Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 42: Thay Máu Vệ Sĩ, Quyền Lực Của Đại Tẩu
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:11
Sáng hôm sau, không khí tại bệnh viện vẫn còn căng thẳng. Cố Thận đã đến từ đêm qua, túc trực bên cạnh vợ con. Nhưng vấn đề an ninh vẫn là mối lo ngại hàng đầu.
Tại phòng họp tạm thời, Tống Nguyên đang đối mặt với Đỗ Sơn - đội trưởng đội an ninh cũ của bệnh viện, người chịu trách nhiệm chính cho sự lỏng lẻo đêm qua.
"Ông Đỗ, ông giải thích thế nào về việc hệ thống camera bị vô hiệu hóa và vệ sĩ bị đầu độc?" Tống Nguyên đập tay xuống bàn, giọng gay gắt.
Đỗ Sơn, một người đàn ông trung niên khoảng 50 tuổi, mặt mày cau có, không phục: "Cậu Tống, tôi đã làm việc cho Cố gia 20 năm nay. Chuyện đêm qua là sự cố ngoài ý muốn. Kẻ địch quá xảo quyệt, dùng cả chất độc hóa học."
"Sự cố?" Lâm Sơ Họa đẩy cửa bước vào, Cố Thận đi ngay bên cạnh. Cô mặc một bộ âu phục màu trắng thanh lịch nhưng khí chất bức người. "Nếu đêm qua tôi không phát hiện ra ống thông gió, thì giờ này Cố gia đã phải tổ chức tang lễ rồi."
Đỗ Sơn nhìn Lâm Sơ Họa, ánh mắt có phần coi thường: "Thái thái, cô là phụ nữ, không hiểu chuyện an ninh đâu. Đó là nghiệp vụ chuyên môn."
"Chuyên môn?" Lâm Sơ Họa cười lạnh. Cô rút khẩu M1911 của Tống Nguyên, tháo lắp nó chỉ trong vòng 5 giây, động tác nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp. "Cạch!" Khẩu s.ú.n.g đã được lắp hoàn chỉnh, nòng s.ú.n.g chĩa thẳng vào trán Đỗ Sơn.
Đỗ Sơn tái mặt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
"Tôi biết dùng s.ú.n.g từ khi ông còn đang loay hoay với dùi cui đấy, ông Đỗ," Lâm Sơ Họa nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sát khí. "Ông đã già rồi, phản ứng chậm chạp, tư duy bảo thủ. Cố gia không nuôi phế vật."
Cố Thận đứng bên cạnh, không hề can thiệp, ánh mắt nhìn vợ đầy sủng nịch và tự hào. Anh lên tiếng: "Ý của Tiểu Sơ cũng là ý của tôi. Từ hôm nay, toàn bộ đội an ninh cũ sẽ bị giải tán. Tống Nguyên, cậu tiếp quản."
"Nhưng... Cố thiếu! Tôi là cựu thành viên của đội Tuyết Đao!" Đỗ Sơn gào lên, lôi quá khứ huy hoàng ra làm lá chắn.
"Tuyết Đao?" Lâm Sơ Họa nhướng mày. "Đội đặc nhiệm huyền thoại thập niên 70 sao? Hèn gì tên sát thủ đêm qua cũng có hình xăm bông tuyết trên cổ. Ông Đỗ, ông có chắc là ông không biết hắn không?"
Câu hỏi của Lâm Sơ Họa như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Đỗ Sơn. Ông ta cứng họng, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
"Điều tra ông ta," Cố Thận ra lệnh lạnh lùng. "Nếu có liên quan đến nội gián, xử theo quy tắc gia tộc."
Tống Nguyên lập tức ra hiệu cho hai vệ sĩ lôi Đỗ Sơn ra ngoài. Phòng họp trở lại yên tĩnh. Lâm Sơ Họa đặt khẩu s.ú.n.g xuống bàn, quay sang nhìn chồng, mỉm cười ngọt ngào: "Anh thấy em xử lý thế nào?"
Cố Thận ôm eo cô, hôn nhẹ lên trán: "Tuyệt vời. Bà xã của anh là nhất."
