấy người đang nhìn ngài chằm chằm." Tống Nguyên thì thầm qua tai nghe.
Lâm Sơ Họa liếc mắt sang. Đó là Đổng Nghiên và Đổng Dục - hai chị em nhà họ Đổng, vốn luôn ganh ghét với cô.
"Kệ họ. Chó sủa thì ch.ó cứ sủa, đoàn người cứ đi." Cô đáp nhẹ tênh.
Đổng Nghiên cầm ly rượu tiến lại gần, giọng điệu chanh chua: "Ôi chao, đây chẳng phải là cô em dâu 'từ trên trời rơi xuống' của Cố gia sao? Nghe nói xuất thân từ Đại Lục nghèo nàn, sao hôm nay lại có tiền mua bộ váy đẹp thế này? Chắc là dùng tiền của Cố thiếu rồi."
Lâm Sơ Họa mỉm cười, nụ cười lạnh như băng: "Đổng tiểu thư quá khen. Tiền của chồng tôi cũng là tiền của tôi. Còn hơn một số người, muốn tiêu tiền của đàn ông mà cũng không có ai cho."
"Mày..." Đổng Nghiên tức nghẹn họng.
"Thôi đi, Nghiên Nghiên." Đổng Dục kéo tay chị gái. "Đừng chấp nhặt với loại người này."
"Loại người này?" Cố Thận bất ngờ lên tiếng. Anh quay sang, ánh mắt như d.a.o găm nhìn thẳng vào hai chị em họ Đổng. "Các cô đang nói về vợ tôi sao?"
Đổng Nghiên và Đổng Dục mặt cắt không còn giọt m.á.u. Uy áp của Cố Thận quá lớn, khiến họ run rẩy.
"Cố... Cố thiếu... chúng tôi chỉ đùa thôi..."
"Đùa? Tôi không thấy vui chút nào." Cố Thận bước tới một bước, giọng trầm thấp đe dọa. "Nếu tôi còn nghe thấy bất kỳ lời nào x.úc p.hạ.m vợ tôi, thì Đổng gia các người... chuẩn bị cuốn gói khỏi Hương Giang đi là vừa."
Cả sảnh tiệc im phăng phắc. Không ai dám thở mạnh.
Cố Thận vòng tay ôm eo Lâm Sơ Họa, tuyên bố dõng dạc: "Vợ tôi là người tôi yêu thương nhất. Ai đụng đến cô ấy, là đụng đến Cố Thận này."
Lâm Sơ Họa nhìn chồng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Người đàn ông này, dù ở đâu, trong hoàn cảnh nào, cũng luôn đứng ra bảo vệ cô.
"Cảm ơn anh, ông xã." Cô thì thầm.
"Ngốc ạ, bảo vệ em là trách nhiệm của anh." Cố Thận hôn nhẹ lên tóc cô.
Nhưng khoảnh khắc lãng mạn đó không kéo dài được lâu. Tống Nguyên báo cáo qua tai nghe:
"Sir, Đỗ Diệu đã xuất hiện. Hắn đang đi vào từ cửa chính."
Cố Thận lập tức thay đổi thái độ. Ánh mắt anh trở lại vẻ sắc lạnh của một người thợ săn nhìn thấy con mồi.
"Chuẩn bị chiến đấu."
