Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 223: Ghen Tuông Đáng Yêu, Vợ Tôi Là Nhất
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:04
Dưới phòng khách, một cô gái trẻ khoảng 20 tuổi, ăn mặc theo mốt thời thượng nhất của Hồng Kông lúc bấy giờ: váy ngắn, tóc uốn xoăn, trang điểm đậm, đang ngồi vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa da thật.
Thấy Lâm Sơ Họa và Cố Thận đi xuống, cô ta lập tức đứng dậy, nở nụ cười ngọt ngào đến mức giả tạo.
"Chị Sơ Họa! Lâu quá không gặp!"
Cô ta lao tới định ôm Lâm Sơ Họa, nhưng Cố Thận đã nhanh tay kéo vợ mình ra sau lưng, khiến cô ta hụt hẫng đứng khựng lại.
"Cô là ai?" Cố Thận lạnh lùng hỏi.
Trần Nhu ngẩn người trước vẻ đẹp trai và khí chất bức người của Cố Thận. Cô ta đỏ mặt, e thẹn nói: "Em... em là Trần Nhu, em họ của chị Sơ Họa. Anh chắc là anh rể Cố Thận phải không ạ? Em nghe danh anh đã lâu..."
"Chúng tôi không thân." Cố Thận cắt ngang, không thèm nể nang.
Lâm Sơ Họa nén cười. Chồng cô đúng là "sát thủ tình trường", c.h.ặ.t đứt mọi hoa đào nát ngay từ trong trứng nước.
"Trần Nhu, sao em lại đến đây?" Lâm Sơ Họa bước ra, giọng điệu khách sáo.
"Dạ, em sang Hương Giang du học, tiện thể ghé thăm chị. Bác gái ở quê cứ nhắc chị mãi." Trần Nhu nói, mắt cứ liếc trộm Cố Thận. "Anh rể đẹp trai thật đấy, chị Sơ Họa thật có phúc."
"Cảm ơn, tôi biết mình có phúc." Lâm Sơ Họa thản nhiên đáp. "Nhưng Cố gia có quy tắc, không tiếp khách lạ qua đêm. Em đã đặt khách sạn chưa?"
Trần Nhu sững sờ. Cô ta tưởng rằng với quan hệ họ hàng, mình sẽ được ở lại căn biệt thự sang trọng này.
"Chị... em mới đến, chưa kịp đặt... Em tưởng..." Cô ta bắt đầu rơm rớm nước mắt, diễn vai "Bạch liên hoa" (hoa sen trắng) yếu đuối.
"Beauty, don't cry." (Người đẹp, đừng khóc.) Sam từ ngoài cửa bước vào, thấy cảnh này liền buột miệng trêu chọc.
Cố Thận lườm Sam một cái cháy mắt: "Cậu rảnh quá hả? Ra ngoài chạy 50 vòng cho tôi!"
Sam méo mặt: "Sorry Boss!" Rồi chuồn thẳng.
Cố Thận quay lại nhìn Trần Nhu, ánh mắt sắc lạnh: "Quản gia Tống, tiễn khách. Đặt cho cô ta một phòng ở khách sạn gần nhất. Tiền tôi trả."
"Nhưng mà anh rể..." Trần Nhu định nài nỉ.
"Đừng gọi tôi là anh rể. Tôi chỉ có một người vợ, và cô ấy không có người em nào tên là Trần Nhu thân thiết đến mức có thể ở nhờ cả."
Lâm Sơ Họa nhìn Cố Thận, trong lòng thầm giơ ngón tay cái. Chồng cô "vả mặt" trà xanh đúng là đẳng cấp.
"Mời cô Trần." Quản gia Tống tiến lên, thái độ cứng rắn.
Trần Nhu dậm chân, tức tối bỏ đi, nhưng trước khi đi vẫn không quên ném cho Lâm Sơ Họa một cái nhìn ghen tị.
"Đúng là phiền phức." Cố Thận phủi tay như vừa đuổi một con ruồi.
"Anh làm người ta sợ rồi đấy." Lâm Sơ Họa cười khúc khích.
"Sợ càng tốt. Anh không muốn có bất kỳ 'em gái mưa' hay 'em họ xa' nào lảng vảng quanh đây. Trong mắt anh chỉ có em thôi." Cố Thận ôm eo vợ, tuyên bố chủ quyền.
"Nice!" (Tuyệt!) Tiếng vọng của Sam từ ngoài sân vọng vào.
"Sam! 100 vòng!" Cố Thận gầm lên.
