Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 269: Biệt Đội Đánh Thuê Của Cố Gia Xuất Kích
Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:14
Sam chỉnh lại kính nhìn đêm, ra hiệu cho đồng đội. Họ không mặc đồng phục cảnh sát, mà mặc đồ đen bó sát, trang bị gọn nhẹ nhưng hỏa lực cực mạnh.
"Hank, cậu lo tầng 1. Ram, cậu tỉa những tên canh gác bên ngoài. Tôi sẽ đột nhập từ tầng thượng." Sam phân công qua tai nghe.
"Roger." (Rõ.)
Lâm Sơ Họa ngồi trong xe chỉ huy di động cách đó không xa, quan sát màn hình camera nhiệt.
"Anh thực sự tin tưởng họ sao?" Cô hỏi Cố Thận.
"Họ là những người giỏi nhất mà tiền có thể thuê được. Và quan trọng hơn, họ trung thành với anh." Cố Thận điềm tĩnh trả lời, tay mân mê chiếc nhẫn cưới.
Bên trong tòa nhà, không khí ngột ngạt. Chó Điên nhìn đồng hồ. Còn 10 phút nữa.
"Chuẩn bị xe chưa?" Hắn hét vào bộ đàm.
"Cảnh sát đang dọn đường, nhưng chưa thấy trực thăng đâu." Đàn em báo cáo.
"Mẹ kiếp! Nếu đúng giờ không thấy trực thăng, tao sẽ b.ắ.n nát đầu con bé này trước!"
Đột nhiên, đèn trong tòa nhà vụt tắt.
"Cái gì thế này? Bật đèn lên!" Chó Điên gào lên.
Phụt! Phụt!
Hai tiếng động nhỏ vang lên, hai tên lính canh ở cửa sổ ngã gục, trên trán mỗi tên có một lỗ đạn nhỏ xíu, m.á.u chưa kịp chảy ra.
"Có kẻ đột nhập! Vào vị trí chiến đấu!"
Nhưng đã quá muộn. Hank phá cửa sổ tầng 1 lao vào như một cơn lốc. Khẩu MP5 giảm thanh trên tay anh ta khạc đạn liên hồi. Những tên lính đ.á.n.h thuê chưa kịp định thần đã bị hạ gục.
Trên tầng thượng, Sam đu dây xuống, phá vỡ cửa kính tầng 3 nơi giam giữ con tin.
"Freeze!" (Đứng im!) Sam hét lớn.
Chó Điên phản ứng cực nhanh, hắn túm lấy bé gái, dí s.ú.n.g vào đầu cô bé. "Lùi lại! Tao b.ắ.n nó đấy!"
Sam dừng lại, s.ú.n.g vẫn chĩa thẳng vào đầu Chó Điên. "Thả cô bé ra, tao sẽ cho mày một cái c.h.ế.t nhanh gọn."
"Mày là ai? Cớm hả?" Chó Điên hoảng loạn. Hắn cảm nhận được sát khí từ gã đàn ông trước mặt không giống cảnh sát chút nào.
"Tao là ác mộng của mày." Sam nhếch mép.
Tống Nguyên nhân cơ hội lăn người sang một bên, tránh đường đạn.
Đoàng!
Một viên đạn từ bên ngoài cửa sổ bay vào, xuyên qua vai Chó Điên. Hắn đau đớn buông lỏng tay. Bé gái ngã xuống sàn.
Sam lập tức lao tới, tung một cú đá vòng cầu vào mặt Chó Điên, khiến hắn văng vào tường, bất tỉnh nhân sự.
"Clear!" (Dọn sạch!) Sam báo cáo.
Ram từ vị trí b.ắ.n tỉa bên ngoài thu s.ú.n.g lại. "Nice shot." (Bắn đẹp lắm.)
Cố Thận nghe báo cáo, gật đầu hài lòng. "Tốt lắm. Đưa con tin ra ngoài."
Lâm Sơ Họa thở phào. "Kết thúc rồi."
Nhưng khi Sam định bế bé gái lên, anh ta chợt khựng lại. Trên cánh tay cô bé có những vết lở loét kỳ lạ, và cô bé đang sốt rất cao.
"Boss, có vấn đề rồi." Sam nói qua bộ đàm, giọng nghiêm trọng. "Con tin có dấu hiệu nhiễm bệnh lạ. Trông giống như... dịch hạch."
"Cái gì?" Cố Thận và Lâm Sơ Họa đồng thanh thốt lên.
Lâm Sơ Họa lập tức lấy lại bình tĩnh của một bác sĩ. "Đừng chạm trực tiếp vào dịch cơ thể của cô bé. Cách ly ngay lập tức! Tôi sẽ vào đó."
"Không được! Nguy hiểm lắm!" Cố Thận ngăn cản.
"Em là bác sĩ, Cố Thận. Em là người duy nhất ở đây có chuyên môn để xử lý việc này. Nếu đó là dịch hạch hoặc virus lây lan, cả Hương Giang sẽ gặp nguy hiểm." Ánh mắt cô kiên định.
Cố Thận nhìn vợ, đấu tranh tư tưởng trong vài giây, rồi gật đầu. "Mặc đồ bảo hộ vào. Anh đi cùng em."
"Sir, anh không thể..."
"Im lặng. Vợ tôi ở đâu, tôi ở đó." Cố Thận cắt ngang lời cấp dưới, khoác lên mình bộ đồ bảo hộ y tế.
Cánh cửa xe mở ra, hai bóng người trong bộ đồ trắng toát bước nhanh về phía tòa nhà hoang, nơi bóng tối của một t.h.ả.m họa sinh học đang chực chờ nuốt chửng tất cả.
