Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 47: Đột Kích Bệnh Viện, Màn Giao Tranh Sinh Tử
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:12
Lâm Sơ Họa dừng lại, phòng bệnh của Cố Thận là phòng VIP chuyên dụng, giáo sư, bác sĩ, y tá trưởng lúc này cũng đã tan làm, chỉ còn lại Cố Thận một mình, cô cũng đi vào.
Bên ngoài, y tá trực ban và bác sĩ trực cũng đã tan làm.
Y tá trưởng và bác sĩ phải đi ra ngoài, Cố gia cũng phải đi, phải lấy một ít t.h.u.ố.c, sau đó mới đi.
Tất cả mọi người đều đi rồi, Lâm Sơ Họa cũng đi rồi, không có chuyện gì xảy ra.
Lâm Sơ Họa không phát hiện ra điều gì bất thường, mọi thứ đều diễn ra trong sự im lặng, rất bình thường.
Bởi vì cô không muốn ở lại bệnh viện, nên chuẩn bị đi tắm.
Lâm Sơ Họa đang tắm, đột nhiên cảm thấy có người đang nhìn mình, có chút không tự nhiên, cô quay đầu lại, nhìn ra vườn hoa sau bệnh viện, đó là một vệ sĩ của Cố gia.
Cô đột nhiên cảm thấy có chút không ổn, cô ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy một khẩu s.ú.n.g đen ngòm.
Cô giữ khẩu s.ú.n.g, Lâm Sơ Họa không hề hoảng sợ.
Lâm Sơ Họa và tất cả vệ sĩ đều là người một nhà, đều là người của Cố gia, nhưng Lâm Sơ Họa lại cảm thấy có người muốn g.i.ế.c mình, nhưng lại không ra tay, cứ thế bỏ đi.
Chuyện còn chưa xong, Lâm Sơ Họa đồng thời đột nhiên tung một cú đá, chiếc giường bệnh như một tảng đá, bay về phía sau.
Tất cả vệ sĩ đều sững sờ.
Nhân viên y tế trực ban đều c.h.ế.t lặng, một nữ y tá đang ở trong phòng bệnh, một bác sĩ thì đang cúi đầu viết gì đó.
Lâm Sơ Họa vừa ra tay đã thành công, đồng thời cô cũng phải ra tay.
Tất cả vệ sĩ đều có s.ú.n.g, nhưng lại không biết nên nhắm vào ai, trong lúc hoảng loạn, chiếc giường bệnh va vào tường, đồng thời Lâm Sơ Họa cũng ra tay.
Cô ra tay đương nhiên là có mục đích, nếu không ra tay, chiếc giường bệnh sẽ va vào mình.
Lâm Sơ Họa đang ở trong phòng bệnh, vệ sĩ của Cố Thận đều là những người được huấn luyện bài bản, một người cầm s.ú.n.g, một người giữ lại.
Người giữ lại, s.ú.n.g trên tay đã bị Lâm Sơ Họa cướp mất.
Lâm Sơ Họa vừa ra tay, đã đón lấy một nắm đ.ấ.m, một cú đ.ấ.m thẳng vào mặt.
Đây là một sát thủ được huấn luyện bài bản, ra tay tàn nhẫn, cũng không hề nương tay.
Lâm Sơ Họa không hề né tránh, một cú đ.ấ.m, cô đã ngã xuống đất.
Cô gật đầu, Lâm Sơ Họa ngã xuống đất, Cố Thận đang hôn mê, không biết chuyện gì đang xảy ra, hoảng sợ hét lên.
Vệ sĩ bị một người khác đá ngã xuống đất, hoảng sợ cầm s.ú.n.g, nhưng lại nhắm vào một người khác, lúc này, Tống Nguyên hét lên: "Dừng lại!"
Anh ta ngã xuống đất, ánh mắt hung dữ, một khẩu s.ú.n.g đã nhắm vào Cố Thận, những người khác đều hoảng sợ, trong phòng bệnh, Tống Nguyên hét lên: "Dừng lại!"
Lâm Sơ Họa và những người khác đều sững sờ, trong phút chốc, cả căn phòng im lặng.
Tống Nguyên đã ngủ say, Lâm Sơ Họa đột nhiên ra tay, anh ta cũng sững sờ, nhưng anh ta là người được huấn luyện bài bản, tất cả đều đã tỉnh.
Vệ sĩ của Cố gia đều đang ở trước mặt Cố Thận, bảo vệ lẫn nhau, rất có trật tự.
Lúc này, giường bệnh của Cố Thận đã bị đẩy đi, trong phòng bệnh, y tá đang la hét.
Tống Nguyên và những người khác muốn tiến lên, nhưng vệ sĩ của Cố gia lại không cho phép, một người trong số họ giữ lại, nói bằng tiếng Quảng Đông: "Đừng qua đây."
Tống Nguyên không phải là người dễ đối phó, anh ta là một chiến binh dũng cảm, là một người lính đặc công.
Anh ta hoảng sợ, một cú đ.ấ.m, đồng thời hét lên, một người khác đang ở bên cạnh, một tay không cầm s.ú.n.g, m.á.u tươi tuôn ra, đồng thời, anh ta đã lao về phía Cố Thận.
Lúc này, Lâm Sơ Họa đã đến bên cạnh Cố Thận.
Sau đó, cô không chút do dự, bởi vì phòng bệnh cũng rất lớn, có mấy phòng, một phòng là phòng làm việc của bác sĩ, một phòng là phòng trực của y tá, sau đó là phòng bệnh.
Phòng bệnh của Cố gia hoàn toàn bị cô lập, trong phòng bệnh, ngoài Cố Thận ra không có người thứ hai, cũng không ai biết cô đã có s.ú.n.g, cũng đã g.i.ế.c người, một phát s.ú.n.g KO.
Lâm Sơ Họa phải vào phòng bệnh của Cố gia.
Được rồi, cô chỉ cần do dự một chút là xong chuyện, bởi vì có y tá, phòng bệnh này chắc chắn có camera, sau này sẽ có m.á.u chảy thành sông.
Tay s.ú.n.g đá y tá một cái, sau đó nhắm vào Lâm Sơ Họa.
Lâm Sơ Họa tiến lên trước, một tay đoạt lấy s.ú.n.g của y tá, sau đó nhắm vào tay s.ú.n.g.
Tay s.ú.n.g là một người rất bình tĩnh, bởi vì ánh mắt của anh ta rất lạnh lùng, đôi mắt như một con sói.
Anh ta đã không ngủ 8 tiếng đồng hồ, nhưng vẫn rất tỉnh táo, có thể thấy y tá và bác sĩ đã bị anh ta khống chế từ lâu.
Lâm Sơ Họa không nói gì, cô cầm s.ú.n.g, nếu không sẽ bị một phát s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t.
Hai người là vệ sĩ của Cố gia, là người của Lâm Sơ Họa, người này là ai?
Lâm Sơ Họa cũng không có thời gian để suy nghĩ, cô và vệ sĩ của mình là sát thủ, ra tay tàn nhẫn, lúc này, kẻ thù của cô đã ở rất xa, người duy nhất có thể truy đuổi chỉ có xe, nhưng cô lại không có xe.
Lâm Sơ Họa không muốn vào xe, bởi vì cô đang ở trong một tòa nhà hoàn toàn bị cô lập.
Phùng Sơn chỉ vào cô, nói: "G.i.ế.c cô ta, sau đó chúng ta sẽ ra tay."
Chỉ có Lâm Sơ Họa là không bị khống chế, cô đã ở rất xa.
Vào lúc này, tất cả mọi người đều dừng lại, bởi vì cô đã nhìn thấy người quen, biết rằng mình sắp c.h.ế.t, được rồi, cô cầm s.ú.n.g, một phát s.ú.n.g b.ắ.n vào đầu.
Vậy thì, gia sản của sát thủ sẽ hoàn toàn thuộc về một mình cô, không liên quan đến ai khác.
Lâm Sơ Họa cầm s.ú.n.g, cô không phải là người ngu ngốc, bởi vì ánh mắt của cô rất bình tĩnh, cô chỉ là người ngu ngốc, chỉ có một cánh tay, cô quét một vòng, sau đó tự mình đi một vòng, nói: "Một vũng m.á.u đen, cũng không phải là của tôi."
Cô không đau, sao lại như vậy? Cánh tay của cô đã không còn.
Đương nhiên, đó là một vệ sĩ được huấn luyện bài bản, cũng là một sát thủ, một cánh tay không còn, nhưng tay kia vẫn có thể ra tay, lúc này, anh ta không còn quan tâm đến cánh tay đã mất, nhanh ch.óng lùi lại, đồng thời, anh ta lấy ra một khẩu s.ú.n.g khác.
Lâm Sơ Họa có thể cảm nhận được, điếu xì gà [Huyết Gia] càng ngày càng gần Cố Thận.
Cô cầm s.ú.n.g, chuẩn bị bóp cò.
Tay s.ú.n.g, người này là ai?
Lâm Sơ Họa, đó là một người đàn ông cao lớn, mặc một bộ đồ đen, khuôn mặt anh ta như một nhân viên tang lễ, không có chút biểu cảm nào, anh ta đang nhìn cô, đồng thời, cánh tay còn lại của anh ta đang cầm s.ú.n.g, chuẩn bị bóp cò, nhưng anh ta lại do dự.
Tay s.ú.n.g đã do dự, anh ta không hút xì gà Huyết Gia, cũng không để ý đến cô, cũng không có nhiều thời gian, anh ta biết rằng trong thời kỳ kháng chiến, quân đội của chúng ta không có nhiều thời gian để g.i.ế.c người.
Vào lúc này, Lâm Sơ Họa đã đứng thẳng người, cô đã đứng trước mặt Phùng Sơn.
Một người như vậy, Lâm Sơ Họa chưa từng gặp qua, khuôn mặt anh ta xa lạ vô cùng.
Lâm Sơ Họa không hề do dự, cô không phải là người ngu ngốc, cô không thể để anh ta ra tay, khi anh ta do dự, Lâm Sơ Họa đã đến trước mặt anh ta, Lâm Sơ Họa cũng đã ra tay.
Lâm Sơ Họa nói, vào lúc này, trong phòng bệnh, người có thể nói chuyện, chính là người không có mặt.
Vừa rồi, Huyết Gia, một người khác nói: "Thái thái và người của chúng ta."
Trong phút chốc, Lâm Sơ Họa đã hiểu ra.
Lâm Sơ Họa, Lâm Sơ Họa, một vũng m.á.u, sao lại thẳng thắn như vậy, không có chút dấu vết nào.
"Vâng."
"41 năm trước, vệ sĩ của Cố gia đã phản bội, khốn kiếp."
Lâm Sơ Họa cầm s.ú.n.g, do dự, một vũng m.á.u, cô không hề do dự.
Một sát thủ, cánh tay không còn, thì sao, đương nhiên là có thể sống.
Lâm Sơ Họa một mảnh trống rỗng, cô cũng chỉ có một suy nghĩ: C.h.ế.t, c.h.ế.t rồi.
