Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 197: Vả Mặt Đỗ Diệu, Anh Hùng Thầm Lặng
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:40
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Tiếng s.ú.n.g nổ rền vang trên đường cao tốc ven biển. Chiếc xe chở Hank lảo đảo, lốp sau đã bị b.ắ.n thủng.
"Bọn chúng đông quá!" Vệ sĩ hét lên qua bộ đàm. "Sir! Chúng tôi bị phục kích ở đoạn đường số 9! Cần chi viện gấp!"
Từ phía sau, ba chiếc xe bán tải của đám sát thủ do Đỗ Diệu thuê đang truy đuổi gắt gao. Những tên côn đồ lăm lăm s.ú.n.g tiểu liên, xả đạn xối xả.
"G.i.ế.c lão già đó! Đỗ thiếu thưởng 5 triệu đô la!" Tên cầm đầu hét lớn.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một chiếc xe thể thao màu đen lao tới như một tia chớp, cắt ngang đội hình truy đuổi.
Cửa kính hạ xuống, Lâm Sơ Họa với cặp kính râm đen, tay cầm khẩu M1911, lạnh lùng bóp cò.
Pằng! Pằng!
Hai phát đạn chính xác đến kinh ngạc. Tên tài xế của chiếc xe đi đầu gục xuống vô lăng. Chiếc xe mất lái, đ.â.m sầm vào vách núi, bốc cháy dữ dội.
"Thái thái đến rồi!" Vệ sĩ reo lên.
Cố Thận ngồi ở ghế lái, tay lái lụa lách qua những làn đạn, ép sát chiếc xe thứ hai. Anh không dùng s.ú.n.g, mà dùng chính chiếc xe của mình húc mạnh vào hông xe đối thủ.
Rầm!
Chiếc xe của bọn sát thủ bị hất văng ra khỏi lan can, rơi xuống biển sâu.
"Cool!" Hank ngồi trong xe phía trước, nhìn thấy cảnh tượng đó không khỏi thốt lên. "Cô gái đó... giống hệt bà ấy. Mạnh mẽ và quyết đoán."
Đỗ Diệu ngồi trong chiếc xe cuối cùng, chứng kiến cảnh thuộc hạ bị tiêu diệt trong nháy mắt, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
"Lùi lại! Chạy mau!" Hắn hét lên.
Nhưng đã quá muộn. Chiếc xe của Cố Thận đã chặn đầu, còn xe của Lâm Sơ Họa chặn đuôi. Đỗ Diệu bị kẹp ở giữa, không lối thoát.
Cố Thận bước xuống xe, bộ vest đen phẳng phiu, khí thế bức người. Lâm Sơ Họa cũng bước xuống, khẩu s.ú.n.g trên tay vẫn còn bốc khói nhẹ.
"Đỗ thiếu, định đi đâu thế?" Cố Thận lạnh lùng hỏi.
Đỗ Diệu run rẩy bước ra, giơ hai tay lên đầu hàng. "Cố... Cố Thận... tha cho tôi... tôi chỉ đùa thôi..."
"Đùa?" Lâm Sơ Họa bước tới, tát mạnh vào mặt hắn.
Chát!
Cú tát giòn giã khiến Đỗ Diệu ngã dúi dụi.
"Anh đùa trên danh dự của bà nội tôi? Anh đùa trên xương m.á.u của đồng bào?" Lâm Sơ Họa nhìn hắn với ánh mắt khinh bỉ. "Anh không xứng đáng mang họ Đỗ. Anh là nỗi ô nhục của Hương Giang."
Hank được vệ sĩ dìu tới. Ông già nhìn Đỗ Diệu, rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.
"Cháu trai của kẻ bán nước." Hank nói bằng tiếng Anh, giọng khàn đặc. "Ông nội mày đã bán đứng tao và đồng đội cho Nhật. Hôm nay, tao sẽ cho cả thế giới biết sự thật."
Cảnh sát O Ký và Phi Hổ đội lúc này mới ập đến, còi hụ vang trời. Nhưng tất cả đã kết thúc.
Đỗ Diệu bị còng tay, lôi đi như một con ch.ó c.h.ế.t. Hắn gào thét, c.h.ử.i bới, nhưng không ai quan tâm.
Sáng hôm sau, một cuộc họp báo khác được tổ chức. Lần này, Hank đứng ra làm chứng. Ông kể lại câu chuyện về bác sĩ Lâm Uyển đã cứu người như thế nào, và Đỗ lão gia t.ử đã phản bội ra sao.
Sự thật được phơi bày. Cố gia được minh oan, danh tiếng càng thêm lẫy lừng. Còn Đỗ gia sụp đổ hoàn toàn, bị người đời phỉ nhổ.
Lâm Sơ Họa đứng trên ban công Cố gia, nhìn xuống thành phố Hương Giang phồn hoa. Gió biển thổi bay mái tóc dài của cô.
"Kết thúc rồi." Cô khẽ nói.
Cố Thận ôm lấy eo cô từ phía sau, tựa cằm lên vai cô. "Chưa đâu. Đây mới chỉ là bắt đầu cho đế chế của chúng ta."
"Anh tham lam quá đấy, Sir Cố." Cô cười.
"Anh chỉ tham lam với em thôi." Anh thì thầm, rồi hôn nhẹ lên má cô.
Trong phòng khách, tiếng cười đùa của bé A Viễn và Tống Nguyên vang lên. Một khung cảnh bình yên hiếm hoi giữa chốn hào môn đầy sóng gió.
Nhưng Lâm Sơ Họa biết, sóng gió sẽ không bao giờ dừng lại. Chỉ cần cô và Cố Thận còn bên nhau, họ sẽ cùng nhau vượt qua tất cả.
