Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 28: Manh Mối Từ Vụ Nổ, Nghi Vấn Nội Bộ
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:09
Chiếc Rolls-Royce màu đen lao v.út trong đêm, đưa Lâm Sơ Họa và Cố lão gia t.ử về dinh thự trên núi Thái Bình.
Trong xe, không khí trầm mặc. Lâm Sơ Họa nắm tay ông nội, cảm nhận mạch đập yếu ớt của ông. Cô biết, cuộc chiến tranh giành quyền lực trong Cố gia đã chính thức bắt đầu, và phát s.ú.n.g đầu tiên chính là vụ ám sát và đ.á.n.h b.o.m đêm nay.
Về đến biệt thự, an ninh đã được thắt c.h.ặ.t. Lính gác với s.ú.n.g ống trang bị tận răng đứng khắp nơi. Sam - đội trưởng đội lính đ.á.n.h thuê người Mỹ - bước ra đón.
"Madam, are you okay?" Sam hỏi, giọng lo lắng.
"I'm fine, Sam. Thank you." Lâm Sơ Họa trả lời bằng tiếng Anh lưu loát. "Bố trí người canh gác phòng ông nội 24/24. Không ai được phép vào nếu không có lệnh của tôi hoặc Cố Thận."
"Yes, Madam!"
Sau khi sắp xếp ổn thỏa cho ông nội, Lâm Sơ Họa mới có thời gian ngồi xuống nghỉ ngơi. Cô lấy ra chiếc máy nhắn tin BP mà cô đã lén nhặt được từ hiện trường trước khi Tống Nguyên đến.
Tin nhắn cuối cùng: "Xong việc thì kích nổ. Không để lại dấu vết."
Số máy gửi đến... Lâm Sơ Họa nheo mắt. Cô nhận ra dãy số này. Đó là số máy bí mật của dì Hai - mẹ của Cố Diệu.
"Quả nhiên là bà ta." Lâm Sơ Họa lẩm bẩm.
Bà ta muốn g.i.ế.c ông nội để Cố Diệu có thể thuận lợi lên nắm quyền. Còn việc g.i.ế.c cô? Có lẽ chỉ là tiện tay, hoặc để dằn mặt Cố Thận.
Lâm Sơ Họa đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống ánh đèn lung linh của Hương Giang. Thành phố này thật đẹp, nhưng cũng thật tàn khốc.
Trong khi đó, tại một nhà kho bỏ hoang ở Cửu Long.
Cố Thận đang ngồi trên ghế, đối diện là một gã đàn ông bị trói gô, mặt mũi bầm dập. Đó là tên tài xế đã chở bọn sát thủ đến bệnh viện nhưng không kịp chạy thoát.
"Nói. Ai sai mày làm?" Cố Thận hỏi, tay nghịch khẩu M1911.
Gã đàn ông run rẩy: "Tôi... tôi không biết... Chỉ biết là một người phụ nữ... Bà ta trả tiền rất hậu..."
"Người phụ nữ?" Cố Thận nhướng mày. "Có phải người nhà họ Cố không?"
"Tôi... tôi không nhìn rõ mặt... Bà ta đeo kính râm, đội mũ..."
"Đoàng!"
Cố Thận b.ắ.n một phát s.ú.n.g xuống sàn, ngay sát chân gã đàn ông. Hắn hét lên kinh hãi.
"Cơ hội cuối cùng." Cố Thận lạnh lùng nói.
"Là... là bà Đổng! Đổng Nghiên!" Gã đàn ông hét lên trong tuyệt vọng.
Cố Thận khựng lại. Đổng Nghiên? Vợ của chú Ba? Không phải dì Hai sao?
Sự việc có vẻ phức tạp hơn anh nghĩ. Có thể là liên minh giữa các chi nhánh, hoặc là một cái bẫy để đ.á.n.h lạc hướng.
"Tống Nguyên, điều tra Đổng Nghiên." Cố Thận ra lệnh. "Và cả Cố Diệu nữa. Tôi không tin thằng ranh đó vô can."
Điện thoại của Cố Thận rung lên. Là Lâm Sơ Họa gọi.
"Alo, anh nghe đây vợ." Giọng anh lập tức trở nên dịu dàng.
"Anh đang ở đâu? Có manh mối gì chưa?"
"Anh đang xử lý chút việc vặt. Em đừng lo, cứ ngủ sớm đi."
"Cố Thận, em vừa nhớ ra một chuyện." Lâm Sơ Họa nói, giọng nghiêm túc. "Lúc ở bệnh viện, em thấy một người đàn ông lảng vảng gần phòng ông nội trước khi bọn sát thủ đến. Hắn ta có một vết sẹo dài trên mặt."
"Vết sẹo?" Cố Thận nhíu mày. "Đao Bả?"
Đao Bả là tay sai đắc lực của Trương T.ử Cường - tên trùm bắt cóc khét tiếng. Nếu hắn dính líu vào vụ này, thì đây không chỉ là tranh chấp gia tộc đơn thuần nữa. Đây là sự cấu kết giữa nội gián và xã hội đen.
"Anh biết rồi. Cảm ơn em, bà xã." Cố Thận nói. "Anh sẽ về sớm."
Cúp máy, ánh mắt Cố Thận trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Trương T.ử Cường... Mày dám nhúng tay vào chuyện nhà tao sao? Được lắm, tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ."
