Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 241: Nữ Cường Nhân Và Bản Báo Cáo Tài Chính

Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:08

Lâm Sơ Họa đương nhiên biết Cố Thận lo lắng cho mình, nhưng cô cũng có suy tính riêng. Mẹ Cố đã nói, phụ nữ muốn đứng vững ở Cố gia thì không thể chỉ biết hưởng thụ, phải có bản lĩnh thực sự. Vì vậy, tin tức lần này, cô nhất định phải nắm bắt.

Thực ra Cố Thận không phải không tin tưởng năng lực của vợ, chỉ là trạng thái hiện tại của Hương Giang quá hỗn loạn. Hắn chỉ cần nghĩ đến việc Thái thái nhà mình có thể gặp nguy hiểm là lòng dạ rối bời.

Tống Nguyên đứng bên cạnh, nửa đêm đột nhiên bị gọi dậy làm báo cáo, đầu óc vẫn còn ong ong.

Cố Thận liếc nhìn trợ lý, lạnh lùng nói: "Cậu đưa Thái thái về nghỉ ngơi, đã trễ rồi, đừng làm phiền cô ấy nữa."

Lâm Sơ Họa lại không chịu: "Em không mệt. Anh xem, Cố Thận, nếu như chúng ta có thể phân tích được hướng đi của dòng tiền này, thì việc tìm ra hang ổ của bọn bắt cóc sẽ dễ dàng hơn nhiều."

Cô đi thẳng vào vấn đề. Cố Thận nhìn quầng thâm dưới mắt vợ, lại nhìn xấp báo cáo tài chính dày cộp mà Tống Nguyên vừa mang tới, trong lòng vừa xót xa vừa bất lực. Chuyện làm ăn của công ty, hắn vốn định tự mình giải quyết.

Đỗ Diệu - cái tên này như một cái gai trong mắt, nhổ không được mà nuốt cũng không trôi.

Lâm Sơ Họa thấy Cố Thận im lặng, liền quay sang Tống Nguyên: "Trợ lý Tống, phiền cậu giúp tôi đối chiếu số liệu của quý trước."

Tống Nguyên nhìn Cố Thận cầu cứu, nhưng thấy Boss nhà mình chỉ biết thở dài chiều vợ, cậu ta đành cam chịu số phận làm "bóng đèn".

"Được rồi, Sơ Họa. Em muốn làm thì làm, nhưng không được quá sức." Cố Thận thỏa hiệp.

Lâm Sơ Họa gật đầu, kéo Cố Thận ngồi xuống ghế sofa: "Anh cũng xem cùng em đi. Chuyện công ty em không rành bằng anh."

Cố Thận ôm vợ vào lòng, cằm tựa lên vai cô, giọng trầm thấp: "Bà xã, em vất vả rồi. Đợi xong vụ này, anh sẽ đưa em và A Viễn đi du lịch. Em muốn đi đâu? Châu Âu hay là về Đại Lục thăm người thân?"

Lâm Sơ Họa mỉm cười, cô biết Cố Thận đang cố gắng xoa dịu không khí căng thẳng. Nhưng cô là phụ nữ hiện đại xuyên không, đâu phải liễu yếu đào tơ.

"Đi đâu cũng được, miễn là có anh và con."

Cố Thận biết vợ mình hiểu chuyện, cũng biết cô đang cố gắng chứng minh bản thân không phải là bình hoa di động, mà là người có thể sát cánh bên hắn. Vị trí "Đại tẩu" Cố gia, không phải ai muốn ngồi là ngồi.

Trong thư phòng, ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên sấp tài liệu chi chít số liệu. Cố Thận chỉ vào một dòng giao dịch bất thường: "Khoản tiền này chuyển đi Philippines ngay sau khi vụ bắt cóc xảy ra. Tống Nguyên, cậu tra xem tài khoản thụ hưởng là ai."

Tống Nguyên lập tức gõ phím lạch cạch: "Boss, tài khoản này thuộc về một ngân hàng ngầm ở Manila. Rất khó tra ra chủ sở hữu thực sự. Nhưng có một điểm đáng ngờ, nó liên quan đến một sòng bạc mà Đỗ Diệu từng ghé qua."

Cố Thận nheo mắt: "Đỗ Diệu? Lại là hắn."

Lâm Sơ Họa thở dài: "Ở trường học, A Viễn cũng bị ảnh hưởng. Mấy đứa trẻ con nhà giàu khác bắt đầu xì xào bàn tán. Em sợ con bị tổn thương."

"Yên tâm đi, ở trường học, anh đã cho người bảo vệ con rồi. Các giáo viên cũng được dặn dò kỹ lưỡng."

Lâm Sơ Họa gật đầu. Cũng phải, vì sự an toàn của con trai, Cố Thận đã sắp xếp đâu ra đấy. Nhưng làm mẹ, sao có thể không lo lắng? Cô muốn A Viễn có một tuổi thơ bình thường, vui vẻ, chứ không phải sống trong nơm nớp lo sợ.

Cố Thận nhớ lại thông tin tình báo từ Đại Lục. Vụ án này không đơn giản, dính líu đến cả các băng đảng xuyên quốc gia. Hắn không muốn vợ con bị cuốn vào vòng xoáy này.

"Cố Thận, em nghĩ chúng ta nên kiểm tra lại danh sách nhân viên công ty. Có thể có nội gián." Lâm Sơ Họa đột nhiên lên tiếng.

Cố Thận ngạc nhiên: "Sao em lại nghĩ vậy?"

"Trực giác của phụ nữ." Lâm Sơ Họa cầm b.út, khoanh tròn một cái tên trong danh sách: "Người này, Lý Sơn, gia nhập công ty đúng vào thời điểm Đỗ Diệu về nước. Hơn nữa, hắn ta phụ trách mảng vận tải biển."

Cố Thận cầm lấy danh sách, ánh mắt sắc lạnh. Nếu đúng như vợ nói, thì con chuột này trốn cũng kỹ thật.

"Tống Nguyên, điều tra Lý Sơn. Đào sâu vào lý lịch của hắn, xem hắn có người nhà ở Philippines hay không. Đặc biệt là vùng Luzon."

"Luzon?" Tống Nguyên ngẩn người. "Boss, ý anh là..."

"Vùng núi Luzon ở Philippines là nơi ẩn náu lý tưởng cho bọn tội phạm. Địa hình hiểm trở, rừng rậm nhiệt đới. Nếu bọn chúng đưa con tin sang đó, việc giải cứu sẽ vô cùng khó khăn."

Lâm Sơ Họa đứng dậy, đi đến bên bản đồ thế giới treo trên tường. Cô dùng b.út đỏ khoanh vùng Luzon: "Bataan, Mayon... những nơi này đều có thể là sào huyệt. Nhưng em nhớ có đọc một tài liệu, nói rằng Đỗ Diệu từng có thời gian sống ở gần núi lửa Mayon."

"Mayon?" Cố Thận hỏi lại. "Sao em biết?"

Lâm Sơ Họa chớp mắt: "Em có một người bạn học từng đi du lịch bụi ở đó. Cô ấy kể rất nhiều về phong cảnh nơi này."

"Du lịch bụi? Bà xã, bạn em cũng gan dạ thật."

Lâm Sơ Họa cười trừ. Thực ra là cô đọc được trong hồ sơ vụ án ở kiếp trước. Nhưng chuyện xuyên không này, cô không thể nói ra.

"Tống Nguyên, liên hệ với phía cảnh sát Philippines. Nhờ họ hỗ trợ kiểm tra khu vực quanh núi lửa Mayon. Nói là chúng ta nghi ngờ có tội phạm truy nã lẩn trốn ở đó."

"Rõ, Boss." Tống Nguyên nhận lệnh, lập tức đi ra ngoài gọi điện.

Trong phòng chỉ còn lại hai vợ chồng. Cố Thận nhìn Lâm Sơ Họa, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: "Vợ anh đúng là Gia Cát Lượng tái thế. Nếu không có em, anh cũng không nghĩ đến hướng này."

"Đừng nịnh em nữa. Mau làm việc đi. Báo cáo này ngày mai phải nộp cho Cố lão gia t.ử rồi. Ông nội đang đợi xem thành quả của anh đấy."

Cố Thận cười khổ: "Ông nội lúc nào cũng nghiêm khắc. Nhưng mà, có vợ giúp sức, anh sợ gì chứ."

Nói đến công việc, Cố Thận lại trở về dáng vẻ nghiêm túc của một người đứng đầu gia tộc. Hắn chỉ vào màn hình máy tính: "Hiện tại các công ty ở Hương Giang vẫn chưa phổ biến dùng Excel để quản lý dữ liệu. Đa số vẫn dùng sổ sách thủ công. Em xem, nếu chúng ta áp dụng hệ thống này cho toàn bộ tập đoàn, hiệu quả sẽ tăng lên đáng kể."

Lâm Sơ Họa gật đầu: "Đúng vậy. Excel không chỉ giúp tính toán nhanh mà còn dễ dàng tra cứu, phân tích. Em có thể giúp anh thiết lập các bảng biểu mẫu."

Cố Thận nhìn vợ thao tác trên máy tính, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím. Chỉ một lát sau, những con số rối rắm đã được sắp xếp gọn gàng, biểu đồ trực quan hiện ra.

"Tuyệt vời!" Cố Thận thốt lên. "Vợ à, em học cái này ở đâu vậy? Anh nhớ trường Y đâu có dạy kỹ thế này."

Lâm Sơ Họa giật mình, vội lấp l.i.ế.m: "À, em tự học thêm thôi. Làm bác sĩ cũng cần quản lý hồ sơ bệnh án mà. Với lại, giáo sư hướng dẫn của em bên Mỹ rất thích dùng công nghệ."

"Giáo sư Mỹ có khác." Cố Thận không nghi ngờ gì, chỉ càng thêm khâm phục vợ mình.

"Ngày mai anh định đi gặp đối tác bàn về lô hàng mới à?" Lâm Sơ Họa hỏi.

"Ừ. Lô hàng điện t.ử từ Nhật Bản. Trị giá cả chục triệu đô la. Nếu thành công, lợi nhuận sẽ rất lớn."

"Cẩn thận vẫn hơn. Đỗ Diệu sẽ không để yên cho chúng ta làm ăn đâu."

"Anh biết. Tống Nguyên đã sắp xếp vệ sĩ rồi. Hơn nữa, anh cũng có chuẩn bị." Cố Thận vỗ vỗ vào hông, nơi có khẩu M1911 lạnh lẽo đang nằm yên trong bao s.ú.n.g.

Lâm Sơ Họa nhìn khẩu s.ú.n.g, trong lòng dâng lên một nỗi bất an. Thời đại này, mạng người như cỏ rác. Nhưng cô tin Cố Thận. Hắn là nam chính, là người đàn ông mạnh mẽ nhất Hương Giang.

"Được rồi, làm xong cái bảng Excel này là đi ngủ nhé. Đừng thức khuya quá, hại sức khỏe." Lâm Sơ Họa nhắc nhở.

"Tuân lệnh bà xã." Cố Thận cười híp mắt, tranh thủ hôn trộm lên má vợ một cái.

Đêm Hương Giang vẫn còn dài, nhưng trong căn phòng nhỏ này, ngọn lửa tình yêu và sự tin tưởng đang sưởi ấm hai trái tim, sẵn sàng đối mặt với mọi bão tố sắp tới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.