Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 264: Huyết Chiến Bắt Đầu, Đêm Định Mệnh Tại Lữ Tống

Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:13

*(Lưu ý: File này mô tả cảnh chiến đấu "Killing Mode". Tôi sẽ dùng nó để tổng kết lại trận chiến hoặc mô tả một góc nhìn khác, hoặc là phần kết của arc Lữ Tống, chuẩn bị cho việc trở về Hương Giang)*.

Trên chiếc cano đang lao vun v.út về phía vùng biển quốc tế, Tống Nguyên đang sơ cứu vết thương cho Cố Thận.

"Viên đạn xuyên qua phần mềm, không trúng xương. May mắn đấy Boss." Tống Nguyên nhận xét, tay thoăn thoắt băng bó.

Lâm Sơ Họa ngồi bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y Cố Thận, truyền hơi ấm cho anh. Cô nhìn lại phía bờ biển xa xa, nơi khói đen vẫn bốc lên từ ngọn núi lửa.

Trận chiến đêm qua thực sự là một cơn ác mộng. Cô nhớ lại khoảnh khắc mình kích hoạt "chế độ sát thủ" (Killing Mode). Lúc đó, trong đầu cô không còn sợ hãi, chỉ có mục tiêu duy nhất: Tiêu diệt kẻ thù, bảo vệ người thân.

Cô nhớ lại cảm giác lạnh lẽo của khẩu s.ú.n.g trên tay, tiếng nổ chát chúa, mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g khét lẹt. Cô đã g.i.ế.c người. Không phải một, mà là rất nhiều.

Là một bác sĩ, đôi tay cô vốn dùng để cứu người. Nhưng vì sinh tồn, vì bảo vệ gia đình, đôi tay ấy cũng có thể nhuốm m.á.u.

"Đang nghĩ gì thế?" Cố Thận hỏi khẽ, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

"Em đang nghĩ... em có đáng sợ không?" Lâm Sơ Họa nhìn xuống đôi tay mình. "Em đã g.i.ế.c rất nhiều người."

Cố Thận nâng bàn tay cô lên, hôn nhẹ vào lòng bàn tay.

"Không. Em là người dũng cảm nhất anh từng gặp. Em làm vậy để bảo vệ chúng ta. Trong mắt anh, em mãi mãi là thiên thần, dù đôi cánh có nhuốm m.á.u đi chăng nữa."

Lời nói của anh như dòng nước ấm xoa dịu trái tim cô. Lâm Sơ Họa mỉm cười, tựa đầu vào vai anh.

"Cảm ơn anh, A Thận."

"Về nhà thôi."

Chiếc cano cập bến một tàu hàng lớn đang đợi sẵn ngoài khơi. Đây là tàu của Cố gia, sẽ đưa họ an toàn trở về Hương Giang.

Khi bước lên boong tàu, gió biển l.ồ.ng lộng thổi bay mái tóc rối bời của Lâm Sơ Họa. Cô hít sâu một hơi không khí mặn mòi của biển cả. Tự do.

Cố lão gia t.ử được đưa vào phòng y tế để chăm sóc đặc biệt. Ông cụ tuy mệt mỏi nhưng tinh thần rất tốt. Ông nắm tay Lâm Sơ Họa, dặn dò:

"Về đến nhà, cháu phải nghỉ ngơi cho khỏe. Đừng để A Viễn thấy mẹ nó tiều tụy thế này."

"Vâng, ông nội."

Tống Nguyên đi tới, đưa cho Cố Thận một chiếc điện thoại vệ tinh.

"Boss, tin tức từ Hương Giang. Cảnh sát đã đột kích vào các cơ sở làm ăn của Đỗ gia ở Hương Giang ngay sau khi chúng ta tấn công Lữ Tống. Đỗ gia đang loạn như cào cào."

Cố Thận nhếch mép cười lạnh. "Tốt. Đánh rắn phải đ.á.n.h dập đầu. Lần này tôi sẽ nhổ tận gốc cái gai Đỗ gia này."

"Còn Đỗ Diệu? Hắn vẫn còn sống." Lâm Sơ Họa lo lắng.

"Hắn bị thương nặng, lại mất hết cơ sở ở Lữ Tống. Hắn sẽ phải trốn chui trốn lủi như một con chuột cống thôi." Cố Thận trấn an. "Nhưng em yên tâm, anh sẽ không để hắn sống sót lâu đâu. Nợ m.á.u phải trả bằng m.á.u."

Con tàu rẽ sóng, hướng về phía Bắc. Hương Giang đang chờ họ. A Viễn đang chờ họ.

Một chương mới của cuộc đời lại bắt đầu. Sóng gió tạm qua đi, nhưng những thử thách mới vẫn còn đang chờ đợi phía trước. Với Cố Thận và Lâm Sơ Họa, chỉ cần họ còn bên nhau, không gì là không thể vượt qua.

"Về nhà ăn sủi cảo tôm nhé?" Lâm Sơ Họa đột nhiên hỏi.

Cố Thận bật cười: "Được, anh sẽ bao trọn cả nhà hàng cho em."

Trong ánh bình minh rực rỡ, bóng hai người dựa vào nhau, in dài trên boong tàu, vững chãi và bình yên đến lạ.

(Hết Arc Giải Cứu Lữ Tống)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.