Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 7: Nữ Bác Sĩ Ra Tay, Một Phát Súng Kinh Hoàng

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:05

Gia đình anh trai cô có một công ty, kinh doanh ở Hương Giang, nhưng vì kinh doanh thua lỗ, công ty đã đứng trước bờ vực phá sản. Cho đến khi Lâm Sơ Họa trở về, công ty mới có thể xoay chuyển tình thế, biến lỗ thành lãi.

Cố Thận từng nói với cô: "Tiểu Sơ, em là một người rất truyền thống."

Vì gia đình anh trai cô có ơn với cô, nên cô cũng đã nhận được sự chăm sóc của Cố gia. Anh trai cô đã nói với cô mấy lần, bảo cô đến công ty nhận việc, nhưng cô đều từ chối.

Một lần, anh trai cô mời cô đi ăn tối, nói rằng công ty có tin vui, nhưng cô không đi, vì cô đã có hẹn.

Lâm Sơ Họa thực sự cũng khá oan uổng, vì trước đây cô chuyên tâm vào việc học, những người cô tiếp xúc đều là dân trí thức, không có tâm cơ gì, nên cô bị anh trai lừa gạt cũng là điều dễ hiểu.

Lâm Sơ Họa là một người rất thẳng thắn, cô không thể chịu đựng được sự lừa dối, nên cô đã uống t.h.u.ố.c độc tự t.ử.

Vì là một người thẳng thắn, nên cô đã đến bệnh viện, đến đồn cảnh sát, đến trại giam, những nơi đó cô đều đã đến. Nhưng cô không ngờ rằng mình lại bị một người như vậy lừa gạt, rồi bị bán đi.

Lâm Sơ Họa nói rằng khi cô uống t.h.u.ố.c độc, Tiểu Sơ đã nói rằng cô ấy sắp c.h.ế.t.

Lâm Sơ Họa đang suy nghĩ, trong lòng cô có một ngọn lửa đang bùng cháy, nhưng khuôn mặt cô vẫn lạnh lùng như băng.

Lâm Sơ Họa lạnh lùng nói, cô tự nhủ rằng mình sẽ biến tương lai của Cố Thận và Hương Giang thành một, thống nhất lại, rồi mới dùng khẩu s.ú.n.g lục nóng hổi này để tự sát.

Lâm Sơ Họa là một người rất thẳng thắn, cô không thể chịu đựng được sự lừa dối, nên cô đã tự t.ử.

Lúc này, Tống Nguyên đang ngồi ở ghế lái nói: "Theo phán đoán của tôi, có lẽ không chỉ có mấy người này."

Hắn vừa dứt lời, Lâm Sơ Họa đã gật đầu: "Bọn chúng có mai phục."

Sự lạnh lùng của cô khiến người ta cảm thấy nguy hiểm, đó là sự nguy hiểm của s.ú.n.g đạn.

Người đàn ông đó cảm nhận được sự lạnh lùng của cô, Đỗ Diệu buông tay, tất cả mọi người đều ngẩng đầu lên. Một tin nhắn hiện lên, hắn lập tức quay đầu lại, một nụ cười nhạt hiện trên môi.

Lâm Sơ Họa không cử động, cô vẫn giữ nguyên tư thế đó, nhưng những ngón tay của hắn đã khẽ run lên.

Điều đó có nghĩa là, không phải cô không sợ, mà là cô quá bình tĩnh, nên mới không có lựa chọn nào khác.

Về mặt y học, đó là phản xạ tự nhiên, cũng có thể là do căng thẳng.

Lâm Sơ Họa kìm nén, cô đang chờ đợi.

Cô cũng là một người.

Cô cũng có phản xạ tự nhiên, cô không thể hiểu được tại sao trong một cuộc đấu s.ú.n.g như vậy, cô lại có thể bình tĩnh đến thế.

Có lẽ là do di chứng sau khi xuyên không, bọn bắt cóc cho rằng cô đã c.h.ế.t, nên đã vứt cô đi.

Lâm Sơ Họa đang suy nghĩ, cô tự hỏi liệu mình có thể sống sót qua trận đấu s.ú.n.g này không.

Mặc dù cô không biết tình hình của Cố Thận như thế nào, nhưng cô vẫn phải cố gắng hết sức.

"Phía trước là một ngã rẽ, Tống Nguyên chỉ vào một con đường, con đường đó dẫn đến bãi phế liệu."

Lâm Sơ Họa đã có kế hoạch trong đầu.

Cô hỏi Tống Nguyên: "Đồng chí Tống Nguyên, anh có biết bãi phế liệu này có mối quan hệ gì với bọn bắt cóc không?"

Tống Nguyên nói: "Bọn bắt cóc rất xảo quyệt, vì địa hình ở đây rất phức tạp, một khi bị bao vây, chúng sẽ không thể liên lạc được với nhau, cũng không có tín hiệu, khi gặp nguy hiểm, chúng cũng không thể hỗ trợ lẫn nhau, nên chúng đã chọn nơi này."

Đỗ Diệu cười khẩy nói: "Tiểu Sơ, em chưa học lịch sử à? Em thật ngây thơ."

Lâm Sơ Họa quay đầu lại, hỏi Tống Nguyên: "Anh không có cách nào liên lạc với bên ngoài à? Chúng ta phải làm thế nào đây?"

Lâm Sơ Họa nói: "Được thôi."

Cô nói: "Anh gọi điện thoại cho ba mẹ em, nói rằng Hương Giang là của chúng ta."

Đỗ Diệu cười lớn: "Tiểu Sơ, em cũng quá ngây thơ rồi, em có biết bọn bắt cóc là một tổ chức không?"

Tống Nguyên khẽ cau mày, anh ta cũng nói: "Bọn bắt cóc là một tổ chức tội phạm có tổ chức, chỉ cần có một chút thông tin là chúng sẽ biết ngay, không chỉ bọn bắt cóc, mà cả tổ chức của chúng cũng sẽ biết."

"Bọn bắt cóc là một tổ chức tội phạm có tổ chức, chúng có mối quan hệ rất rộng, những người có quan hệ tốt với chúng ở Hương Giang, những người có quan hệ làm ăn với chúng, tất cả đều đã bị chúng mua chuộc."

Lâm Sơ Họa có thể hiểu được, lúc này, chiếc xe phía trước im lặng.

"Được rồi," Tống Nguyên cau mày nói, "Lát nữa chúng sẽ nổ s.ú.n.g, chúng sẽ nổ s.ú.n.g, lúc đó chúng ta sẽ xông ra."

Đỗ Diệu vội vàng nói: "Tôi có thể lái xe tải, mặc dù không có s.ú.n.g, nhưng chỉ cần có cơ hội, tôi có thể dùng xe tải để xông ra."

Lâm Sơ Họa quay đầu lại: "Tại sao phải xông ra? Một chiếc xe tải, không có s.ú.n.g, không thể đến được Hương Giang."

"Tại sao phải đến Hương Giang?" Đỗ Diệu nói, "Tôi có thể tự mình đến đó, tôi có tiền."

Đỗ Diệu không nói gì, Tống Nguyên đã hết kiên nhẫn, anh ta chỉ vào phía trước: "Bọn bắt cóc là người của chúng ta."

"Bọn bắt cóc là người của chúng ta!"

Đỗ Diệu là một người rất thông minh, nước da ngăm đen, nhưng hắn đã bị bắt.

Lâm Sơ Họa không ngờ rằng mình lại bị bắt.

Cô nói: "Tống Nguyên, anh đừng lo, tôi chỉ là một cô gái, một cô gái yếu đuối."

Tống Nguyên kinh ngạc nhìn cô, nói: "Lâm Sơ Họa, cô có biết Đỗ Diệu là người như thế nào không? Hắn sẽ không tha cho cô đâu."

Đỗ Diệu không nói gì, nhưng hắn đã bị bắt.

Cô vẫn đang suy nghĩ, một nụ cười hiện trên môi, cô cũng không ngờ rằng Đỗ Diệu lại là một người như vậy.

Cô bắt đầu đứng về phía Tống Nguyên, vì cô tự cho rằng mình là một người thông minh, nhưng cô không ngờ rằng mình lại bị lừa, khi không còn đường lui, cô phải tự cứu mình.

Cô quay người lại, trên người cô mặc một bộ đồ thể thao nhỏ, rất vừa vặn, mái tóc dài được buộc cao, để lộ ra chiếc cổ thon dài trắng ngần, đôi mắt to tròn long lanh, toát lên vẻ anh khí, khiến người ta không thể không chú ý, cô bước xuống xe.

Phía trước là một tên bắt cóc, hắn đang kiểm tra.

Hắn hét lên: "Bắt được rồi, bắt được rồi!"

Tống Nguyên chỉ có thể bất lực nhìn, Đỗ Diệu cũng hét lên, tất cả mọi người đều hét lên.

Bọn chúng hét lên: "Đại ca, chúng ta phải làm thế nào đây? Chúng ta có nên g.i.ế.c hắn không? G.i.ế.c hắn đi, g.i.ế.c hắn đi!"

Nhưng Lâm Sơ Họa lại nói: "Đỗ Diệu, anh đi đi, đồng chí Tống Nguyên, anh cũng đi đi, tôi sẽ ở lại đây, tôi sẽ đối phó với bọn bắt cóc."

Đỗ Diệu gật đầu, Tống Nguyên cũng không nói gì, hắn biết rằng mình đã bị lừa.

Hắn là một tên nhóc, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận rằng cô gái này rất thông minh.

Mặc dù hắn không thể xuống xe, vì hắn sợ rằng bọn bắt cóc sẽ nổ s.ú.n.g, hắn sẽ bị bắt đi thẩm vấn.

Lâm Sơ Họa xuống xe, hai tay giơ lên, cô nói bằng tiếng Anh: "Tôi là người của bọn bắt cóc, cô gái trên xe, cô ấy là người của tôi, cô ấy rất quan trọng."

Lời nói của cô rất có sức nặng.

Bọn bắt cóc ở phía trước đều ngơ ngác, chúng không biết nên làm thế nào, chúng chỉ có thể chờ lệnh. Một tên cướp mặc đồ thể thao, hắn là một người rất thông minh, hắn nhìn cô một lúc rồi nói: "Thú vị thật."

Tên cầm đầu là một người đàn ông, hắn cười khẩy nói: "Bọn bắt cóc, các người ở trên đó."

Bọn bắt cóc rất cảnh giác, chúng đã bao vây chiếc xe tải, chúng giơ s.ú.n.g lên, nói: "Các người là ai? Các người đã bị bao vây rồi."

Trong xe, Lâm Sơ Họa có s.ú.n.g, cô biết rằng mình có thể sống sót.

Cô còn có một người nữa, cô nói: "Được rồi! Bọn bắt cóc đã bị bắt, mau lên, chúng ta đi thôi."

Cô là một người rất thông minh, cô đã lừa được bọn bắt cóc, cô giơ s.ú.n.g lên, nhắm vào tên cầm đầu, một phát s.ú.n.g.

Nơi cô nhắm vào là một nơi rất đặc biệt, đó là một nơi rất nguy hiểm, cô biết rằng mình sẽ không b.ắ.n trúng, cô chỉ muốn dọa hắn, cô giơ s.ú.n.g lên, ngón tay cô đặt lên cò s.ú.n.g, cô biết rằng mình sẽ không b.ắ.n trúng, cô chỉ muốn dọa hắn.

Tên cầm đầu nhìn cô, hắn gật đầu, một tiếng "đoàng", một tiếng s.ú.n.g vang lên.

Lâm Sơ Họa không ngờ rằng mình lại b.ắ.n trúng, đó là một tên bắt cóc.

Lâm Sơ Họa đang ở trên xe, cô nhìn thấy một tên bắt cóc, hắn đang giơ s.ú.n.g lên, nhắm vào cô.

Cô lùi lại, cô biết rằng mình sẽ bị b.ắ.n trúng, cô giơ s.ú.n.g lên, nhắm vào hắn, Đỗ Diệu cho rằng cô sẽ b.ắ.n vào hắn, hắn đang chuẩn bị né, nhưng hắn không ngờ rằng cô lại b.ắ.n vào tên bắt cóc.

Cô biết rằng mình phải hành động, cô chỉ có thể dùng tay mình để chặn nòng s.ú.n.g, nòng s.ú.n.g rất cứng, s.ú.n.g của cô cũng rất cứng, cô dùng tay mình để chặn nòng s.ú.n.g, một tiếng s.ú.n.g vang lên, viên đạn của tên cầm đầu đã bị s.ú.n.g của cô chặn lại, xuyên qua tay cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.