Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 84: Biệt Thự Dậy Sóng, Tin Đồn Lan Truyền
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:20
Sáng hôm sau, không khí trong biệt thự Cố gia trở nên ngột ngạt lạ thường. Đám người hầu đi lại rón rén, thì thầm to nhỏ.
"Nghe nói gì chưa? A Viễn thiếu gia không phải con ruột của Cố thiếu đâu."
"Suỵt! Bé mồm thôi. Thái thái nghe thấy là c.h.ế.t đấy."
"Nhưng báo chí đăng đầy ra đấy thôi. Bảo là con của Cố Hạo thiếu gia đã mất."
"Thật tội nghiệp Cố thiếu, nuôi con tu hú bao năm nay."
Lâm Sơ Họa đứng trên cầu thang, nghe rõ mồn một những lời bàn tán đó. Cô lạnh lùng bước xuống.
"Ai đang nói chuyện đó?"
Đám người hầu giật mình, vội vàng cúi đầu, im bặt.
"Thái... Thái thái..."
Lâm Sơ Họa quét mắt nhìn một lượt: "Tôi nói một lần và chỉ một lần thôi. A Viễn là con của Cố Thận, là thiếu gia của cái nhà này. Ai còn dám bàn tán lung tung, thu dọn đồ đạc cút ngay lập tức."
"Chúng tôi biết lỗi rồi ạ!" Đám người hầu run rẩy xin tha.
Uy quyền của "Đại tẩu" lúc này mới thực sự bộc lộ. Lâm Sơ Họa không cần lớn tiếng, chỉ cần một ánh mắt, một câu nói cũng đủ khiến người ta khiếp sợ.
"Làm việc đi."
Đám người hầu tản ra. Lâm Sơ Họa thở dài. Tin đồn vẫn lan truyền, dù Cố Thận đã họp báo. Miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ.
Cô đi vào phòng ăn. A Viễn đang ngồi ăn sáng, hai chân đung đưa, miệng dính đầy sữa.
"Mami!" Thằng bé reo lên khi thấy cô. "Mami ăn sáng với con."
Lâm Sơ Họa mỉm cười, hôn lên má con: "Chào buổi sáng, cục cưng."
Nhìn khuôn mặt ngây thơ của con trai, lòng cô quặn thắt. Thằng bé không hề biết bên ngoài kia người ta đang nói gì về mình. Cô phải bảo vệ sự ngây thơ này bằng mọi giá.
Cố Thận bước vào, sắc mặt có chút mệt mỏi nhưng vẫn mỉm cười với vợ con.
"Chào buổi sáng."
"Anh sao rồi? Đêm qua ngủ được không?" Lâm Sơ Họa hỏi.
"Cũng tàm tạm." Cố Thận ngồi xuống. "Anh vừa nhận được tin từ Tống Nguyên. Đỗ Diệu đang rục rịch hành động. Hắn đang tập hợp lực lượng ở bến cảng."
"Hắn định làm gì?"
"Có thể là buôn lậu v.ũ k.h.í, hoặc... tấn công chúng ta."
"Em đã chuẩn bị xong hệ thống phòng thủ rồi." Lâm Sơ Họa nói. "Chỉ cần hắn dám đến, em sẽ cho hắn đi tàu ngầm luôn."
Cố Thận bật cười: "Vợ anh đúng là nữ tướng."
Đột nhiên, điện thoại bàn reo lên. Quản gia bắt máy, rồi sắc mặt tái nhợt đưa cho Cố Thận.
"Cố thiếu... là Cố lão gia t.ử gọi."
Cố Thận nhíu mày. Ông nội gọi vào giờ này, chắc chắn không phải chuyện tốt.
Hắn cầm lấy ống nghe: "Alo, ông nội."
Đầu dây bên kia, giọng nói già nua nhưng uy nghiêm vang lên: "A Thận, về nhà tổ ngay. Mang cả vợ con con về đây. Ta muốn gặp mặt."
"Có chuyện gì vậy ông?"
"Chuyện A Viễn. Ta cần một lời giải thích rõ ràng. Cả dòng họ đang náo loạn lên đây này. Chú Hai con (Cố Chấn Hùng) cũng đang ở đây."
Cố Thận siết c.h.ặ.t ống nghe. Cố Chấn Hùng... lão cáo già đó bắt đầu ra mặt rồi sao?
"Vâng, cháu sẽ về ngay."
Cố Thận cúp máy, quay sang Lâm Sơ Họa: "Ông nội gọi chúng ta về nhà tổ. Cố Chấn Hùng cũng ở đó."
Lâm Sơ Họa hiểu ngay vấn đề. Đây là một cuộc "Hồng Môn Yến" (tiệc ám sát/bẫy). Cố Chấn Hùng muốn mượn tay ông nội và dòng họ để ép Cố Thận.
"Đi thôi." Lâm Sơ Họa đứng dậy, chỉnh lại váy áo. "Em sẽ đi cùng anh. Để xem lão cáo già đó giở trò gì."
"A Viễn thì sao?"
"Mang theo thằng bé. Để ông nội nhìn thấy chắt ruột của mình, ông sẽ tin tưởng hơn. Hơn nữa, để A Viễn ở nhà một mình em không yên tâm."
"Được."
Cả gia đình lên xe, hướng về phía nhà tổ Cố gia trên núi Thái Bình.
Nhà tổ Cố gia là một dinh thự cổ kính, uy nghiêm, nơi ở của Cố lão gia t.ử và các trưởng lão trong dòng họ.
Khi xe của Cố Thận tiến vào sân, không khí vô cùng căng thẳng. Hàng chục chiếc xe sang trọng đã đậu sẵn. Các chú bác, anh em họ hàng đều có mặt đông đủ.
Và ngồi ở vị trí trung tâm phòng khách, bên cạnh Cố lão gia t.ử, chính là Cố Chấn Hùng. Ông ta đang mỉm cười hiền từ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa d.a.o găm.
"A Thận, về rồi đấy à?" Cố Chấn Hùng lên tiếng chào, giọng nói giả tạo đến buồn nôn.
Cố Thận không thèm nhìn ông ta, đi thẳng đến trước mặt ông nội, cúi đầu chào: "Ông nội, cháu đã về."
Lâm Sơ Họa dắt tay A Viễn, cũng cúi chào: "Chào ông nội."
"Ông cố!" A Viễn ngây thơ gọi.
Cố lão gia t.ử nhìn đứa chắt bụ bẫm, ánh mắt dịu đi đôi chút. Nhưng ngay sau đó, ông lại nghiêm mặt: "A Thận, chuyện báo chí đăng là thế nào? A Viễn rốt cuộc là con ai?"
"Là con cháu." Cố Thận khẳng định chắc nịch.
"Nhưng có người nói... nó là con của A Hạo." Cố lão gia t.ử liếc nhìn Cố Chấn Hùng.
Cố Chấn Hùng vội nói: "Ba à, con cũng chỉ nghe đồn thôi. Nhưng không có lửa làm sao có khói. Để đảm bảo huyết thống Cố gia không bị lẫn lộn, con nghĩ nên làm xét nghiệm DNA công khai, dưới sự giám sát của hội đồng gia tộc."
"Đúng vậy!" Các họ hàng nhao nhao hưởng ứng.
Cố Thận cười lạnh. Lão già này muốn làm nhục hắn trước mặt mọi người.
"Được thôi." Cố Thận nói. "Cháu đồng ý làm xét nghiệm. Nhưng nếu kết quả chứng minh A Viễn là con cháu, thì Nhị thúc... chú phải chịu trách nhiệm về việc tung tin đồn nhảm này."
Cố Chấn Hùng nheo mắt: "Ta làm gì mà tung tin? Ta chỉ lo cho dòng họ thôi."
"Vậy sao? Thế ai là người đã đưa tiền cho Đỗ Diệu để hắn mua chuộc báo chí?" Cố Thận ném một xấp ảnh lên bàn. Đó là ảnh chụp đàn em của Cố Chấn Hùng giao dịch với người của Đỗ Diệu (do Tống Nguyên vừa thu thập được).
Cả phòng khách ồ lên. Cố Chấn Hùng biến sắc.
"Mày... mày vu khống!"
"Có vu khống hay không, Nhị thúc tự biết." Cố Thận bước tới, khí thế áp đảo. "Hôm nay, cháu sẽ làm rõ mọi chuyện. Không chỉ chuyện A Viễn, mà cả chuyện cái c.h.ế.t của anh Hạo mười năm trước!"
Lời tuyên bố của Cố Thận như một quả b.o.m nổ giữa nhà tổ. Cuộc chiến gia tộc chính thức bùng nổ.
