Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 55: Máy Bay Nổ Tung, Bí Mật Kinh Hoàng
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:15
Chiếc máy bay chở Lâm Sơ Họa và Cố Thận đã nổ tung trên bầu trời tỉnh Giang.
Vào thời điểm đó, máy bay đang ở độ cao lớn, sau khi nổ tung thì toàn bộ hành khách đều mất tích, t.h.i t.h.ể không còn nguyên vẹn.
Đỗ Diệu cầm tờ báo, nói rằng hành động của phe đối lập đã triển khai từ lâu, điều này chẳng phải có nghĩa là máy bay không nổ tung trên Thái Bình Dương, mà là nổ ngay sau khi cất cánh sao? Những kẻ này thật sự quá tàn nhẫn, ngay cả trẻ con cũng không tha!
"Bọn họ đã triển khai hành động từ lâu rồi."
Vấn đề về chiếc hộp đen được lắp đặt trên máy bay tư nhân luôn là một vấn đề mang tính xác suất.
Vào thời điểm cải cách mở cửa, người ra vào rất đông, quản lý lỏng lẻo, việc lắp đặt thiết bị theo dõi hay b.o.m hẹn giờ là chuyện quá dễ dàng.
"Nổ tung rồi, nổ tung trên bầu trời tỉnh Giang rồi, vụ t.a.i n.ạ.n máy bay năm 1988 đó, tuy không có người sống sót, nhưng vì nó quá t.h.ả.m khốc nên sau này vẫn luôn được nhắc lại."
Chỉ là nguyên chủ trước đây chỉ tập trung vào việc ăn chơi hưởng lạc, không quan tâm đến những chuyện này, cũng không ngờ mình lại là người trong cuộc.
Lâm Sơ Họa cũng đang suy nghĩ, nếu cô đoán không lầm, chiếc máy bay không bị nổ tung trong trí nhớ của nguyên chủ chắc chắn có liên quan đến Cố Thận, việc cô có thể từ máy bay nhảy xuống thoát c.h.ế.t cũng liên quan đến anh.
Lâm Sơ Họa mở tờ báo ra, muốn tìm một gương mặt quen thuộc từ những bức ảnh trên đó.
Tờ báo đưa tin về vụ nổ máy bay tuy rất lớn, nhưng chỉ có một mẩu tin nhỏ, không có ảnh chụp hiện trường.
Lâm Sơ Họa đặt tờ báo xuống, ông chủ tiệm tạp hóa đương nhiên không đồng ý, hét lớn: "Này cô kia, cô chưa trả tiền mà!"
Đỗ Diệu lườm hắn một cái, ném một tờ tiền mệnh giá mười đô la Hồng Kông qua: "Khỏi thối."
Mắt ông chủ tiệm tạp hóa sáng lên, lập tức thay đổi thái độ: "Cảm ơn Cố thiếu, Cố thiếu đi thong thả."
Đỗ Diệu chắp hai tay sau lưng: "Ông chủ, ông nhận nhầm người rồi."
Hắn đi rất nhanh, bước chân nhẹ nhàng, không giống một kẻ tàn phế chút nào.
Lâm Sơ Họa nhìn bóng lưng hắn, cũng nhất thời không đoán được thân phận thật sự của hắn.
Ông chủ tiệm tạp hóa trực tiếp đuổi theo Lâm Sơ Họa, người mà hắn cho là "tiểu lão bản" đi cùng Đỗ Diệu: "Chúc mừng tiểu lão bản phát tài, sau này muốn mua vé số thì cứ đến chỗ tôi, nhất định sẽ trúng giải độc đắc, nhớ cho tôi xin chút tiền lộc nhé!"
"Cút!"
Lâm Sơ Họa đã đi xa, nhìn bóng lưng Đỗ Diệu, cô dùng sức bóp nát đồng xu trong tay.
Quả nhiên, thế giới này không hề đơn giản như cô nghĩ, ngay cả thời gian xảy ra vụ nổ máy bay cũng bị thay đổi.
Lâm Sơ Họa đuổi theo Đỗ Diệu vào trong bệnh viện.
Đỗ Diệu đứng ở trạm y tá, hỏi y tá trực: "Bác sĩ Lâm đi đâu rồi? Tôi có chút việc cần tìm cô ấy."
Y tá không hề nghi ngờ thân phận của hắn, chỉ im lặng lắc đầu.
Lúc này, Đỗ Diệu ghé sát vào tai y tá nói: "Tôi nghe nói bác sĩ Lâm đã chọn một phòng bệnh bí mật để phẫu thuật, hiện tại vẫn chưa ra ngoài, cũng có nghĩa là ca phẫu thuật không thuận lợi, bệnh nhân sắp c.h.ế.t rồi đúng không?"
Y tá sợ hãi lùi lại.
Lâm Sơ Họa đứng sau tờ báo, nhìn thấy hành động của Đỗ Diệu, trong lòng không khỏi kinh hãi.
Đỗ Diệu vẫn luôn nhìn chằm chằm vào y tá, ánh mắt hắn từ chiếc áo phông T-shirt trắng của cô ấy chuyển xuống chiếc túi nhỏ bên hông, bên trong có một chiếc kéo nhỏ và một chiếc kẹp y tế.
Lâm Sơ Họa đang đợi y tá phản ứng, cô ấy nói: "Tôi không biết anh đang nói gì, bác sĩ Lâm đang ở trong phòng phẫu thuật, cô ấy đang cố gắng cứu người, anh đừng có nói bậy!"
Đúng lúc này, cửa phòng phẫu thuật mở ra, Cố Thận từ bên trong bước ra.
Anh sải bước đi tới, cầm lấy chiếc kẹp y tế trong tay y tá, chỉ vào Đỗ Diệu hét lớn: "Đỗ Diệu, tôi biết là anh làm, anh đã g.i.ế.c cha tôi, g.i.ế.c mẹ tôi, Cố Thận, anh là đồ súc sinh!"
Cố Thận vẫn luôn im lặng đột nhiên giật lấy tờ báo trong tay Lâm Sơ Họa, cười lạnh hỏi: "Anh nói cái gì?"
"Cố thiếu, Cố thiếu, tôi chỉ nghe nói Cố lão gia t.ử sắp không qua khỏi, nên mới đến hỏi thăm một chút, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, anh nói vậy chẳng phải là đang sỉ nhục tôi sao?"
Nguyên chủ vốn dĩ rất ghét Cố Thận, nhưng lúc này lại cảm thấy anh ta thật đáng thương.
Lâm Sơ Họa đứng một bên nhìn Đỗ Diệu diễn kịch, trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này quả nhiên không đơn giản.
Hắn không hề sợ hãi, cũng không hề tỏ ra yếu thế, ngược lại còn có chút đắc ý. Một người đàn ông có thể nhẫn nhịn như vậy, chắc chắn là một kẻ thâm độc. Lâm Sơ Họa nhớ lại những gì mình biết về Đỗ Diệu, hắn là một kẻ vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, ngay cả người thân cũng có thể ra tay.
Đỗ Diệu đương nhiên là đến để nghe ngóng tin tức.
Hắn và Cố Thận tuy là anh em, nhưng quan hệ luôn rất căng thẳng.
Cố Thận là người thừa kế hợp pháp, từ nhỏ đã được yêu thương, còn Đỗ Diệu chỉ là một đứa con ngoài giá thú, luôn bị coi thường. Hắn hận Cố gia, hận tất cả những người mang họ Cố, bao gồm cả Cố Thận.
Ngược lại, Đỗ Diệu cảm thấy Cố Thận khi còn ở đảo Thanh Châu vẫn còn rất tốt.
Bởi vì khi Đỗ Diệu bị huấn luyện, Cố Thận là người duy nhất không hề khinh thường hắn, thậm chí còn khuyên hắn đừng quá mạo hiểm. Nhưng Đỗ Diệu lại cảm thấy đó là sự thương hại, hắn không cần sự thương hại của bất kỳ ai. Hắn muốn chứng minh cho mọi người thấy, hắn mới là người giỏi nhất, hắn mới là người xứng đáng kế thừa Cố gia.
Vụ nổ máy bay ở tỉnh Giang là món quà lớn nhất mà hắn dành cho Cố gia.
Hắn vốn dĩ đã sắp thành công, nhưng Cố Thận lại mạng lớn không c.h.ế.t, điều này khiến hắn vô cùng tức giận.
Lâm Sơ Họa nhìn hai người đàn ông đang đối đầu nhau, trong lòng thầm thở dài.
Nếu cô không nhúng tay vào, e rằng Cố Thận thật sự sẽ c.h.ế.t trong tay Đỗ Diệu.
Nhưng hiện tại cô đã ở đây, cô sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Đúng lúc Lâm Sơ Họa đang định tiến lên giải vây cho Cố Thận, Đỗ Diệu đột nhiên quay sang cô, cười nói: "Bác sĩ Lâm, nghe nói cô có y thuật cao cường, có thể cải t.ử hoàn sinh, không biết cô có thể cứu được Cố lão gia t.ử không?"
Lâm Sơ Họa nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn. Cô nói mình không có bản lĩnh đó, chắc chắn là hắn đã nghe nhầm rồi. Hơn nữa, một người phụ nữ như cô, làm sao có thể gánh vác được trách nhiệm lớn lao như vậy?
Đỗ Diệu cười lạnh, càng lúc càng tiến gần Lâm Sơ Họa.
Lâm Sơ Họa lùi lại, hắn cũng tiến lên theo.
Lúc này, Lâm Sơ Họa mới nhận ra Đỗ Diệu này không hề bình thường chút nào.
Hắn đột nhiên ra tay, chỉ thấy hắn vung nắm đ.ấ.m, nhắm thẳng vào mặt Lâm Sơ Họa.
Lâm Sơ Họa nghiêng người né tránh, nắm đ.ấ.m của hắn sượt qua tai cô.
Vì muốn g.i.ế.c người diệt khẩu, nắm đ.ấ.m của Đỗ Diệu vô cùng tàn nhẫn, Lâm Sơ Họa không kịp phản ứng, chỉ có thể liều mạng chống trả. Khi Đỗ Diệu quay đầu lại, cô liền túm lấy tóc hắn, đập mạnh đầu hắn vào tường, một cái, hai cái, đập liên tiếp mấy cái.
Tiếng động kinh hoàng vang vọng khắp hành lang bệnh viện, y tá và bác sĩ đều chạy ra xem.
Lâm Sơ Họa buông tay, Đỗ Diệu ngã gục xuống sàn, m.á.u chảy đầm đìa. Cô lạnh lùng nói: "Đỗ Diệu, đây là cái giá mà anh phải trả!"
47. Sir, xin dừng bước!
Lâm Sơ Họa vừa ra khỏi phòng phẫu thuật, đang định đi rửa tay thì một chiếc Mercedes-Benz S300 màu đen lao tới, dừng ngay trước cửa bệnh viện. Một người đàn ông mặc vest đen bước xuống, một tay cầm s.ú.n.g, một tay cầm ống nhòm, nhìn chằm chằm vào tòa nhà nội trú.
Trong xe, Đỗ Diệu và em trai là Đỗ Diệu Sơn đang ngồi ở ghế sau.
"Đại ca, một người phụ nữ mà thôi, có cần phải làm quá lên vậy không? Để em xuống giải quyết cô ta là được rồi." Đỗ Diệu Sơn vừa nói vừa nghịch khẩu s.ú.n.g trong tay.
Đỗ Diệu trừng mắt nhìn hắn: "Mày thì biết cái gì? Cô ta không phải là người phụ nữ bình thường, cô ta là bác sĩ của Cố gia, nếu cô ta cứu được lão già đó, kế hoạch của chúng ta sẽ đổ bể hết!"
Đỗ Diệu Sơn bĩu môi: "Em thấy đại ca quá lo xa rồi, lão già đó đã trúng độc của chúng ta, làm sao có thể cứu được? Hơn nữa, cô ta chỉ là một bác sĩ nhỏ bé, đại ca lại phái cả sát thủ đến, chẳng phải là quá coi trọng cô ta sao?"
Đỗ Diệu không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào tòa nhà.
"Đại ca, em đi đây." Đỗ Diệu Sơn mở cửa xe định bước xuống.
Đỗ Diệu đột nhiên nắm lấy tay hắn: "Đợi đã, tao đi cùng mày."
Hai anh em bước xuống xe, cùng lúc đó, sát thủ cũng nhận được tín hiệu, bắt đầu hành động. Đỗ Diệu nhìn bóng lưng Đỗ Diệu Sơn, trong mắt hiện lên một tia tàn nhẫn. Hắn biết Đỗ Diệu Sơn luôn muốn thay thế vị trí của mình, lần này hắn để Đỗ Diệu Sơn đi trước, chính là muốn mượn tay Lâm Sơ Họa để loại bỏ cái gai trong mắt này.
Đầu s.ú.n.g nhắm thẳng vào tòa nhà nội trú, trong màn đêm tĩnh mịch, Đỗ Diệu Sơn dẫn theo đám thuộc hạ xông vào bệnh viện.
Đoàng!
Tiếng s.ú.n.g vang lên x.é to.ạc màn đêm.
Lâm Sơ Họa không hề sợ hãi, cô trực tiếp đối đầu với bọn chúng.
