Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 256: Cuộc Gọi Về Hương Giang, Nỗi Nhớ Của Tiểu Bao Tử

Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:11

Trước khi bắt đầu leo vách núi, Cố Thận ra hiệu cho mọi người nghỉ ngơi 5 phút để chỉnh đốn lại trang bị. Lâm Sơ Họa tranh thủ lấy chiếc điện thoại vệ tinh ra.

"Em gọi về nhà một chút." Cô nói với Cố Thận.

Cố Thận gật đầu: "Nhanh nhé, đừng để lộ sóng."

Lâm Sơ Họa bấm số. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, giọng nói non nớt của trẻ con vang lên:

"A lô? Ai đó ạ?"

Nghe thấy giọng nói ngọng nghịu đáng yêu của con trai, trái tim Lâm Sơ Họa như tan chảy.

"A Viễn, là mẹ đây."

"Mami!" Tiếng hét vui sướng của A Viễn vang lên, "Mami đi đâu thế? A Viễn nhớ Mami lắm! Daddy đâu rồi ạ?"

"Daddy đang ở cạnh mẹ đây." Lâm Sơ Họa nhìn Cố Thận, mỉm cười. "Ba mẹ đi công tác, sẽ sớm về với con. Con ở nhà có ngoan không?"

"Con ngoan lắm!" A Viễn dõng dạc tuyên bố. "Con ăn hết bát cháo, còn uống sữa nữa. Bà nội khen con giỏi."

"Giỏi lắm, cục cưng của mẹ." Lâm Sơ Họa khen ngợi. "Con nhớ nghe lời bà nội và các dì nhé. Đừng chạy lung tung."

"Vâng ạ. Mami, mua quà cho con nhé! Con thích siêu nhân!"

"Được, mẹ sẽ mua siêu nhân cho con. Mua cả bộ luôn."

Cố Thận ghé sát vào điện thoại, trầm giọng nói: "A Viễn, Daddy đây."

"Daddy!" Giọng thằng bé càng thêm phấn khích. "Daddy nhớ mua s.ú.n.g cho con nhé! Súng biu biu ấy!"

"Được, Daddy sẽ mua." Cố Thận bật cười. "Con ở nhà phải bảo vệ bà nội, biết chưa? Con là người đàn ông duy nhất trong nhà lúc này đấy."

"Yes, Sir!" A Viễn bắt chước giọng điệu của ba, khiến cả hai vợ chồng đều phì cười.

"Thôi, con đi ngủ sớm đi. Bye bye con trai."

"Bye bye Daddy, bye bye Mami! Moa!"

Tiếng hôn gió chụt chụt vang lên qua điện thoại rồi tắt hẳn. Lâm Sơ Họa cất điện thoại, thở dài một hơi, ánh mắt vương vấn nỗi nhớ nhà.

"Nhớ con à?" Cố Thận hỏi, tay siết nhẹ vai cô.

"Ừm." Lâm Sơ Họa gật đầu. "Chỉ muốn xong việc thật nhanh để về ôm cục bột nhỏ đó."

"Sẽ nhanh thôi." Cố Thận nhìn lên đỉnh núi, ánh mắt trở nên sắc lạnh. "Đêm nay chúng ta sẽ kết thúc mọi chuyện."

Tống Nguyên tiến lại gần: "Sir, Thái thái, mọi thứ đã sẵn sàng. Chúng ta có thể bắt đầu leo."

"Được. Hành động."

Lâm Sơ Họa hít sâu một hơi, xua tan những cảm xúc yếu mềm, trở lại là một nữ chiến binh lạnh lùng. Cô móc dây an toàn vào đai lưng, bắt đầu bám vào vách đá.

Vách núi đá vôi lởm chởm, sắc nhọn. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi lạnh từ biển.

"Cẩn thận đá lở." Cố Thận nhắc nhở từ phía dưới.

Lâm Sơ Họa gật đầu, thận trọng đặt chân vào từng khe đá. Cô di chuyển nhịp nhàng, phối hợp tay chân ăn ý.

Được khoảng 30 mét, Tống Nguyên bỗng trượt chân, một tảng đá nhỏ rơi xuống vực sâu.

"Cạch... cạch..." Tiếng đá va vào vách núi vang lên trong đêm tĩnh mịch.

Mọi người nín thở, ép sát vào vách đá, chờ đợi phản ứng từ phía trên.

Một luồng đèn pha từ tháp canh quét qua, lướt ngay trên đầu họ.

"Đừng cử động." Cố Thận thì thầm qua bộ đàm.

Ánh đèn quét qua quét lại vài lần rồi tắt hẳn. Có vẻ lính gác nghĩ đó chỉ là tiếng thú hoang hoặc đá lở tự nhiên.

"Tiếp tục."

Họ lại tiếp tục leo. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, nhưng không ai dám lơ là.

Lên đến độ cao 50 mét, gió càng mạnh hơn. Lâm Sơ Họa cảm thấy tay mình bắt đầu tê mỏi. Nhưng cô c.ắ.n răng chịu đựng, không hé răng than nửa lời. Cô không muốn trở thành gánh nặng cho Cố Thận.

Đột nhiên, Cố Thận vượt lên, bám vào một mỏm đá bên cạnh cô.

"Đưa tay đây." Anh nói khẽ.

Lâm Sơ Họa ngập ngừng một chút rồi đưa tay cho anh. Cố Thận nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, kéo cô lên một bậc đá an toàn hơn.

"Nghỉ một chút đi." Anh nói.

Hai người treo mình lơ lửng giữa vách núi, bên dưới là vực thẳm đen ngòm, bên trên là hang ổ kẻ thù. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Sơ Họa cảm thấy sự tin tưởng tuyệt đối vào người đàn ông bên cạnh.

"Cảm ơn anh."

"Vợ chồng với nhau, khách sáo làm gì." Cố Thận nháy mắt.

Sau vài phút nghỉ ngơi, họ lại tiếp tục hành trình. Cuối cùng, tay Lâm Sơ Họa cũng chạm được vào mép vực trên đỉnh núi.

Cô cẩn thận nhô đầu lên quan sát. Cách đó khoảng 10 mét là một trạm gác, nhưng tên lính đang ngủ gật.

Lâm Sơ Họa ra hiệu an toàn. Cô nhẹ nhàng trèo lên, lăn một vòng vào bụi cỏ rậm rạp. Cố Thận và Tống Nguyên lần lượt theo sau.

Họ đã xâm nhập thành công vào vòng ngoài của Đỗ gia trang viên.

Trước mặt họ là một khu vườn rộng lớn, được trang trí cầu kỳ nhưng toát lên vẻ âm u. Phía xa là tòa nhà chính lộng lẫy như cung điện, nơi Đỗ Diệu đang ẩn náu.

"Face (Thể diện) của Đỗ thiếu gia cũng lớn thật đấy." Tống Nguyên thì thầm, nhìn quanh khu vườn xa hoa. "Xây cả cái cung điện trên núi lửa."

"Càng lớn thì càng dễ sụp đổ." Cố Thận lạnh lùng nói. "Chia nhau ra hành động theo kế hoạch. Giữ liên lạc."

Bóng đêm nuốt chửng những bóng người mặc đồ đen. Cuộc săn bắt đầu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.