Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 237: Chiến Lược Đại Lục, Tầm Nhìn Của Nữ Doanh Nhân
Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:07
Chiếc áo vest rơi xuống đất, một cơn gió thổi qua, đầu tóc rối bù, trông thật t.h.ả.m hại.
Bà Âu cũng mặc vest, nhưng lại tự cho mình là người không tầm thường, bà ta nói: "Cố thái thái, cô là người Đại Lục, nói đi."
Dù sao cũng không cam tâm, người Đại Lục thì sao chứ, có gì ghê gớm đâu.
Lâm Sơ Họa cười một tiếng, dùng tiếng phổ thông nói: "Đương nhiên, thầy dạy thư pháp của tôi là người Đại Lục, nếu không, tôi làm sao có thể quen biết với Cố thiếu được, nếu không thì tôi đã c.h.ế.t từ lâu rồi."
Mọi người đều sững sờ.
Cố thái thái cũng ngây người.
Lâm Sơ Họa vừa dứt lời, chiếc áo vest đã rơi xuống đất, mái tóc cũng rối bù, không kìm được mà muốn cười, Cố Cảnh muốn bênh vực cô, vội vàng ra hiệu cho người làm mang áo khoác đến.
Lâm Sơ Họa lại nói: "Mọi người về nhà trước đi, nhà tôi có khách, về nghỉ ngơi đi."
Một người khác cũng nói: "Nhà tôi cũng có khách, nhà tôi có tang, đang làm lễ truy điệu, tôi về nghỉ ngơi trước, mọi người cứ tự nhiên."
Tất cả đều đã bị đuổi đi, chỉ còn lại một mình.
Lâm Sơ Họa quay người lại: "Chúng ta về nhà ăn cơm thôi, về nhà thôi."
Cố thái thái đuổi theo, Cố Cảnh đã bị bỏ lại phía sau, thực sự không thể đuổi kịp.
Lâm Sơ Họa hỏi: "Đương nhiên rồi."
Cố Cảnh đã có người trong lòng, hai vị thái thái trực tiếp bị bỏ lại phía sau, cũng đúng, nếu còn ở lại, nói không chừng sẽ bị làm cho bẽ mặt. Cố Cảnh không phải là người dễ bị bắt nạt, trực tiếp dừng lại, dùng tiếng phổ thông, giọng điệu của một người từng du học Anh quốc nói: "Cũng được thôi."
Cố thái thái đầu cũng không ngoảnh lại: "Được rồi, được rồi, đi thôi, chỉ còn lại một mình tôi."
Lâm Sơ Họa cũng không muốn ở lại một mình.
Lâm Sơ Họa và đám đông thái thái cũng đã rời đi, ai về nhà nấy.
"Đúng vậy, Cố thái thái, có chuyện gì không vui sao?"
"Đúng vậy, con ngựa của tôi có thể không thích hai vị thái thái đó, nhưng con ngựa của Cố thiếu thì chắc chắn sẽ không bị ảnh hưởng, đều là ngựa tốt."
"Tôi cũng có thể, tôi về trước đây, mọi người cứ tự nhiên."
"Tại sao chứ, ở đây nhiều người như vậy, không nói đến người khác, chỉ riêng tiền boa thôi cũng đã đủ mệt rồi."
Lúc này, các thái thái cũng chỉ còn một con đường, đó là tạo dựng quan hệ.
Lâm Sơ Họa cũng hiểu được ý đồ của họ.
Lúc này, sắc trời đã tối, mặt trời lặn sau núi, Cố Thận cũng đã đến, Lâm Sơ Họa rời khỏi đám đông, đi về phía Cố Thận, chuẩn bị hỏi cô gái nhỏ đó thế nào rồi.
Lâm Sơ Họa vừa lên xe, Cố Thận cũng đã lên xe.
Bởi vì Lâm Sơ Họa là một cô gái nhỏ, nên Cố Thận đã chuẩn bị một chiếc xe thể thao.
Lúc này, trong xe có một mùi nước hoa nhàn nhạt, chỉ là một mùi hương nước hoa bình thường ở Hương Giang, chuẩn bị cho những người muốn về nhà. Cố Thận ngửi thấy mùi nước hoa, mỉm cười: "Cố thái thái, em có hẹn à?"
Lâm Sơ Họa gật đầu, Cố thái thái nói: "Có, có mấy chuyện, tôi muốn bàn bạc với anh."
Đám đông thái thái thích tiệc tùng, cảm thấy mình không giống người khác, họ cũng muốn trở thành người số một ở Hương Giang, chỉ là không thể chấp nhận được việc Đỗ Diệu muốn làm gì thì làm. Lâm Sơ Họa lấy điện thoại của Cố Thận ra, mỉm cười.
Cô cười, anh cũng cười, quay người lại, đi rồi.
"Ông xã, có chuyện gì muốn nói không? Em kiếm được một khoản rồi, chuẩn bị đi hẹn hò."
Đương nhiên, Lâm Sơ Họa biết Cố Thận muốn nói gì, đó là chuyện của Cố Cảnh. Hiện tại, công ty nhà họ Cố chỉ có một người thừa kế, Lâm Sơ Họa không có con trai, Lâm Sơ Họa nhìn vào bản báo cáo trên xe.
