Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 125: Ôn Nhu Của Đại Tẩu, Lời Thú Tội Của Ông Trùm

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:27

Lâm Sơ Họa dùng khăn ấm lau mặt cho Cố Thận, động tác nhẹ nhàng, tỉ mỉ.

"Đau không?" Cô hỏi, tay ấn nhẹ vào huyệt thái dương của hắn.

Cố Thận nhắm mắt hưởng thụ, miệng lẩm bẩm: "Đau... đau lắm... Vợ ơi, em mát-xa cho anh đi."

Lâm Sơ Họa bật cười: "Được rồi, nằm xuống đi. Tôi mát-xa cho anh."

Cố Thận ngoan ngoãn nằm sấp xuống giường. Lâm Sơ Họa ngồi bên cạnh, đôi tay mềm mại bắt đầu xoa bóp vùng vai gáy căng cứng của hắn.

"Ưm... thoải mái quá..." Cố Thận rên rỉ.

"Anh im lặng chút đi, đừng có phát ra mấy âm thanh kỳ quái đó." Lâm Sơ Họa đỏ mặt, vỗ nhẹ vào vai hắn.

"Tại em làm sướng quá mà." Cố Thận cười hì hì.

Không khí trong phòng trở nên ấm áp, lãng mạn.

Đúng lúc này, điện thoại của Cố Thận lại reo lên. Hắn nhíu mày, định không nghe, nhưng thấy tên người gọi là Ram thì đành phải bắt máy.

"Alo, có chuyện gì?" Giọng Cố Thận đầy vẻ khó chịu vì bị làm phiền.

"Boss, tôi đã phân tích xong hồ sơ tâm lý của tên 'Sát thủ liên hoàn' rồi." Giọng Ram vang lên từ đầu dây bên kia.

"Nói."

"Hắn là một kẻ cực kỳ thông minh, tỉ mỉ, có khả năng lên kế hoạch hoàn hảo. Hắn am hiểu về giải phẫu học, biết cách gây ra cái c.h.ế.t đau đớn nhất nhưng lại ít để lại dấu vết nhất. Hắn có thù hận sâu sắc với những kẻ ngoại tình và con rơi."

Cố Thận im lặng nghe, tay vẫn nắm lấy tay Lâm Sơ Họa.

"Còn gì nữa?"

"Hắn có vẻ như đang cố tình để lại manh mối để khiêu khích cảnh sát, hoặc là... để gửi thông điệp cho một ai đó."

"Thông điệp gì?"

"Rằng hắn là người thực thi công lý, là người dọn dẹp rác rưởi cho xã hội."

Cố Thận cười nhạt: "Phân tích hay lắm. Cậu nên đi viết tiểu thuyết trinh thám đi."

"Boss, tôi nghiêm túc đấy. Hồ sơ này... rất giống với anh." Ram ngập ngừng nói.

"Vậy sao? Cậu nghĩ tôi là kẻ sát nhân đó à?"

"Tôi không dám khẳng định. Nhưng mọi bằng chứng đều chỉ về hướng đó."

Cố Thận thở dài: "Ram, cậu thông minh lắm. Nhưng đôi khi thông minh quá cũng không tốt đâu."

Hắn cúp máy, quay sang nhìn Lâm Sơ Họa. Cô đang nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt phức tạp.

"Anh... thực sự là người đó sao?" Lâm Sơ Họa hỏi lại lần nữa.

Cố Thận ngồi dậy, kéo cô vào lòng. Hắn nhìn sâu vào mắt cô, không hề trốn tránh.

"Phải. Là anh."

Lâm Sơ Họa rùng mình. Dù đã đoán trước, nhưng khi nghe chính miệng hắn thừa nhận, cô vẫn cảm thấy sốc.

"Tại sao anh lại làm như vậy? Anh có biết là nếu bị bắt, anh sẽ bị t.ử hình không?"

"Anh biết. Nhưng anh không hối hận."

Cố Thận vuốt ve khuôn mặt cô: "Tiểu Sơ, em có biết cảm giác bất lực khi nhìn thấy người mình yêu thương bị tổn thương mà không làm gì được không? Lúc A Viễn bị bắt cóc, anh đã thề với lòng mình rằng, anh sẽ g.i.ế.c hết tất cả những kẻ dám động đến gia đình anh."

"Nhưng g.i.ế.c người là phạm pháp..."

"Pháp luật? Ở cái đất Hương Giang này, pháp luật chỉ dành cho kẻ yếu thôi. Với những kẻ như Đỗ gia, pháp luật không làm gì được bọn chúng đâu. Chỉ có bạo lực mới trị được bạo lực."

Lâm Sơ Họa im lặng. Cô biết Cố Thận nói đúng. Thế giới này không công bằng như cô nghĩ.

"Anh đã g.i.ế.c bao nhiêu người rồi?"

"Không nhớ nữa. Nhiều lắm." Cố Thận nhún vai: "Nhưng anh chỉ g.i.ế.c những kẻ đáng c.h.ế.t."

Lâm Sơ Họa ôm c.h.ặ.t lấy hắn, vùi đầu vào n.g.ự.c hắn. Cô nghe thấy tiếng tim đập mạnh mẽ của hắn.

"Em sợ..."

"Đừng sợ. Có anh ở đây rồi. Anh sẽ không để ai làm hại em đâu."

"Em không sợ cho mình. Em sợ cho anh. Em sợ anh sẽ biến thành quỷ dữ."

Cố Thận cười khổ: "Anh đã là quỷ dữ từ lâu rồi. Từ khi bước chân vào thế giới ngầm này, anh đã không còn là con người nữa."

"Không! Anh không phải quỷ dữ! Anh là chồng em, là ba của A Viễn!" Lâm Sơ Họa ngẩng đầu lên, kiên quyết nói.

Cố Thận nhìn cô, ánh mắt dịu dàng trở lại.

"Cảm ơn em, Tiểu Sơ. Cảm ơn em đã không bỏ rơi anh."

Hắn cúi xuống, hôn lên môi cô. Một nụ hôn nồng nàn, chứa đựng bao nhiêu tình cảm dồn nén bấy lâu nay.

Lâm Sơ Họa đáp lại nụ hôn của hắn, vòng tay ôm lấy cổ hắn.

Đêm nay, họ thuộc về nhau. Mặc kệ ngoài kia bão tố phong ba, trong căn phòng này chỉ có tình yêu và sự ấm áp.

...

Sáng hôm sau, tin tức về việc Đỗ Diệu bị bắt lan truyền khắp Hương Giang. Cảnh sát tuyên bố đã phá được vụ án bắt cóc tống tiền chấn động dư luận.

Đỗ lão gia bị đột quỵ phải nhập viện cấp cứu. Cổ phiếu Đỗ thị rớt xuống mức thấp nhất trong lịch sử.

Cố Thận ngồi trong văn phòng, xem bản tin trên tivi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc thắng.

"Cố thiếu, mọi việc đã theo đúng kế hoạch." Tống Nguyên báo cáo.

"Tốt. Tiếp tục theo dõi động tĩnh của Đỗ gia. Nếu có gì bất thường, báo ngay cho tôi."

"Vâng."

Cố Thận tắt tivi, quay sang nhìn tấm ảnh gia đình đặt trên bàn làm việc. Trong ảnh, hắn, Lâm Sơ Họa và A Viễn đang cười rất tươi.

"Tiểu Sơ, A Viễn, anh đã làm được rồi. Từ nay về sau, sẽ không ai dám động đến gia đình chúng ta nữa."

Hắn tự nhủ với lòng mình.

Đúng lúc này, điện thoại bàn reo lên. Là Cục trưởng Trần gọi tới.

"Cố thiếu, chúc mừng anh. Đỗ Diệu đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Hắn ta sẽ phải ngồi tù mọt gông."

"Cảm ơn Cục trưởng Trần. Ông vất vả rồi."

"Không có gì. Đây là trách nhiệm của chúng tôi mà. À, còn chuyện 'Sát thủ liên hoàn'..."

"Sao? Các ông tìm ra hung thủ chưa?"

"Vẫn chưa. Hắn ta lặn mất tăm rồi. Nhưng chúng tôi sẽ không bỏ cuộc đâu."

"Chúc các ông may mắn."

Cố Thận cúp máy, cười nhạt.

Sát thủ liên hoàn? Hắn ta đang ngồi ngay đây này. Nhưng các người sẽ không bao giờ bắt được hắn đâu. Bởi vì hắn là Cố Thận, là ông trùm của thế giới ngầm Hương Giang. Và quan trọng hơn, hắn có một người vợ thông minh tuyệt đỉnh là Lâm Sơ Họa giúp sức.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.