Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 202: Đoàn Tụ Gia Đình, Nước Mắt Hào Môn

Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:00

"Phong tỏa toàn bộ khu vực! Không cho một con ruồi bay ra!" Tống Chấn Quốc gầm lên, khí thế của một vị tướng quân bùng nổ.

Lính gác rầm rập chạy khắp nơi. Đèn pha quét sáng rực cả bầu trời đêm.

Cố Thận và Lâm Sơ Họa lao đến khu vực nhà vệ sinh. Cô bảo mẫu nằm bất tỉnh trên sàn, đầu chảy m.á.u. A Viễn không thấy đâu.

"A Viễn! A Viễn!" Lâm Sơ Họa hét lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ.

"Bình tĩnh!" Cố Thận giữ c.h.ặ.t vai vợ. "Nhìn kìa!"

Trên bậu cửa sổ có một dấu giày lạ. Và bên dưới bãi cỏ, có vết bánh xe hằn sâu.

"Chúng chưa đi xa đâu!" Hank xem xét dấu vết. "Hướng 3 giờ! Cổng sau!"

Cố Thận, Tống Nguyên, Hank và Sam lập tức lên xe đuổi theo. Tống Chấn Quốc cũng đích thân dẫn một đội vệ binh bám sát.

Cuộc truy đuổi diễn ra nghẹt thở trên đường phố Bắc Kinh vắng vẻ về đêm. Chiếc xe van màu xám của bọn bắt cóc lạng lách đ.á.n.h võng, cố gắng cắt đuôi.

"Bắn lốp xe!" Cố Thận ra lệnh qua bộ đàm.

Sam nhoài người ra cửa sổ, khẩu s.ú.n.g trường trên tay nhả đạn.

Pằng!

Lốp sau bên trái của chiếc xe van nổ tung. Chiếc xe loạng choạng, xoay vòng rồi đ.â.m sầm vào dải phân cách.

Cố Thận đạp phanh, nhảy xuống xe khi nó chưa kịp dừng hẳn. Anh lao tới chiếc xe van, giật tung cửa sau.

Bên trong, một gã đàn ông phương Tây tóc vàng đang kề d.a.o vào cổ A Viễn. Thằng bé khóc thét lên vì sợ hãi.

"Đừng qua đây! Tao g.i.ế.c nó!" Gã đàn ông hét lên bằng tiếng Trung lơ lớ. Hắn chính là Trần Khải - hay tên thật là Clark.

"Thả con tao ra!" Lâm Sơ Họa chĩa s.ú.n.g vào đầu hắn, tay không hề run. "Mày dám làm nó xước một miếng da, tao sẽ băm vằm mày ra trăm mảnh!"

"Lùi lại! Tao cần một chiếc trực thăng! Ngay bây giờ!" Clark yêu sách.

Tống Nguyên từ phía sau lén lút tiếp cận. Cậu ta nhìn thấy A Viễn đang run rẩy, ánh mắt cầu cứu. Cơn giận bùng lên trong lòng vị tân thiếu gia Tống gia.

"Này thằng Tây!" Tống Nguyên hét lớn, thu hút sự chú ý của Clark.

Clark quay đầu lại theo phản xạ.

Chỉ chờ có thế, Cố Thận nổ s.ú.n.g.

Đoàng!

Viên đạn găm chính xác vào vai cầm d.a.o của Clark. Con d.a.o rơi xuống đất.

"Aaaa!" Clark hét lên đau đớn.

Tống Nguyên lao tới, tung một cú đá song phi vào mặt hắn, hất văng hắn ra khỏi xe. Hank và Sam lập tức ập vào khống chế.

Lâm Sơ Họa lao vào xe, ôm chầm lấy A Viễn.

"Mami! Daddy! Con sợ quá! Huhuhu!" A Viễn òa khóc nức nở, ôm c.h.ặ.t lấy cổ mẹ.

"Không sao rồi, không sao rồi cục cưng. Ba mẹ ở đây rồi." Lâm Sơ Họa cũng khóc, nước mắt hòa lẫn với nước mắt của con.

Cố Thận bước tới, ôm cả hai mẹ con vào lòng. Anh hôn lên trán con trai, rồi hôn lên tóc vợ. Trái tim anh lúc này mới đập trở lại nhịp bình thường.

Tống Chấn Quốc đi tới, nhìn cảnh tượng gia đình đoàn tụ, rồi nhìn sang Tống Nguyên đang phủi bụi trên quần áo. Ông gật đầu hài lòng.

"Khá lắm! Dũng cảm lắm! Không hổ danh là con cháu Tống gia!"

Tống Nguyên cười ngượng: "Bác quá khen. Cháu chỉ học lỏm vài chiêu của Sir Cố thôi."

Clark bị lôi đi, miệng vẫn lảm nhảm về "mẫu m.á.u" và "thí nghiệm". Cố Thận ra hiệu cho Hank.

"Mang hắn về. Tôi muốn biết ai đứng sau hắn. Và tại sao hắn lại ám ảnh với A Viễn như vậy."

"Rõ, Boss."

Đêm hôm đó, A Viễn ngủ say trong vòng tay của ba mẹ tại phòng khách Tống gia. Cố Thận và Lâm Sơ Họa ngồi bên cạnh, ngắm nhìn con trai.

"Em nghĩ chúng ta nên về Hương Giang sớm." Lâm Sơ Họa nói khẽ. "Ở đây quá nhiều rắc rối."

"Ừ." Cố Thận đồng ý. "Nhưng trước khi về, phải giải quyết dứt điểm vụ này đã."

Sáng hôm sau, Tống Nguyên đến gặp Cố Thận. Cậu ta đã thay bộ vest sang trọng, trông ra dáng thiếu gia hơn hẳn, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.

"Sir, tôi đã quyết định rồi."

"Quyết định gì?"

"Tôi sẽ ở lại Bắc Kinh một thời gian." Tống Nguyên nói. "Bác tôi... ông ấy cần người kế thừa. Và tôi cũng muốn tìm hiểu thêm về cha mẹ mình."

Cố Thận gật đầu, không hề ngạc nhiên. "Được. Cậu cứ ở lại. Khi nào chán làm thiếu gia thì quay về Hương Giang. Vị trí trợ lý của cậu vẫn để trống."

"Cảm ơn Sir." Tống Nguyên cúi đầu chào, mắt đỏ hoe. "Bảo trọng, Đại lão. Bảo trọng, Đại tẩu."

Chiếc chuyên cơ cất cánh, để lại Bắc Kinh và người anh em Tống Nguyên ở phía sau. Cố Thận nắm tay Lâm Sơ Họa, nhìn xuống những đám mây trắng xóa.

Một hành trình mới lại bắt đầu. Và những bí mật về "gen đặc biệt" hay "thí nghiệm" kia, anh sẽ đào sâu đến tận cùng gốc rễ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.