Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 254: Phân Tích Địa Hình Hang Ổ Địch, Kế Hoạch Đột Nhập Táo Bạo
Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:11
"Thái thái, cô thực sự muốn leo vách núi đó sao?" Tống Nguyên vẫn còn chút lo lắng, vừa kiểm tra dây thừng vừa hỏi lại.
Lâm Sơ Họa đang lau chùi khẩu s.ú.n.g ngắn, nghe vậy thì ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm: "Cậu sợ à?"
"Tôi không sợ c.h.ế.t, chỉ sợ không bảo vệ được Thái thái và Sir." Tống Nguyên thật thà đáp.
"Yên tâm đi." Lâm Sơ Họa lắp băng đạn vào s.ú.n.g, tiếng "cạch" vang lên khô khốc. "Tôi tự lo được cho mình. Các cậu cứ tập trung vào nhiệm vụ."
Cố Thận ngồi bên cạnh, đang xem xét lại thông tin tình báo về Đỗ Diệu. Hắn ta là một kẻ biến thái, tàn nhẫn và xảo quyệt. Việc hắn bắt cóc Cố lão gia t.ử không chỉ để tống tiền mà còn là một sự trả thù cá nhân nhắm vào Cố gia.
"Theo tin tình báo, Đỗ Diệu có một đội lính đ.á.n.h thuê người nước ngoài bảo vệ. Trang bị tận răng, từ AK47 đến s.ú.n.g máy hạng nặng." Cố Thận nói, giọng lạnh lùng. "Chúng ta phải cẩn thận."
"Lính đ.á.n.h thuê?" Lâm Sơ Họa nhếch mép. "Để xem bản lĩnh của chúng đến đâu."
Máy bay bắt đầu đi vào vùng không phận Lữ Tống. Bên dưới là những hòn đảo xanh ngắt nổi trên mặt biển. Cảnh đẹp như tranh vẽ, nhưng lại ẩn chứa những mối nguy hiểm c.h.ế.t người.
"Chuẩn bị hạ cánh." Phi công thông báo.
Họ đáp xuống một sân bay tư nhân hẻo lánh, cách mục tiêu khoảng 50km. Tại đây, một đội hỗ trợ đã chuẩn bị sẵn xe và trang thiết bị.
"Sir, xe đã sẵn sàng." Một người đàn ông da ngăm đen, nói tiếng Anh bồi, chạy tới chào Cố Thận. Đó là Ram, đầu mối liên lạc của Cố gia tại đây.
"Tốt lắm, Ram." Cố Thận gật đầu. "Tình hình ở trang viên thế nào?"
"Rất yên tĩnh, Boss." Ram báo cáo. "Nhưng lính gác tăng cường gấp đôi. Có cả ch.ó nghiệp vụ."
"Chó nghiệp vụ?" Lâm Sơ Họa nhíu mày. "Cái này hơi phiền phức."
"Đừng lo, Thái thái." Tống Nguyên vỗ vỗ vào cái túi đeo bên hông. "Tôi có mang theo 'đồ chơi' cho bọn ch.ó."
Cả đội lên xe, lao nhanh về phía ngọn núi lửa. Đường đi gập ghềnh, bụi bay mù mịt.
Lâm Sơ Họa ngồi ghế sau, quan sát địa hình xung quanh. Cây cối rậm rạp, rất thuận lợi cho việc ẩn nấp, nhưng cũng dễ bị phục kích.
"Tiểu Sơ, nếu thấy không ổn, em cứ ở lại xe hỗ trợ." Cố Thận nắm lấy tay cô, siết nhẹ.
"Anh lại coi thường em rồi." Lâm Sơ Họa lườm anh một cái, nhưng trong lòng lại thấy ấm áp. "Em là bác sĩ, lỡ có ai bị thương, em là người cần thiết nhất ở đó."
Cố Thận không nói gì nữa, chỉ đưa tay vuốt tóc cô. Anh biết tính cô, đã quyết là làm.
Xe dừng lại cách chân núi khoảng 2km. Từ đây, họ phải đi bộ để tránh bị phát hiện.
"Kiểm tra lại trang bị lần cuối." Cố Thận ra lệnh.
Mọi người nhanh ch.óng kiểm tra s.ú.n.g ống, d.a.o găm, dây leo núi, l.ự.u đ.ạ.n khói. Tất cả đều trong tình trạng tốt nhất.
"Xuất phát!"
Đoàn người như những bóng ma, lặng lẽ di chuyển trong rừng rậm. Tống Nguyên đi đầu dò đường, Cố Thận và Lâm Sơ Họa đi giữa, Ram và các thành viên khác bọc hậu.
Càng lên cao, không khí càng loãng và lạnh. Nhưng không ai than mệt.
Đến gần vách núi phía sau trang viên, họ dừng lại quan sát. Đúng như dự đoán, nơi này không có lính gác, nhưng vách đá dựng đứng, trơn trượt, nhìn xuống là vực sâu hun hút.
"Thử thách bắt đầu rồi đây." Lâm Sơ Họa thì thầm.
Cố Thận nhìn cô, ánh mắt đầy tin tưởng: "Cẩn thận nhé, bà xã."
"Anh cũng vậy, ông xã."
Hai người nhìn nhau cười, một nụ cười đầy ăn ý giữa chốn hiểm nguy.
Tống Nguyên b.ắ.n móc neo lên đỉnh vách đá. Tiếng kim loại va vào đá vang lên khe khẽ. Anh ta thử độ chắc chắn của dây thừng rồi ra hiệu OK.
Lâm Sơ Họa hít sâu một hơi, nắm lấy dây thừng, bắt đầu leo lên. Động tác của cô nhanh nhẹn, dứt khoát, không hề thua kém bất kỳ đặc nhiệm nào.
Cố Thận leo ngay phía sau cô, sẵn sàng hỗ trợ bất cứ lúc nào.
Gió núi thổi mạnh, quất vào mặt đau rát. Nhưng Lâm Sơ Họa không hề nao núng. Mục tiêu của cô đang ở ngay phía trên kia.
Khi leo được khoảng một nửa quãng đường, bỗng nhiên có tiếng động lạ từ phía trên.
"Suỵt!" Cố Thận ra hiệu im lặng.
Mọi người ép sát người vào vách đá, nín thở.
Một tên lính gác đi ra mép vực, dường như để đi vệ sinh. Hắn ta nhìn xuống, nhưng trời tối đen nên không thấy gì. Hắn lầm bầm vài câu tiếng địa phương rồi quay vào.
"Hú hồn." Tống Nguyên thở phào nhẹ nhõm.
"Tiếp tục." Cố Thận ra lệnh.
Họ lại tiếp tục leo. Cuối cùng, sau gần một giờ đồng hồ vật lộn với vách đá, họ cũng lên tới đỉnh.
Trước mắt họ là khuôn viên rộng lớn của Đỗ gia trang viên. Đèn đuốc sáng trưng, lính gác đi lại tuần tra liên tục.
Cố Thận ra hiệu cho mọi người ẩn nấp vào bụi cây.
"Bây giờ chia làm hai nhóm." Cố Thận thì thầm. "Nhóm 1 do tôi và Tiểu Sơ dẫn đầu, đột nhập vào khu nhà chính tìm ông nội. Nhóm 2 do Tống Nguyên chỉ huy, cài t.h.u.ố.c nổ vào kho v.ũ k.h.í và trạm phát điện để gây hỗn loạn."
"Rõ, Sir!"
"Hành động!"
Bóng đêm bao trùm lên tất cả, che giấu những sát thủ đang tiến vào hang ổ của quỷ dữ.
