Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 87: Nữ Xạ Thủ Xuất Trận, Sát Khí Ngút Trời
Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:20
Lâm Sơ Họa nhìn Cố Thận, Cố Thận không hề do dự, cứ như vậy mà làm.
Cô cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, cô muốn thuận tiện giúp Cố Thận xoa bóp mắt cá chân, cơn đau đã lan ra toàn thân.
Cố Thận không nói gì, anh không nhíu mày, sắc mặt vẫn lạnh lùng, đột nhiên mỉm cười, nói: "Tiểu Sơ, em đói rồi phải không? Xuống lầu ăn chút gì đi."
Lâm Sơ Họa sững sờ, cô có chút không quen, cô không có thói quen ăn khuya.
"Anh sắp đi b.ắ.n s.ú.n.g rồi, cũng không còn sớm nữa." Lâm Sơ Họa nói một cách bình tĩnh, chỉ có thể dùng sự im lặng để đối mặt.
Cố Thận đột nhiên đè cô xuống giường, một nụ hôn bá đạo, khiến cô không kịp thở.
Lâm Sơ Họa chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, giống như có thứ gì đó đang dần tan biến, không thể kiểm soát được.
Cô dùng hai tay ôm lấy Cố Thận, cô đã chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c trong phòng, chuẩn bị sẵn sàng, nhưng Cố Thận lại không hề hay biết, chỉ nghĩ rằng cô đang bị cảm.
Cố Thận nghĩ rằng cô đã mười mấy tuổi, căn bệnh này hiện tại cũng đã 22 tuổi, không có cách nào chữa khỏi.
"Được, được, được."
Vì Cố Thận chắc chắn rằng Lâm Sơ Họa không có ý định ngủ, anh cũng không nói rằng anh muốn ngủ, chiếc áo sơ mi cũng không cởi, anh đã nằm trên giường rất lâu, Lâm Sơ Họa sắp c.ắ.n nát môi mình.
Cô cởi chiếc áo da, ném xuống đất, sau đó nằm xuống giường, không quan tâm đến hình tượng của mình.
Cũng vào lúc này, có người gõ cửa, là Lâm Sơ Họa.
Ánh mắt của cô dừng lại trên giường, chiếc áo sơ mi nhỏ, đương nhiên là của Cố Thận, cô sững sờ.
"Cười, cười gì mà cười? Không được phép cười, nếu không em sẽ tức giận đó."
Cô lật người, không thèm nhìn Cố Thận: "Anh nghỉ ngơi đi, em đi b.ắ.n s.ú.n.g."
Nói xong, cô liền đi xuống lầu.
Cố Thận nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, nhưng lại có một chút vui mừng.
Anh cũng không biết Cố Thận đã làm gì, sắc mặt anh ta tái nhợt, anh ta nói: "Tiểu Sơ, có phải em bị đau bụng kinh không? Anh gọi điện cho tiệm t.h.u.ố.c, anh nhớ em có mang theo t.h.u.ố.c."
Lâm Sơ Họa đã mười mấy ngày, thời gian không dài, cũng không có gì bất thường.
Nhưng mấy ngày nay, cô quá mệt mỏi, tâm trạng cũng không tốt, đau đến mức muốn c.h.ế.t, cũng vì cởi áo sơ mi, trên người có vết sẹo, nhưng cô lại không muốn Cố Thận lo lắng, muốn tự mình giải quyết.
Cố Thận nói: "Anh đau bụng."
Anh nói, anh gọi điện cho bác sĩ, nhưng không ai nghe máy, Cố Thận đã mất liên lạc.
Lâm Sơ Họa nói: "Anh, anh đau ở đâu? Có phải là đau đầu không? Anh nghỉ ngơi đi."
Cô quay người, ánh mắt kiên định, cô đi xuống lầu.
Cơn đau bụng kinh của cô không thể dùng t.h.u.ố.c giảm đau được, cơn đau bụng kinh của cô đã là một căn bệnh mãn tính nhỏ, thỉnh thoảng sẽ tái phát, đau đầu, Lâm Sơ Họa cũng không khác gì Thái thái.
Cô cũng không thể chịu đựng được nữa, chỉ có thể đi xuống lầu, một tay cầm một ly nước, nhanh ch.óng uống hết.
Uống xong, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, chiếc áo sơ mi của Thái thái quá mỏng, cô, thân hình của cô rất đẹp.
Lâm Sơ Họa nói, ý của Cố Thận là, sau khi ám sát xong, ai muốn g.i.ế.c ai thì g.i.ế.c, cô không quan tâm, cô chỉ quan tâm đến việc b.ắ.n s.ú.n.g, ai giỏi thì người đó g.i.ế.c, cô chuyên tâm vào việc của mình, một trận chiến, Cố Thận g.i.ế.c hắn.
Ý của Cố Thận cũng là muốn g.i.ế.c hắn, còn phải g.i.ế.c một cách tàn nhẫn, g.i.ế.c một cách triệt để.
"Em không giống anh, anh là người có địa vị, anh không thể làm bậy, anh chỉ có thể âm thầm làm, không có bằng chứng."
"Nếu muốn làm, đương nhiên phải làm một cách triệt để."
Cô xuống lầu vào phòng bếp, gọi mấy cuộc điện thoại, một cuộc gọi kéo dài nửa tiếng, một cuộc gọi khác, cô nói với người bên kia rằng cô sắp đi b.ắ.n s.ú.n.g, Thái thái rất lo lắng, nói rằng cô đang ở dưới lầu.
Lâm Sơ Họa đã không còn là một cô gái nhỏ nữa, cô cũng không nói gì, rất đơn giản, chỉ có 0.
Lâm Sơ Họa muốn xuống lầu, Cố Thận cũng không ngăn cản cô.
Kỹ năng của Cố Thận quả thực đáng để học hỏi, trong mấy ngày này, Lâm Sơ Họa đã học được rất nhiều điều, cô có thể cảm nhận được, hai tay cô đã có thể cầm s.ú.n.g, chắc chắn là do bị ép.
Lâm Sơ Họa đứng ở cửa, cô nói: "Anh, anh nghỉ ngơi đi, đừng để bị cảm lạnh."
Cô nói, nhà của cô cũng là của anh, anh không cần phải khách sáo, nếu muốn ở lại, cô cũng có thể nói với A Viễn, nhưng không phải là bây giờ, cô không muốn A Viễn phải lo lắng.
Nhà của cô, A Viễn đều do Cố Thận chăm sóc, Phan Phu đã điều tra nguyên chủ, A Viễn cũng sẽ bị liên lụy, nguyên chủ là một cô gái nhỏ, không có nhiều suy nghĩ, nhưng Lâm Sơ Họa thì khác, cô không thể để A Viễn phải chịu khổ.
Cô nói, A Viễn còn nhỏ, đã là một người lớn rồi, cô cũng không còn nhỏ nữa, cô sẽ không để A Viễn phải lo lắng.
Lâm Sơ Họa đương nhiên sẽ không, cô rất đáng yêu, vì cô cũng là một người không bình thường.
Lâm Sơ Họa suy nghĩ rất đơn giản, trong lòng cô, A Viễn là một đứa trẻ, lúc này, cô, đứa trẻ đang ở trong tay Cố Thận, bác sĩ nói, cô, cô bị đau bụng.
Lâm Sơ Họa khóc, cô đi ra khỏi tòa nhà, bên ngoài trời đang mưa nhỏ, có chút lạnh.
Cô cũng không cầm ô, mái tóc dài của cô bị ướt, dính vào người, đồng thời cũng dính vào người Cố Thận, Cố Thận cũng không cầm ô, anh cũng bị ướt.
Lâm Sơ Họa nói, nhà của cô cũng là của anh, cô dừng lại, cô đi trên một con đường, chiếc xe của Cố Thận đang ở đó, cô nói rằng cô sẽ tự mình lái xe đến đó, sau đó rời đi.
Lâm Sơ Họa lái xe, cô nói, cô sẽ tự mình lái xe, an toàn của cô đã được đảm bảo, nhà của cô, A Viễn, bình thường không thể gặp nhau, có tiền là được.
Lâm Sơ Họa đi trên một con đường núi, cô cũng nói rằng cô sẽ tự mình lái xe lên núi, cô nhớ Cố Thận, cô nhớ đứa con nhỏ của mình, một chiếc xe tải cũng đang chạy trên đường, Cố Thận đang lái xe, không có gì bất thường, nếu có một chiếc xe nhỏ, nó sẽ bị đ.â.m.
Cô cũng không quan tâm đến việc mình có bị ướt hay không, cô phải chịu đựng.
Lâm Sơ Họa cười, cô có thể chịu đựng được.
Chiếc xe tải trên núi đó hẳn là của một người tư nhân, vì để hỗ trợ cho việc b.ắ.n s.ú.n.g, Cố Thận đã ký một hợp đồng bảo mật, nói rằng sau khi ký xong, anh ta sẽ là người của cô.
Sau đó, cô sẽ rời đi, trở về nhà, Thái thái sẽ biết, cô phải làm gì, cô phải làm gì, cô phải đi b.ắ.n s.ú.n.g.
Cô không thể nói thẳng rằng mình đang làm gì, cô sẽ bị cười nhạo, vì cô có quan hệ với Cố Thận, cô cũng là một phần của anh ta, cô trực tiếp nói với Cố Thận rằng cô muốn đi, Cố Thận sẽ không đồng ý.
Cô nói rằng cô muốn đi b.ắ.n s.ú.n.g, Cố Thận cũng không có cách nào, con gái của Thái thái quá cố chấp.
Cô cũng đã đặc biệt mang theo khẩu s.ú.n.g b.ắ.n tỉa của mình từ nhà, cô dừng lại, xuống xe, lấy s.ú.n.g.
Tống Nguyên và mấy người lính đ.á.n.h thuê khác đã quen với việc này.
Đây là một khẩu s.ú.n.g có thể thay đổi, có thể thay đổi vị trí, nhưng tốc độ thay đổi không nhanh lắm, có chút nặng.
Cô xuống xe, cầm s.ú.n.g, cô đã chuẩn bị sẵn sàng.
Thực ra, Lâm Sơ Họa đã chuẩn bị sẵn sàng, cô b.ắ.n s.ú.n.g rất giỏi, cô cầm s.ú.n.g, mỉm cười nói: "Thái thái, s.ú.n.g của em rất tốt, trạng thái của em cũng rất tốt, chỉ cần b.ắ.n một phát là được, đứa con nhỏ của em, em phải tự mình chăm sóc, nếu không được cũng không sao, cứ để nó ở đó."
Cô tự mình chăm sóc đứa con nhỏ của mình, đương nhiên là vì không được.
Tay s.ú.n.g là một người phụ nữ, cô mỉm cười, cô đã mười mấy tuổi, cô chưa từng thấy.
Lâm Sơ Họa không nói gì, cô chỉ cầm s.ú.n.g, một tay cầm một khẩu s.ú.n.g lục, một tay cầm một khẩu s.ú.n.g lục, một tay cầm một khẩu s.ú.n.g, cô đã quen rồi, cô có thể b.ắ.n tỉa từ xa, đương nhiên là không thành vấn đề.
Mọi người nhìn cô, Tống Nguyên gật đầu, anh ta đứng sau cô, nhưng cũng không lo lắng, anh ta cởi áo khoác, lấy một chiếc khăn, lau mồ hôi trên trán cô.
Mấy người lính đ.á.n.h thuê cũng đều là những người chuyên nghiệp, không có quy tắc, ai giỏi thì người đó làm, cũng không có gì phải lo lắng.
Cô chỉ có thể dựa vào Cố Thận, cô không có cách nào, cô vội vàng chăm sóc đứa con nhỏ của mình.
"Em, em có cần anh giúp không?"
Tống Nguyên nói tiếng Anh bồi: "Good, very good." (Tốt, rất tốt.)
