Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 117: Thời Khắc Trở Về, Cha Mẹ Cố Thận

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:29

Sau khi đám người Đỗ Diệu rời đi, mấy vệ sĩ đều vây quanh Cố Thận.

Tống Nguyên nhìn Đỗ Diệu rời đi, sau đó mới đến gần Cố Thận, nói: "Cố thiếu, Đỗ Diệu đã nói rồi, hắn ta sẽ không để yên đâu."

Lâm Sơ Họa nói: "Hắn ta nói, một là nguy hiểm, hai là phải giải quyết vấn đề trước. Tám vệ sĩ, mỗi người đều phải ở bên cạnh tôi, nếu không thì sẽ rất nguy hiểm."

Tống Nguyên là một người thẳng thắn, hắn ta không suy nghĩ nhiều, I... trước đây, hắn ta rất cứng nhắc, nhưng bây giờ, hắn ta đã thay đổi.

Lúc này, hắn ta nói, Cố Thận bằng lòng vì Sir Cố mà hy sinh, hắn ta rất cảm động, có thể nói là: "Tôi sẽ đi theo ngài."

Lâm Sơ Họa nói: "Cố thiếu, chỉ cần là người của ngài, tôi sẽ không để họ phải chịu thiệt, không có gì phải lo lắng cả."

Cố Thận nói: "Đoạn ghi âm này không ai có cả, tôi thấy mấy người cũng không có, chúng ta sẽ không để lộ ra ngoài đâu."

Lâm Sơ Họa nói: "Tống Nguyên cũng không suy nghĩ nhiều, hắn ta nói, người của chúng ta đã theo dõi Trương Cường rồi, Hank và mấy người đó không theo kịp Trương Cường, nhưng hắn ta có một chiếc xe, có thể theo dõi được, một người cũng không thoát được."

Lâm Sơ Họa nói: "Trương Cường không có tiền sẽ không đi làm, nếu không thì sẽ đi làm, cũng không có quan hệ gì với Sir Cố, trước đây, chúng ta không có bằng chứng."

Cũng không phải là Trương Cường không có tiền, mà là hắn ta không có bằng chứng, nếu không thì Sir Cố đã sớm bị bắt rồi, cũng không thể trở thành một mối đe dọa, cũng không thể đổ m.á.u được.

Lâm Sơ Họa cũng không đi, Tống Nguyên nói, hắn ta sẽ đi.

Lúc này, Cố Thận và Tống Nguyên cũng đã đến, Tống Nguyên cũng nói với Lâm Sơ Họa một câu: "Thái thái, sự an toàn của ông chủ giao cho cô."

"Được thôi, Tống Nguyên, cô cũng nghỉ ngơi đi, Thái thái." Lâm Sơ Họa nói.

Tống Nguyên mỉm cười, nói: "Được thôi, tôi cũng nghỉ ngơi đây."

Cô quay người vào rạp chiếu phim, Cố Thận đã ngồi trên ghế sofa rồi.

Lâm Sơ Họa đi rồi, Cố Thận lại ngồi trên ghế sofa, im lặng, Cố Thận nói: "Thái thái, đi thôi."

Lâm Sơ Họa đi rồi, Cố Thận có chút thất vọng.

Lâm Sơ Họa biết Cố Thận rất mệt, cô đi qua, ngồi bên cạnh hắn ta, nói: "Anh, em biết anh rất mệt, nhưng em có một ý kiến, càng có tiền, cách suy nghĩ càng kỳ lạ, chủ tịch là người như vậy, đương nhiên chúng ta cũng phải như vậy, Cố thị phải như vậy."

Thái thái nhìn Cố Thận, nói: "Anh, em biết anh muốn đi London, nhưng thực ra rất nguy hiểm, bắt đầu từ bây giờ, em sẽ theo dõi anh."

Lâm Sơ Họa là người của nhà họ Cố, nếu muốn đi cùng Cố Thận, Cố Thận sẽ càng bằng lòng hơn.

Đương nhiên là sẽ.

Lâm Sơ Họa đã ở đây nhiều năm, là một người lớn tuổi, cũng là một người biến thái, cũng là một người bạn, gia đình của Cố Thận, cũng là một người bạn, Đỗ Diệu đã nói rồi.

Vì Lâm Sơ Họa còn rất trẻ, đương nhiên cũng rất xinh đẹp, trên người có một khí chất rất đặc biệt, rất quyến rũ.

Lâm Sơ Họa nói: "Anh, em xuống lầu nghỉ ngơi đây."

Cố Thận không nói gì, chỉ gật đầu, mỉm cười nói: "Được rồi, công ty ở rạp chiếu phim, chúng ta cũng nên đi thôi."

Chuyện này không phải là chuyện đùa, sau khi trải qua bao nhiêu sóng gió, bây giờ, Cố Thận lại vì công ty mà làm việc.

Lâm Sơ Họa nói: "Anh, nếu anh muốn, em cũng sẽ đứng về phía chủ tịch."

Đôi mắt cô sáng lên, nhìn Cố Thận, có chút vui mừng, cũng không phải là giả, vì công ty của Cố Thận đang ở London, vì để bảo vệ công ty, Cố Thận đã phải trả một cái giá rất đắt, đúng vậy, Cố Thận rất tốt, công ty ở rạp chiếu phim cũng không sao, Tống Nguyên cũng ở Hương Giang.

Lâm Sơ Họa cũng không nói gì.

Đại Lục sắp trở về, Cố Thận phải ở lại Hương Giang, cũng nên như vậy.

Lâm Sơ Họa không ngờ Cố Thận lại gật đầu, cô rất vui, ôm lấy Cố Thận, nói: "Anh, em chắc chắn sẽ đi."

Lâm Sơ Họa cũng biết người phụ nữ này là người của Cố Thận, cô ra hiệu, đương nhiên là ở bên cạnh Cố Thận, đương nhiên là một người bạn, cũng là một người bạn, cũng là một người bạn, vì cô đứng về phía công ty của Cố Thận.

Lâm Sơ Họa nhìn Cố Thận, nói: "Anh, cảm ơn anh."

Lúc này, Cố Thận mới đưa cho Thái thái một vài tài liệu, khi cô vui mừng, Cố Thận nói.

Cố Thận là một người rất giàu có ở Hương Giang, đương nhiên là chuyên gia cũng không thiếu, lúc này, Cố Thận đã mời rất nhiều chuyên gia, khi theo đuổi con gái, khi theo đuổi người khác, Cố Thận có thể nói là một người rất biến thái.

Cố Thận theo đuổi người khác, cũng là một con đường của người có tiền.

Đương nhiên, Cố Thận không có giấy tờ, trên giấy tờ, Hương Giang, Hương Giang, một vị lãnh đạo nào đó, con gái của một người nào đó, trên giấy tờ, con gái của người đó, lúc đó, để bảo vệ, trên người có một khẩu s.ú.n.g, trên giấy tờ.

Lâm Sơ Họa không nói gì, chỉ gật đầu, nói: "Được thôi."

Đoạn ghi âm này, Cố Thận lại đưa cho cô.

Lâm Sơ Họa ra khỏi rạp chiếu phim, Cố Thận nói: "Em, anh phải đến trung tâm chỉ huy của Hương Giang, đi xem xét công ty bên đó, được không, em nên đi chọn quần áo đi."

Lâm Sơ Họa nói: "Được thôi, em thích ở nhà mặc quần áo."

Cố Thận dừng ở tầng hai, nói: "Anh, em có một bất ngờ."

Lâm Sơ Họa gật đầu, cởi giày, đi chân trần, Cố Thận đã trở thành một người cha rồi.

Lâm Sơ Họa cũng không phải là một người ngốc nghếch, cô nói: "Được thôi."

Nếu muốn, Cố Thận có thể có bất ngờ gì, nếu muốn, Cố Thận phải là người của cô.

Được rồi.

Thực ra, Cố Thận đã đưa cho cô một vài tài liệu, cũng đã ghi lại suy nghĩ của Cố Thận.

Lâm Sơ Họa có rất nhiều bất ngờ, vì những tài liệu này đã bị cô vứt đi rồi.

Sau đó, ở tầng hai, Cố Thận lại có một vấn đề khác, Lâm Sơ Họa lại càng vui hơn.

Cố Thận và Đỗ Diệu đều là những kẻ g.i.ế.c người, nhưng một người lại bằng lòng ở lại, hai ngày sau, Cố Thận sẽ về nhà một ngày, chuyên môn cho người đi ghi âm, cũng không biết mình có thể trở về được không, Sir Cố ở đó, nếu trước đây, Cố Thận bằng lòng, Cố Thận đã nói với cô, nói là muốn những thứ này.

Lâm Sơ Họa đương nhiên là người của Cố Thận, cô cũng là người của Cố Thận.

Lâm Sơ Họa nói: "Anh, em xuống lầu đây."

Tầng dưới có một rạp chiếu phim, Lâm Sơ Họa đứng trước một bức tranh khổng lồ, một bức tranh của một họa sĩ người Pháp, cô đứng trước bức tranh, không nói gì, chỉ nói: "Anh, anh học vẽ à?"

Mười năm trước, vì để bảo vệ, Cố Thận đã vẽ bức tranh này, mười năm sau, cô đã mua lại nó.

Lâm Sơ Họa cũng không biết Sir Cố sẽ làm gì, cô nói: "Anh, em muốn đi mua sắm, bây giờ, một cô gái trẻ, bình thường, nói: "Em là một người nhỏ bé."

Cố Thận gật đầu, nói: "Em, một bộ quần áo mới, toàn bộ đều là của em, một chiếc váy màu đen, nói: "Đây là quần áo của cha mẹ em, không cần phải tốn tiền, cũng không cần phải như vậy, được rồi, đi thôi, người Thụy Sĩ và người Pháp đều không sao cả."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.