Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 246: Cơn Ghen Của Cố Thiếu

Cập nhật lúc: 04/01/2026 12:09

Lâm Sơ Họa cởi bỏ bộ đồ da bó sát, ném lên ghế sofa. Cô vươn vai, cảm thấy toàn thân ê ẩm sau màn rượt đuổi bằng mô tô.

"Mệt không?" Cố Thận tiến lại gần, vòng tay ôm eo cô từ phía sau, cằm tựa lên vai cô hít hà.

"Hơi mệt. Nhưng mà vui." Lâm Sơ Họa quay lại, vòng tay qua cổ chồng. "Anh ghen à?"

"Ghen chứ sao không." Cố Thận bĩu môi. "Em mặc thế kia, đám đàn ông trong hộp đêm cứ nhìn chằm chằm vào em. Anh chỉ muốn m.ó.c m.ắ.t bọn chúng ra."

"Thôi nào, em chỉ nhìn mỗi anh thôi mà." Lâm Sơ Họa dỗ dành, hôn nhẹ lên môi hắn.

"Chưa đủ." Cố Thận siết c.h.ặ.t eo cô. "Người em toàn mùi t.h.u.ố.c lá và rượu của cái hộp đêm đó. Anh không thích."

"Vậy em đi tắm nhé?"

"Tắm chung đi." Cố Thận cười gian tà, không đợi vợ đồng ý đã bế thốc cô lên, đi thẳng vào phòng tắm.

"Á! Cố Thận, thả em xuống!"

"Không thả. Đêm nay em là của anh."

Trong phòng tắm, hơi nước bốc lên mù mịt. Tiếng nước chảy hòa lẫn với tiếng cười đùa và những âm thanh ám muội. Cố Thận tỉ mỉ kỳ cọ cho vợ, như muốn gột rửa hết mọi bụi bặm và ánh nhìn của những gã đàn ông khác dính trên người cô.

"Anh nhẹ tay thôi... đau..."

"Xin lỗi bảo bối. Tại da em mịn quá, anh không kiềm chế được."

Sau một hồi "vận động" kịch liệt, Lâm Sơ Họa mệt lử, nằm gọn trong lòng Cố Thận trên chiếc giường lớn.

"Cố Thận..."

"Hửm?"

"Anh nghĩ chúng ta có cứu được đứa bé không?"

Cố Thận vuốt ve tóc vợ, ánh mắt trầm xuống. "Nhất định cứu được. Anh đã hứa với em, và anh cũng muốn tích đức cho A Viễn."

"Đỗ Diệu... hắn thực sự hết t.h.u.ố.c chữa rồi sao?"

"Hắn đã đi quá xa. Từ thù hận cá nhân biến thành tội ác chống lại con người. Hắn không còn đường quay đầu nữa."

"Em chỉ sợ... hắn sẽ làm hại đứa bé trước khi chúng ta đến."

"Đừng lo. Hank báo tin là đứa bé vẫn an toàn. Đỗ Diệu muốn dùng nó làm con tin để uy h.i.ế.p Đổng gia và cả Cố gia. Hắn cần con bài này còn sống."

"Mong là vậy."

Sáng hôm sau, Tống Nguyên gõ cửa phòng.

"Boss, Thái thái, mọi thứ đã sẵn sàng. Đội của Hank đã vào vị trí. Vũ khí cũng đã được chuyển đến điểm tập kết."

Cố Thận bước ra, đã thay bộ đồ dã chiến gọn gàng. Lâm Sơ Họa cũng mặc trang phục tương tự, tóc buộc cao, trông rất năng động.

"Xuất phát."

Đoàn xe Jeep rời khỏi biệt thự, hướng về phía núi Mayon. Càng đi sâu vào rừng, đường càng khó đi. Cây cối rậm rạp che khuất tầm nhìn.

"Mọi người cẩn thận. Có thể có bẫy." Cố Thận nhắc nhở qua bộ đàm.

Đột nhiên, "Bùm!" Một tiếng nổ lớn vang lên phía trước. Chiếc xe dẫn đầu bị trúng mìn, lật nghiêng sang một bên.

"Bị phục kích! Tìm chỗ ẩn nấp!" Cố Thận hét lớn, đẩy Lâm Sơ Họa xuống gầm ghế xe.

Tiếng s.ú.n.g máy từ trong rừng b.ắ.n ra xối xả. Đạn cày nát thân xe, kính vỡ bay tứ tung.

"Tống Nguyên, báo cáo tình hình!"

"Boss, chúng ta bị bao vây rồi! Hỏa lực của địch rất mạnh!" Tống Nguyên hét vào bộ đàm, tay cầm s.ú.n.g tiểu liên b.ắ.n trả.

Cố Thận rút khẩu M1911, ngắm b.ắ.n chính xác vào những bụi cây có ánh lửa lóe lên. "Đoàng! Đoàng!" Mỗi phát đạn là một tên địch ngã xuống.

"Tiểu Sơ, em ổn không?"

"Em ổn!" Lâm Sơ Họa cũng đã rút s.ú.n.g, bình tĩnh quan sát và b.ắ.n trả. Kỹ năng b.ắ.n s.ú.n.g của cô không hề thua kém dân chuyên nghiệp.

"Hank đâu? Sao đội của hắn chưa tới?"

"Họ đang đ.á.n.h bọc sườn từ phía sau. Chúng ta phải cầm cự thêm 5 phút nữa!"

5 phút trong làn đạn dài như cả thế kỷ. Cố Thận và Lâm Sơ Họa dựa lưng vào nhau, phối hợp nhịp nhàng.

"Bên trái, 10 giờ!" Lâm Sơ Họa hô to.

Cố Thận lập tức xoay người, b.ắ.n hạ một tên lính đ.á.n.h thuê đang định ném l.ự.u đ.ạ.n.

"Giỏi lắm vợ yêu!"

Đúng lúc này, tiếng trực thăng vang lên trên đầu. "Phập phập phập..."

"Là viện binh!" Tống Nguyên reo lên.

Từ trên trực thăng, những sợi dây thừng được thả xuống. Đội đặc nhiệm của Hank đu dây xuống, xả s.ú.n.g quét sạch đám lính đ.á.n.h thuê của Đỗ Diệu.

Cục diện trận chiến thay đổi nhanh ch.óng. Đám lính đ.á.n.h thuê tan rã, bỏ chạy tán loạn vào rừng.

"An toàn rồi." Cố Thận thở phào, đỡ Lâm Sơ Họa đứng dậy. "Em có bị thương không?"

"Chỉ trầy xước nhẹ thôi. Anh thì sao?"

"Anh da dày thịt béo, nhằm nhò gì." Cố Thận cười, lau vết m.á.u trên trán.

Hank - gã người Mỹ to con, bước tới, vỗ vai Cố Thận. "Hey Boss, xin lỗi tới trễ. Đường xá ở đây tệ quá."

"Không sao. Tới là tốt rồi. Tình hình trên đó thế nào?"

"Đỗ Diệu đang cố thủ trong biệt thự. Hắn có khoảng 20 tên lính nữa. Và hắn đang giữ đứa bé."

"Chúng ta phải nhanh lên. Hắn có thể sẽ g.i.ế.c con tin khi biết bị bao vây."

"Tôi có kế hoạch." Hank trải tấm bản đồ ra nắp capo xe. "Chúng ta sẽ chia làm 3 mũi tấn công..."

Cố Thận chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu hoặc đưa ra ý kiến bổ sung. Lâm Sơ Họa đứng bên cạnh, nhìn chồng chỉ huy chiến dịch, trong lòng dâng lên niềm tự hào mãnh liệt. Đây là người đàn ông của cô, dũng cảm, mưu trí và đầy bản lĩnh.

"Được, cứ thế mà làm. Hành động!" Cố Thận ra lệnh dứt khoát.

Mọi người tản ra, chuẩn bị cho trận đ.á.n.h cuối cùng. Cố Thận quay sang Lâm Sơ Họa, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô.

"Tiểu Sơ, em đi cùng Tống Nguyên ở tuyến sau. Đừng lên tuyến đầu."

"Nhưng..."

"Nghe lời anh. Anh cần biết em an toàn thì mới yên tâm chiến đấu được."

Lâm Sơ Họa nhìn sâu vào mắt chồng, cuối cùng gật đầu. "Được. Anh phải cẩn thận."

"Anh sẽ mang đầu Đỗ Diệu về cho em." Cố Thận hôn lên trán vợ, rồi quay người lao vào rừng rậm, bóng dáng cao lớn khuất dần sau những tán cây.

Lâm Sơ Họa nhìn theo, thầm cầu nguyện. Trận chiến quyết định sắp bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.