Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 23: Uy Quyền Đại Tẩu, Chấn Động Giới Y Khoa
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:08
Hương Giang là một hòn đảo nhỏ, nhưng những tin tức chấn động giới hào môn luôn lan truyền với tốc độ ch.óng mặt.
Việc Thái thái của Cố gia - Lâm Sơ Họa - đích thân cầm s.ú.n.g xông vào sào huyệt của Đỗ Diệu cứu con đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi nhất tại các buổi tiệc trà của giới thượng lưu. Ngay cả các y bác sĩ trong bệnh viện cũng nhìn cô với ánh mắt đầy kính nể và có phần e sợ.
Sáng sớm, y tá trực phòng VIP gõ cửa bước vào với vẻ mặt rụt rè. Dù đây là bệnh viện tư nhân đắt đỏ nhất, phục vụ toàn những nhân vật tầm cỡ, nhưng khí thế của người phụ nữ đang ngồi bên giường bệnh kia vẫn khiến cô cảm thấy áp lực.
"Bác sĩ Lâm, đến giờ kiểm tra cho tiểu thiếu gia rồi ạ." Y tá nhỏ nhẹ nói.
Lâm Sơ Họa ngẩng đầu, ánh mắt sắc sảo lướt qua: "Được, làm phiền cô."
Lúc này, Viện trưởng cùng một đoàn bác sĩ chuyên khoa đầu ngành bước vào. Dẫn đầu là Tiến sĩ Clark, một chuyên gia ngoại thần kinh nổi tiếng vừa từ Mỹ trở về.
"Chào Cố thiếu, chào Thái thái." Viện trưởng cung kính chào hỏi.
Tiến sĩ Clark tiến lên phía trước, nhìn vào hồ sơ bệnh án của Cố Thận rồi quay sang Lâm Sơ Họa: "Thưa Tiến sĩ Lâm, tôi đã xem qua phương pháp sơ cứu và xử lý vết thương của cô trên trực thăng. Phải nói là cực kỳ chuyên nghiệp và táo bạo. Nếu không có những mũi khâu đó, Cố thiếu khó lòng trụ được đến khi về tới đây."
Lâm Sơ Họa thản nhiên đáp bằng tiếng Anh chuẩn xác: "Đó là bản năng của một bác sĩ thôi, Tiến sĩ Clark. Hiện tại tình trạng của chồng tôi thế nào?"
Sự tự tin và kiến thức chuyên môn của cô khiến các bác sĩ xung quanh không khỏi trầm trồ. Họ vốn tưởng cô chỉ là một "bình hoa di động" trong hào môn, không ngờ lại là một đồng nghiệp xuất sắc.
"Tình trạng của Cố thiếu đã ổn định, nhưng vết đạn gần cột sống cần được theo dõi kỹ. Chúng tôi đề nghị thực hiện thêm một cuộc tiểu phẫu để đảm bảo không có mảnh vỡ nào còn sót lại." Tiến sĩ Clark giải thích.
Lâm Sơ Họa gật đầu: "Tôi đồng ý. Nhưng tôi muốn đích thân tham gia vào ca phẫu thuật này."
Lời nói của cô khiến cả căn phòng im bặt. Viện trưởng ngập ngừng: "Chuyện này... Thái thái, theo quy định của bệnh viện..."
"Quy định là do con người đặt ra." Lâm Sơ Họa cắt ngang, giọng nói không cho phép thương lượng: "Tôi không chỉ là vợ anh ấy, tôi còn là một bác sĩ có bằng cấp quốc tế. Tôi cần đảm bảo chồng mình nhận được sự chăm sóc tốt nhất."
Cố Thận nằm trên giường, nhìn vợ mình đang uy quyền ra lệnh, khóe môi anh khẽ cong lên một nụ cười sủng nịch. Anh thích dáng vẻ này của cô - mạnh mẽ, quyết đoán và đầy bản lĩnh.
"Cứ làm theo ý cô ấy đi." Cố Thận lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực.
Viện trưởng vội vàng gật đầu: "Vâng, Cố thiếu. Chúng tôi sẽ chuẩn bị ngay."
Sau khi đoàn bác sĩ rời đi, Cố Thận nắm lấy tay Lâm Sơ Họa: "Tiểu Sơ, em vất vả rồi."
Lâm Sơ Họa ngồi xuống cạnh anh, vẻ mặt lạnh lùng tan biến, thay vào đó là sự dịu dàng: "Vì anh, em không thấy vất vả. Chỉ cần anh bình an là được."
Lúc này, điện thoại của Lâm Sơ Họa vang lên. Là Sam gọi tới.
"Boss, có biến. Đỗ Diệu đang tìm cách bảo lãnh để tại ngoại. Có vẻ như nhà họ Đỗ đang dùng quan hệ để gây sức ép với O Ký."
Ánh mắt Lâm Sơ Họa lạnh đi: "Muốn ra ngoài sao? Nằm mơ đi. Sam, gửi tài liệu về những vụ làm ăn phi pháp của nhà họ Đỗ cho Madam Trương ở O Ký. Tôi muốn thấy lệnh bắt giữ chính thức trong vòng 2 giờ tới."
"Rõ, Boss!"
Cúp máy, cô thấy Cố Thận đang nhìn mình với ánh mắt thâm trầm.
"Em còn có những thân phận nào mà anh chưa biết không, Thái thái của anh?" Cố Thận nửa đùa nửa thật hỏi.
Lâm Sơ Họa nháy mắt tinh nghịch: "Bí mật. Anh cứ từ từ mà khám phá."
Ca phẫu thuật diễn ra thành công tốt đẹp dưới sự giám sát trực tiếp của Lâm Sơ Họa. Khi cô bước ra khỏi phòng mổ, các y tá nhìn cô như nhìn một vị thần. Kỹ thuật cầm d.a.o của cô nhanh, gọn và chính xác đến mức ngay cả Tiến sĩ Clark cũng phải thốt lên "Amazing!".
Tin tức về tài năng y học của Lâm Sơ Họa lại một lần nữa làm chấn động Hương Giang. Người ta bắt đầu gọi cô là "Mỹ nhân trích tinh" - người phụ nữ có thể hái được cả những vì sao trên trời.
Buổi tối, khi A Viễn đã ngủ say, Lâm Sơ Họa ngồi bên giường bệnh của Cố Thận. Anh nắm tay cô, kéo cô nằm xuống cạnh mình.
"Tiểu Sơ, cảm ơn em đã đến bên anh." Cố Thận thì thầm vào tai cô.
Lâm Sơ Họa mỉm cười, nhắm mắt lại: "Chúng ta là vợ chồng mà, không phải sao?"
Trong bóng tối của phòng bệnh, hai trái tim hòa cùng một nhịp đập. Họ biết rằng, dù tương lai có bao nhiêu sóng gió, họ vẫn sẽ cùng nhau vượt qua.
