Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 251: Cuộc Đụng Độ Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:10
Cố Thận không ngờ rằng, sự bình yên đó lại ngắn ngủi đến vậy. Chỉ ba ngày sau vụ rơi trực thăng, một tin tức chấn động lại nổ ra.
"Boss, có người nhìn thấy một kẻ giống hệt Đỗ Diệu ở khu ổ chuột Cửu Long." Tống Nguyên báo cáo, vẻ mặt căng thẳng.
"Cái gì? Hắn còn sống?" Cố Thận đập bàn đứng dậy. "Không thể nào. Rơi từ độ cao đó..."
"Có thể hắn đã được cứu. Hoặc hắn có kỹ năng sinh tồn cực tốt."
"Khu ổ chuột Cửu Long... Nơi đó phức tạp như mê cung, lại là địa bàn của đủ loại tội phạm. Hắn trốn ở đó thì đúng là mò kim đáy bể."
"Chúng ta phải làm sao?"
"Lục soát! Lật tung cả cái khu Cửu Long lên cũng phải tìm ra hắn!"
Cố Thận huy động toàn bộ lực lượng của Cố gia, kết hợp với cảnh sát (thông qua Hứa Sir) để truy lùng Đỗ Diệu.
Lâm Sơ Họa cũng không ngồi yên. Cô sử dụng mạng lưới thông tin của mình từ các bệnh viện và phòng khám tư nhân. Nếu Đỗ Diệu bị thương, hắn chắc chắn cần t.h.u.ố.c men.
"Có một phòng khám chui ở khu Tây Cửu Long vừa nhập một lượng lớn t.h.u.ố.c kháng sinh và bông băng." Lâm Sơ Họa thông báo. "Chủ phòng khám là một bác sĩ bị tước giấy phép hành nghề vì buôn bán nội tạng."
"Địa chỉ?"
"Số 14 ngõ Hẻm Đen."
"Đi!"
Cố Thận và Lâm Sơ Họa, cùng với Tống Nguyên và đội vệ sĩ, lập tức lên đường.
Khu ổ chuột Cửu Long (Cửu Long Thành Trại cũ) là một nơi tối tăm, ẩm thấp, những con hẻm nhỏ chằng chịt như mạng nhện. Mùi rác rưởi và nước cống bốc lên nồng nặc.
Họ thận trọng tiến vào ngõ Hẻm Đen. Những ánh mắt dò xét, thù địch từ những ô cửa sổ tối tăm nhìn ra.
"Đến nơi rồi." Lâm Sơ Họa chỉ vào một căn nhà lụp xụp, cửa đóng then cài.
Cố Thận ra hiệu. Hai vệ sĩ lực lưỡng lao lên đạp tung cửa.
Bên trong trống rỗng. Chỉ có những vết m.á.u loang lổ trên sàn nhà và bông băng vứt bừa bãi.
"Hắn vừa mới đi khỏi đây." Cố Thận sờ vào vết m.á.u, vẫn còn ướt. "Đuổi theo!"
Họ chạy ra cửa sau, dẫn ra một con hẻm khác. Từ xa, họ nhìn thấy một bóng người đi khập khiễng, trùm áo kín mít.
"Đứng lại!" Tống Nguyên hét lên.
Kẻ đó giật mình, quay lại nhìn rồi bỏ chạy thục mạng. Dù bị thương ở chân, hắn vẫn di chuyển khá nhanh nhờ quen thuộc địa hình.
"Đúng là Đỗ Diệu!" Cố Thận nhận ra ánh mắt điên dại đó.
Cuộc rượt đuổi diễn ra trong mê cung của khu ổ chuột. Đỗ Diệu luồn lách qua những sạp hàng, xô đổ thùng rác để cản đường.
"Đoàng!" Hắn quay lại b.ắ.n trả một phát. Viên đạn trúng vào tường ngay cạnh đầu Lâm Sơ Họa.
"Cẩn thận!" Cố Thận kéo vợ vào lòng, che chắn cho cô.
"Em không sao. Đuổi theo hắn!"
Đỗ Diệu chạy lên sân thượng của một tòa nhà chung cư cũ nát. Hắn định nhảy sang tòa nhà bên cạnh.
Nhưng Cố Thận đã đuổi kịp. Hắn lao tới, túm lấy áo Đỗ Diệu, quật ngã hắn xuống sàn bê tông.
"Chạy đi đâu hả con ch.ó điên?" Cố Thận gầm lên, đ.ấ.m mạnh vào mặt Đỗ Diệu.
Đỗ Diệu cười sằng sặc, m.á.u chảy ra từ khóe miệng. "Mày g.i.ế.c tao đi! G.i.ế.c tao đi!"
"Tao sẽ không g.i.ế.c mày. Tao sẽ để mày sống không bằng c.h.ế.t trong tù."
Cố Thận còng tay Đỗ Diệu lại. Lần này, hắn kiểm tra rất kỹ, đảm bảo không có kẻ thế thân nào nữa.
Cảnh sát ập đến, áp giải Đỗ Diệu đi. Người dân trong khu ổ chuột tò mò đứng xem, chỉ trỏ bàn tán.
"Cuối cùng cũng xong." Tống Nguyên thở hắt ra, lau mồ hôi trên trán.
Lâm Sơ Họa nhìn Đỗ Diệu bị lôi đi, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Ác giả ác báo, kẻ gieo gió ắt gặp bão.
"Về thôi anh." Cô nắm tay Cố Thận.
"Ừ, về nhà."
Nhưng khi họ vừa quay lưng đi, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xe cảnh sát chở Đỗ Diệu.
"Bùm!"
Chiếc xe bốc cháy dữ dội. Mọi người hoảng loạn la hét.
"Cái quái gì thế?" Cố Thận quay phắt lại, mắt mở to kinh hoàng.
"Có kẻ đ.á.n.h b.o.m xe cảnh sát!"
Trong đám khói lửa hỗn loạn, không ai biết số phận của Đỗ Diệu ra sao. Liệu hắn đã c.h.ế.t cháy trong xe, hay lại một lần nữa thoát c.h.ế.t nhờ sự can thiệp của một thế lực bí ẩn nào đó?
Cố Thận siết c.h.ặ.t nắm tay. Hắn biết, cuộc chiến này vẫn chưa thực sự kết thúc. Có một kẻ đứng sau Đỗ Diệu, một kẻ còn nguy hiểm hơn, tàn độc hơn.
Và kẻ đó đang thách thức Cố Thận.
"Tống Nguyên, điều tra ngay! Ai đã gài b.o.m?"
"Tôi sẽ làm ngay, Boss."
Lâm Sơ Họa nhìn ngọn lửa đang thiêu rụi chiếc xe, trong lòng dấy lên một nỗi lo âu mơ hồ. Bóng tối vẫn đang bao trùm Hương Giang, và họ là những người cầm đuốc soi đường, nhưng ngọn đuốc ấy có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào.
"Dù là ai, anh cũng sẽ lôi hắn ra ánh sáng." Cố Thận nói, giọng lạnh như băng.
Lâm Sơ Họa nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng. "Em sẽ luôn bên cạnh anh."
Hai người đứng đó, giữa khung cảnh hỗn loạn, như hai chiến binh kiên cường trước bão tố. Câu chuyện về "Mỹ nhân trích tinh" và "Hào môn đại thiếu" vẫn còn tiếp diễn, với những chương mới đầy kịch tính và bất ngờ.
