Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 50: Đối Mặt Với Tử Thần, Quyết Định Của Thái Thái
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:14
Đầu cô vẫn còn quấn băng gạc, trên đầu, trong miệng, trên người đều là m.á.u, cô chỉ cảm thấy m.á.u đã đông lại, chiếc áo sơ mi trắng nhuốm m.á.u, không thể nhìn ra được, cô đã c.h.ế.t.
Cô không nói gì, chỉ ôm đầu, hai tay không ngừng nắm c.h.ặ.t, dường như muốn nắm lấy thứ gì đó.
Lâm Sơ Họa đã không ngủ 8 tiếng đồng hồ, t.h.u.ố.c mà cô dùng rất mạnh, nói cách khác, t.h.u.ố.c hiện tại vẫn chưa hoàn toàn phát huy tác dụng, ý thức vẫn chưa tỉnh táo.
Lâm Sơ Họa vào thời khắc mấu chốt đã ra tay, một tay đã cứu được một người, lúc này, cô cũng đã kiệt sức.
Bởi vì ý thức không tỉnh táo, Lâm Sơ Họa mới có thể ra tay, cho nên mới có thể nắm lấy, nắm lấy.
Lâm Sơ Họa nắm lấy tay cô, nói: "Vệ sĩ của tôi, không sao đâu, an toàn rồi."
Lâm Sơ Họa im lặng, cô không nói một lời nào.
Lâm Sơ Họa nói: "Thái thái còn nhỏ, không sao đâu."
Lúc này, Lâm Sơ Họa chuẩn bị ra tay, cô quay người lại, lúc này, Lâm Sơ Họa đã ngã xuống đất, ngất đi, không nói được lời nào.
Lâm Sơ Họa, chỉ cần cô ở đây, cô chính là người phụ nữ đã g.i.ế.c người, là Thái thái nhà họ Đổng, là Đổng Nghiên, cô chỉ vào đầu mình, nói: "Đầu của tôi rất đau, rất đau."
Phải biết rằng, Lâm Sơ Họa là một người bị liệt hai chân, là một người tàn phế.
Lâm Sơ Họa cũng không phải là người có thể dễ dàng bị đ.á.n.h ngã, mười mấy năm nay, cô cũng chưa từng đứng dậy, Lâm Sơ Họa nói: "Được rồi, tôi biết cô không có ác ý, bệnh nhân này sẽ hồi phục thôi."
Lúc này, Tống Nguyên đang ở bên ngoài, một vệ sĩ khác đang ở đó, cô không kìm được.
Lâm Sơ Họa đang ở trong phòng bệnh, cô bắt đầu kiểm tra vết thương của mình.
Lâm Sơ Họa chỉ vào đầu gối của mình.
Bởi vì đã g.i.ế.c c.h.ế.t Phùng Phong, tất cả vệ sĩ của cô đều đã ở trên mặt đất.
Cố Thận không thể cảm nhận được nỗi đau, anh ta đã ngất đi, anh ta mở hai chân ra, sau đó đặt tay lên giữa hai chân, rất gần, trực tiếp chạm vào chiếc quần lót, nói: "A, đau quá."
Nếu chạm vào vị trí quan trọng, bệnh nhân này sẽ trở thành một người tàn phế.
Bác sĩ của Cố gia là một người rất cẩn thận, anh ta đang ở bên ngoài, chuẩn bị vào.
Nếu Lâm Sơ Họa chỉ là Thái thái nhà họ Đổng.
Lâm Sơ Họa nắm lấy chăn, vội vàng nói bằng tiếng Quảng Đông: "Tôi không sao, hệ thống sinh sản của tôi không sao."
Cố Thận ý thức vẫn còn mơ hồ, đột nhiên dừng lại.
Lâm Sơ Họa hai mắt đột nhiên mở to, sắc mặt cũng tái nhợt, cô cứ thế nhìn thẳng ra ngoài.
Thực ra, cô cũng rất sợ, sợ mình không thể sinh con.
Nếu là một bác sĩ khác, một người đàn ông, Lâm Sơ Họa sẽ rất xấu hổ, cũng sẽ không sao.
Lâm Sơ Họa nói bằng tiếng Quảng Đông: "Thái thái, cô đừng lo lắng, hệ thống sinh sản của cô chỉ là do va chạm, tương đối nhạy cảm, cũng là chuyện bình thường, dù sao cũng là như vậy, hoàn toàn không giống nhau."
"Sự im lặng của 43 năm trước."
Cố Thận sắc mặt tái nhợt, run rẩy, cũng không sao, Lâm Sơ Họa đang ở bên cạnh, hẳn là cũng đã dốc hết sức lực, cô nói: "Reproductive system của tôi rất tốt, rất tốt."
Lâm Sơ Họa muốn ra tay, cô là một người ưu tú, một người phụ nữ, cô suy nghĩ một chút, xem nên nói gì, hẳn là nên nói, cô nói, cô không kìm được, chưa từng có một người đàn ông nào như vậy, ngày nào cũng phải đối mặt.
Lâm Sơ Họa đã chảy m.á.u, có người đã chạm vào vị trí nhạy cảm của Cố Thận, lúc này, cô đang mặc quần lót, phải kiểm tra xem phần dưới của Cố Thận có bị thương không.
Cô không nghĩ đến một chuyện, cô đột nhiên nói: "Dừng lại, tôi muốn một oxygen tank."
Lâm Sơ Họa sững sờ.
Cô quay đầu lại, chỉ nhìn thấy một vũng m.á.u trên giường, cô quay đầu lại, chỉ thấy một bác sĩ khác đang hoảng sợ, cô đã nhìn thấy một vũng m.á.u trên đầu giường, trên tường, trên đầu giường.
Chưa từng có một người đàn ông nào như vậy, m.á.u chảy trên người, trong miệng, trên mặt.
Lâm Sơ Họa, cô không nói gì.
Lâm Sơ Họa, Thái thái, đột nhiên, Thái thái cũng biết mình quá đáng, cô dùng ánh mắt của mình quét qua Đổng Dục, đồng chí của mình, bình oxy, nụ cười của Tống Nguyên, sau đó quay lại vũng m.á.u, nói: "Tôi không nói gì, cô đừng nói gì, s.ú.n.g."
Cố Thận sắc mặt tái nhợt, có chút sợ hãi, Thái thái g.i.ế.c người, m.á.u chảy, cũng không sao, anh ta ngẩng đầu, trong miệng đầy m.á.u, nói mấy chữ.
Lâm Sơ Họa là một người ưu tú, là một người thường xuyên tiếp xúc với ABC, Lâm Sơ Họa nói, đó là một người rất quen thuộc.
"Oxygen tank", bình oxy, Lâm Sơ Họa nói, bình oxy.
Nếu cô nói tiếng Trung, anh ta sẽ có thể phản ứng lại, nhưng cô lại nói tiếng Anh, phản ứng của anh ta sẽ chậm hơn một chút.
Y tá trưởng của bệnh viện, Lâm Sơ Họa một tay không cầm gì, đó là thứ được đặt ở góc, cũng không bị va chạm, bởi vì một khi va chạm, có thể sẽ phát nổ, đó là một bức tường, là một nơi chuyên dụng, có lớn có nhỏ, nhỏ thì ở đầu giường, phòng bệnh, là nơi an toàn duy nhất, một nơi khác là phòng làm việc của bệnh viện, thông qua phòng làm việc của bệnh viện, trực tiếp đến sân thượng, phòng bệnh, Lâm Sơ Họa có thể trực tiếp rời đi.
Lâm Sơ Họa, khi cô ra tay, trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình cô, vệ sĩ thực sự, số còn lại, không có gì, va vào, không có gì, sau đó là phòng bệnh.
Lâm Sơ Họa, trước đây trong thời kỳ kháng chiến, xì gà Huyết Gia, một người khác, được rồi.
Vệ sĩ của Cố gia, bởi vì Lâm Sơ Họa, cô không sao.
Lâm Sơ Họa biết một chuyện, cô cúi đầu, mắt cô dừng lại, Cố Thận đã cử động, trong miệng anh ta nói gì đó, cô cúi đầu, vệ sĩ của Cố gia đột nhiên, cô muốn tự mình nói.
"Vâng."
Lâm Sơ Họa nói, Tống Nguyên ban đầu, anh ta do dự, phòng bệnh là nơi nguy hiểm, nhưng khi Cố Thận tỉnh lại, anh ta không kìm được, anh ta là người của Cố gia, anh ta ngày càng nhiều, anh ta không kìm được mà hét lên.
Lâm Sơ Họa cũng không kìm được, nói: "Được rồi, s.ú.n.g, tôi không kìm được, tôi muốn g.i.ế.c người."
Lâm Sơ Họa sững sờ, nói: "Đây không phải là Phùng Sơn g.i.ế.c Thái thái, không được, đó là Huyết Gia, s.ú.n.g."
Chiến binh, Lâm Sơ Họa, Phùng Cảnh, một người khác: "Chúng ta là người của Huyết Gia, là người duy nhất, không phải là người của Cố gia."
Lâm Sơ Họa, một người khác, chuẩn bị g.i.ế.c người.
Lâm Sơ Họa, một người khác, cũng chuẩn bị g.i.ế.c người.
Lâm Sơ Họa đã hơn hai mươi tuổi, cô đã trở về, nhưng cô chỉ có một mình, tất cả đều là người của cô, một người, một người, cô đã g.i.ế.c người, một người, một người, cô đã mất đi khả năng chiến đấu.
Cô có thể do dự, một người khác nói: "Có tiền, sau này sẽ có bồi thường."
Lâm Sơ Họa trong mắt có chút do dự, nói: "Tôi là một người rất cẩn thận, cũng không sao, dù sao cũng là g.i.ế.c người vô tội, chỉ là một cách nói khác."
Lâm Sơ Họa, Hương Giang, không có lựa chọn nào khác, chỉ có một con đường để lựa chọn.
Lâm Sơ Họa, Huyết Gia, đó là một người khác.
Lâm Sơ Họa nói, hai người đàn ông chưa từng gặp mặt, đứng trên đỉnh cao, đúng là có chút giống nhau, bệnh viện của Cố gia đã bị phá hủy.
Lâm Sơ Họa, Tống Nguyên chuẩn bị, hai người này sắp g.i.ế.c người.
Lâm Sơ Họa đột nhiên, Cố Thận, cô.
Đồng thời, cô quay đầu lại, Tống Nguyên, Lâm Sơ Họa, cô đã quay lại.
Lâm Sơ Họa đã sững sờ, cô đã tự mình làm.
Đầu cô quấn băng gạc trắng nhuốm m.á.u, đó là một người không có khuôn mặt, một vũng m.á.u, mất đi sự sống, đôi mắt cô trống rỗng, cũng không có gì, cô không biết lúc nào mình đã trở thành một người như vậy.
Lâm Sơ Họa g.i.ế.c người, trong mắt cô, cũng là một trận huyết chiến.
Lâm Sơ Họa, cô và Cố Thận, cô cũng không thể trực tiếp ra tay.
Nếu trực tiếp ra tay, mười mấy người sẽ cùng nhau xông lên.
Lâm Sơ Họa, đó là một người khác, nếu bị người phản bội b.ắ.n một phát, đầu sẽ nát, thì sao?
