Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 299: Kẻ Quấy Rối Nhật Bản, Bẻ Ngón Tay Răn Đe

Cập nhật lúc: 04/01/2026 14:22

Sự việc Yamamoto bị bẻ gãy ngón tay đã trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi nhất đêm đó. Không ai còn quan tâm đến mục đích từ thiện của buổi tiệc nữa. Tất cả đều đổ dồn sự chú ý vào cặp đôi Cố Thận - Lâm Sơ Họa.

"Cố thiếu phu nhân thật đáng sợ!"

"Nhưng mà hả dạ thật! Mấy tên Nhật Bản đó hống hách quen thói rồi."

Lâm Sơ Họa không quan tâm đến những lời bàn tán. Cô chỉ cảm thấy hơi đói bụng sau khi vận động tay chân. Cô quay lại bàn buffet, lấy thêm một ít Sashimi cá hồi.

"Em còn tâm trạng ăn uống sao?" Cố Thận cười, đưa cho cô một ly nước cam.

"Tại sao không?" Lâm Sơ Họa nhún vai. "Trời đ.á.n.h tránh bữa ăn. Hơn nữa, Sashimi này tươi lắm, không ăn phí."

Cố Thận nhìn cô, ánh mắt càng thêm sủng nịch. Vợ anh đúng là có thần kinh thép.

Tuy nhiên, sóng gió vẫn chưa dừng lại ở đó.

Khi buổi tiệc gần tàn, Hoắc Sir lại xuất hiện, vẻ mặt nghiêm trọng.

"Cố thiếu, tôi cần nói chuyện riêng với cậu một chút."

Cố Thận gật đầu, ra hiệu cho Lâm Sơ Họa đợi mình. Anh đi theo Hoắc Sir vào một góc khuất.

"Có chuyện gì vậy Hoắc Sir?"

"Bên phía Lãnh sự quán Nhật Bản vừa gọi điện đến." Hoắc Sir thở dài. "Họ gây sức ép, yêu cầu chúng ta phải xử lý vụ việc vừa rồi. Yamamoto không phải là người thường, hắn có quan hệ mật thiết với chính giới Nhật Bản."

"Vậy ông định bắt tôi?" Cố Thận hỏi thẳng.

"Không, tôi đâu dám bắt cậu." Hoắc Sir cười khổ. "Nhưng họ yêu cầu Cố thiếu phu nhân phải đến Lãnh sự quán để 'giải trình'. Thực chất là muốn làm khó dễ."

Cố Thận cười lạnh: "Bảo họ nằm mơ đi. Vợ tôi không đi đâu cả. Nếu họ muốn kiện, cứ việc gửi đơn lên tòa án. Tôi có cả tá luật sư sẵn sàng tiếp đón."

"Tôi biết cậu sẽ nói vậy mà." Hoắc Sir vỗ vai Cố Thận. "Tôi sẽ cố gắng dàn xếp. Nhưng cậu cũng nên cẩn thận. Bọn Yakuza này thù dai lắm, chúng sẽ không bỏ qua đâu."

"Cảm ơn Hoắc Sir đã nhắc nhở."

Cố Thận quay lại chỗ Lâm Sơ Họa. Thấy vẻ mặt anh hơi căng thẳng, cô hỏi: "Lại có chuyện gì à?"

"Không có gì. Mấy con ruồi vo ve thôi." Cố Thận nắm tay cô. "Về nhà thôi. A Viễn chắc đang đợi chúng ta."

Hai người rời khỏi khách sạn. Bên ngoài trời đã khuya, gió đêm thổi lạnh buốt.

Khi xe của họ đi qua một đoạn đường vắng vẻ gần núi Thái Bình, đột nhiên có hai chiếc xe tải từ trong ngõ lao ra, chặn đầu và khóa đuôi xe của Cố Thận.

"Kít!"

Tài xế phanh gấp. Tống Nguyên ngồi ghế phụ lập tức rút s.ú.n.g: "Boss, có phục kích!"

Từ hai chiếc xe tải, hàng chục tên côn đồ mặc đồ đen, tay cầm kiếm Nhật và gậy bóng chày nhảy xuống, bao vây chiếc Rolls-Royce.

Dẫn đầu là một tên có vết sẹo dài trên mặt, tay cầm thanh Katana sáng loáng.

"Cố Thận! Giao con đàn bà kia ra đây, tao sẽ tha cho mày một mạng!" Tên mặt sẹo hét lớn.

Cố Thận nhìn qua cửa kính, ánh mắt bình tĩnh đến đáng sợ.

"Ngồi yên trong xe." Anh dặn Lâm Sơ Họa.

"Anh định ra ngoài sao?" Lâm Sơ Họa lo lắng. "Bọn chúng đông lắm."

"Đông thì sao?" Cố Thận rút khẩu M1911 từ trong áo vest ra, lên đạn. "Chỉ là một lũ ô hợp thôi."

"Em đi cùng anh." Lâm Sơ Họa cũng rút khẩu s.ú.n.g lục (mà cô đã "xin" được lúc chiều) ra.

Cố Thận nhìn cô, rồi gật đầu: "Được. Vợ chồng đồng lòng, tát biển Đông cũng cạn."

Hai người mở cửa xe, bước xuống. Tống Nguyên và các vệ sĩ khác cũng đã sẵn sàng chiến đấu.

"Tao cho mày cơ hội cuối cùng!" Tên mặt sẹo giơ kiếm lên.

"Đoàng!"

Tiếng s.ú.n.g vang lên. Tên mặt sẹo ngã ngửa ra sau, giữa trán có một lỗ đạn. Hắn c.h.ế.t không kịp nhắm mắt.

Người nổ s.ú.n.g không phải Cố Thận, mà là Lâm Sơ Họa.

Cô thổi nòng s.ú.n.g, lạnh lùng nói: "Nói nhiều quá. Đau đầu."

Đám côn đồ sững sờ mất vài giây, sau đó hét lên giận dữ, lao vào tấn công.

Cuộc hỗn chiến nổ ra. Tiếng s.ú.n.g, tiếng kim loại va chạm, tiếng la hét vang vọng cả một góc phố.

Cố Thận và Lâm Sơ Họa phối hợp cực kỳ ăn ý. Họ đứng tựa lưng vào nhau, một người b.ắ.n trước, một người b.ắ.n sau, tạo thành một pháo đài bất khả xâm phạm.

Lâm Sơ Họa không chỉ b.ắ.n s.ú.n.g giỏi, cô còn sử dụng võ thuật cận chiến rất điêu luyện. Mỗi khi có kẻ áp sát, cô lại tung ra những cú đá hiểm hóc hoặc dùng báng s.ú.n.g đập nát mặt đối thủ.

Chỉ sau 10 phút, đám côn đồ đã bị hạ gục gần hết. Số còn lại thấy thủ lĩnh đã c.h.ế.t, đối phương lại quá mạnh, liền vứt v.ũ k.h.í bỏ chạy tán loạn.

Cố Thận cất s.ú.n.g vào bao, nhìn bãi chiến trường ngổn ngang.

"Dọn dẹp đi." Anh ra lệnh cho Tống Nguyên. "Đừng để lại dấu vết."

"Rõ, Boss."

Cố Thận quay sang Lâm Sơ Họa, thấy trên má cô có dính một vệt m.á.u (của kẻ thù). Anh nhẹ nhàng đưa tay lau đi.

"Sợ không?"

Lâm Sơ Họa lắc đầu, mỉm cười rạng rỡ: "Kích thích lắm. Lâu rồi không được vận động đã như vậy."

Cố Thận bật cười, ôm cô vào lòng.

"Về nhà thôi. Lần này là về thật đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.