Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 168: Thái Thái Trổ Tài, Cú Đấm Thép Của Đại Tẩu
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:36
Trong đống đổ nát, Lâm Sơ Họa phát hiện ra một kẻ vẫn còn sống sót.
Hắn ta đang cố gắng bò ra ngoài, gương mặt đầy m.á.u và sự hoảng loạn. Lâm Sơ Họa tiến lại gần, đôi mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Hắn ta nhìn thấy cô, định rút s.ú.n.g nhưng đã quá muộn. Lâm Sơ Họa tung một cú đ.ấ.m bằng găng tay sắt, khiến hắn ngất lịm ngay lập tức.
Cô nhanh ch.óng kiểm tra người hắn và tìm thấy một chiếc máy nhắn tin BP.
"Thái thái, cô không sao chứ?" Tống Nguyên chạy lại, gương mặt đầy vẻ lo lắng.
Lâm Sơ Họa lắc đầu: "Tôi không sao. Đưa hắn về thẩm vấn."
Lúc này, lão gia t.ử cũng đã đến hiện trường. Ông nhìn đống đổ nát, rồi nhìn cháu dâu, ánh mắt đầy vẻ phức tạp.
"Tiểu Sơ, con thực sự khiến ta bất ngờ."
Lâm Sơ Họa mỉm cười: "Con chỉ làm những gì cần làm thôi."
Sau khi giải quyết xong hiện trường, họ trở về Cố gia.
Chiếc Porsche 911 dừng lại trước cổng biệt thự Thái Bình Sơn.
Cố Thận đã đứng đợi sẵn ở đó. Thấy vợ bước xuống xe, anh nhanh ch.óng tiến lại gần, ôm c.h.ặ.t cô vào lòng.
"Em không sao chứ? Anh đã rất lo lắng."
Lâm Sơ Họa vỗ nhẹ vào lưng chồng: "Em không sao mà. Anh xem, em vẫn bình an vô sự đây thôi."
A Viễn từ trong nhà chạy ra, ôm chầm lấy chân mẹ: "Mami, Mami về rồi! Con xợ quá!"
Lâm Sơ Họa bế con lên, hôn vào má cậu bé: "Ngoan, Mami về rồi đây. Đừng sợ nhé."
Cố Thận nhìn vợ con, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Anh biết, dù bên ngoài có bao nhiêu sóng gió, chỉ cần về đến nhà, anh sẽ luôn có một bến đỗ bình yên.
"Daddy, Mami có quà cho con không?" A Viễn nũng nịu hỏi.
Lâm Sơ Họa cười: "Có chứ, Mami có quà đặc biệt cho A Viễn đây."
Cô lấy ra một hộp quà nhỏ, bên trong là một quả cầu pha lê tuyệt đẹp. Bên trong quả cầu là hình ảnh một gia đình nhỏ đang hạnh phúc bên nhau.
A Viễn reo lên thích thú: "Wow, đẹp quá! Con cảm ơn Mami!"
Cố Thận nhìn món quà, rồi nhìn vợ, ánh mắt đầy vẻ sủng nịch. Anh biết, cô luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho gia đình.
Lúc này, Tống Nguyên tiến lại gần Cố Thận, thì thầm điều gì đó.
Cố Thận nhíu mày, rồi gật đầu. Anh quay sang nói với vợ: "Em và con vào nhà trước đi, anh có chút việc cần xử lý."
Lâm Sơ Họa biết đó là chuyện về Đỗ Diệu và quả b.o.m. Cô gật đầu: "Anh cẩn thận nhé."
Cố Thận hôn lên trán vợ: "Anh biết rồi. Vào nhà đi."
Lâm Sơ Họa bế A Viễn vào nhà. Cô biết, cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc. Nhưng cô tin rằng, với sự đồng lòng của cả gia đình, họ sẽ vượt qua tất cả.
Trong phòng làm việc, Cố Thận nhìn chiếc máy nhắn tin BP mà Lâm Sơ Họa tìm được.
"Boss, chúng tôi đã kiểm tra, tin nhắn cuối cùng được gửi từ một số điện thoại ở Đại Lục." Tống Nguyên báo cáo.
Cố Thận trầm ngâm. Đại Lục? Chuyện này ngày càng trở nên phức tạp hơn anh tưởng.
"Tiếp tục điều tra. Tôi muốn biết kẻ đứng sau chuyện này là ai."
"Rõ, Boss!"
Cố Thận nhìn ra cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm. Hương Giang đang đứng trước ngưỡng cửa của những thay đổi lớn. Và Cố gia, với tư cách là một trong những gia tộc quyền lực nhất, không thể đứng ngoài cuộc.
Anh biết mình phải bảo vệ gia đình, bảo vệ sự bình yên của Hương Giang.
Và anh sẽ làm tất cả để thực hiện điều đó.
Dù cái giá phải trả có lớn đến đâu.
Sáng hôm sau, tin tức về vụ nổ xe của Đỗ Diệu tràn ngập các mặt báo.
Giới hào môn Hương Giang chấn động. Ai cũng biết Đỗ Diệu là kẻ không dễ đối phó, vậy mà lại bị ám sát ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Nhiều người đồn đoán rằng đây là sự trả thù của Cố gia.
Nhưng Cố gia vẫn giữ im lặng.
Lâm Sơ Họa ngồi trong vườn, nhâm nhi tách trà, thản nhiên đọc báo. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một cơn bão lớn.
Và cô đã sẵn sàng để đối mặt với nó.
Bởi vì cô là Đại tẩu của Cố gia.
Và cô sẽ không để bất kỳ ai làm hại đến gia đình mình.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô vang lên.
Là một số lạ.
Lâm Sơ Họa nhíu mày, rồi bắt máy.
"Alo?"
"Bác sĩ Lâm, đã lâu không gặp." Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ đầu dây bên kia.
Lâm Sơ Họa sững người. Giọng nói này...
"Anh là ai?"
"Cô không cần biết tôi là ai. Chỉ cần biết rằng, trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi."
Nói rồi, hắn cúp máy.
Lâm Sơ Họa nhìn chiếc điện thoại, ánh mắt sắc lẹm.
Kẻ thù mới đã xuất hiện.
Và lần này, hắn ta có vẻ đáng gờm hơn Đỗ Diệu rất nhiều.
Nhưng Lâm Sơ Họa không hề sợ hãi. Ngược lại, cô còn cảm thấy một chút phấn khích.
Cuộc sống ở Hương Giang này quả thực không bao giờ nhàm chán.
Cô mỉm cười, rồi tiếp tục nhâm nhi tách trà.
Trò chơi mới sao?
Được thôi, tôi sẵn sàng tiếp chiêu.
