Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 182: Màn Kịch Mua Nước, Sát Thủ Xuất Hiện
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:38
"Thái thái, nước nóng 24/24 luôn sẵn sàng phục vụ ạ."
Cô nhân viên lễ tân cúi đầu cung kính, nhưng ánh mắt lại thoáng chút bối rối. Rõ ràng yêu cầu của Lâm Sơ Họa về loại "nước thần" đặc biệt nào đó khiến cô ta khó xử.
Lâm Sơ Họa nhíu mày, giọng điệu có chút hờn dỗi của một phu nhân được nuông chiều: "Tôi không nói nước nóng để tắm! Tôi nói là nước dưỡng da, loại tôi hay dùng ấy. Mấy người không hiểu sao? Da tôi nhạy cảm lắm, dùng loại khác là nổi mẩn ngay."
"Dạ... dạ..." Cô nhân viên ấp úng.
"Thôi được rồi, để tôi tự đi tìm. Chắc chắn trong kho hoặc ở quầy bar phải có chứ."
Lâm Sơ Họa phẩy tay, quay người bước đi, dáng vẻ kiêu kỳ. Nhưng kỳ thực, mọi giác quan của cô đang căng lên như dây đàn.
Sam và Hank vẫn giữ khoảng cách an toàn phía sau, tay luôn đặt hờ lên bao s.ú.n.g giấu dưới áo vest. Họ không hiểu "nước thần" là cái quái gì, nhưng nhiệm vụ của họ là bảo vệ "Boss's wife" an toàn tuyệt đối.
Lâm Sơ Họa đi lướt qua khu vực sảnh chờ. Khóe mắt cô liếc nhanh về phía gã đàn ông đội mũ lưỡi trai lúc nãy. Hắn vẫn đứng đó, giả vờ lau chùi một chậu cây cảnh, nhưng ánh mắt lại dán c.h.ặ.t vào cô.
"Hắn đang chờ thời cơ." Cô thầm nhận định.
Nếu hắn là người của Đỗ Diệu, chắc chắn hắn không đi một mình. Có thể còn đồng bọn đang ẩn nấp đâu đó.
Lâm Sơ Họa đi về phía quầy bar ở góc sảnh. Nơi này vắng vẻ, ánh sáng mờ ảo. Cô cố tình đi chậm lại, tạo cơ hội cho kẻ địch tiếp cận.
"Cho tôi một ly nước lọc." Cô nói với bartender.
Trong lúc chờ đợi, cô quan sát hình ảnh phản chiếu qua tấm gương lớn sau quầy bar.
Gã đội mũ lưỡi trai đã bắt đầu di chuyển. Hắn đi vòng qua các cột trụ, tiến về phía cô từ bên trái.
Cùng lúc đó, từ phía cầu thang bộ, một gã khác mặc đồ đen cũng đang đi xuống. Hắn ta đeo kính râm dù đang ở trong nhà vào buổi tối.
"Hai tên." Lâm Sơ Họa đếm thầm.
Cô cầm ly nước lên, nhấp một ngụm, rồi bất ngờ làm rơi chiếc ly xuống sàn.
"Xoảng!"
Tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang lên ch.ói tai trong không gian yên tĩnh.
Lợi dụng lúc mọi người giật mình, Lâm Sơ Họa cúi xuống như để nhặt mảnh vỡ, nhưng thực chất là để rút con d.a.o gọt trái cây giấu trong tay áo ra.
"Madam! Cẩn thận!" Sam hét lên, lao tới.
Nhưng gã đội mũ lưỡi trai đã nhanh hơn. Hắn rút ra một khẩu s.ú.n.g giảm thanh, chĩa thẳng vào Lâm Sơ Họa.
"Đừng động đậy! Nếu không tao b.ắ.n nát sọ con đàn bà này!"
Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc.
Lâm Sơ Họa vẫn giữ tư thế cúi người, tay nắm c.h.ặ.t cán d.a.o. Cô không hề sợ hãi, ngược lại còn cảm thấy m.á.u trong người đang sôi lên.
"Muốn bắt tôi? Không dễ đâu."
Cô bất ngờ tung chân đá mạnh vào một mảnh thủy tinh lớn dưới sàn. Mảnh vỡ bay v.út lên, găm thẳng vào cổ tay cầm s.ú.n.g của gã đàn ông.
"Aaaa!" Hắn hét lên đau đớn, khẩu s.ú.n.g rơi xuống đất.
Lâm Sơ Họa lao tới như một con báo, kề d.a.o vào cổ hắn, xoay người dùng hắn làm lá chắn.
"Đứng im! Bỏ s.ú.n.g xuống!" Cô hét lớn, giọng nói uy lực khiến cả sảnh đường chấn động.
Gã đeo kính râm ở cầu thang thấy đồng bọn bị bắt, liền rút s.ú.n.g định b.ắ.n trả. Nhưng Hank đã nhanh tay hơn.
"Đoàng!"
Một phát s.ú.n.g chính xác từ khẩu M1911 của Hank xuyên thủng vai gã đeo kính râm. Hắn ngã nhào xuống cầu thang.
Sam cũng đã rút s.ú.n.g, chĩa vào những kẻ khả nghi khác trong sảnh.
"Bảo vệ Madam!"
Lâm Sơ Họa siết c.h.ặ.t con d.a.o vào cổ tên bắt cóc, lạnh lùng nói:
"Nói! Ai sai mày đến đây? Đỗ Diệu phải không?"
Gã đàn ông run rẩy, m.á.u từ cổ tay chảy ròng ròng: "Tao... tao không biết... Tao chỉ nhận tiền..."
"Không biết?" Lâm Sơ Họa cười nhạt. "Được, để xem mày cứng miệng đến đâu."
Cô đẩy hắn về phía Sam: "Trói hắn lại! Tra khảo ngay tại đây!"
Cả sảnh khách sạn hỗn loạn. Nhân viên la hét bỏ chạy. Nhưng Lâm Sơ Họa vẫn đứng đó, bình tĩnh và lạnh lùng như một nữ thần chiến tranh.
Cô biết, đây mới chỉ là màn dạo đầu. Đỗ Diệu sẽ không dừng lại ở đây.
"Cố Thận, anh đang ở đâu?" Cô thầm gọi tên chồng.
Đúng lúc đó, điện thoại của cô rung lên. Là tin nhắn từ máy BP.
"Anh đang về. Giữ an toàn. Yêu em."
Lâm Sơ Họa mỉm cười, cất con d.a.o đi. Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi.
