Hương Giang Thập Niên 90: Mở Mắt Xuyên Thành Chị Dâu Cả Bị Hào Môn Trói Buộc - Chương 89: Giao Lộ Tử Thần, Tất Cả Đã Sẵn Sàng

Cập nhật lúc: 04/01/2026 10:21

Cố Thận không nói gì, chỉ có ánh đèn đường màu đen trắng chiếu vào cửa sổ xe, bóng của anh in trên kính, che đi một nửa khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm và ánh đèn đường.

Anh không nói gì, chỉ im lặng, anh cầm một điếu t.h.u.ố.c, chỉ có một mình.

Một sự im lặng ngột ngạt, một sự ngột ngạt, Lâm Sơ Họa biết mình đã làm sai, cô đã làm sai, cô đã g.i.ế.c người.

Cô ngẩng đầu, cô nhìn Cố Thận.

Cố Thận buông tha, anh nói: "Anh, anh biết Phan Phu là người như thế nào, anh biết em là người sống sót duy nhất, em cũng là một người như vậy, chúng ta đều là những người như vậy."

Anh ta là một người rất thông minh, anh ta biết DNA, anh ta cũng biết.

Anh ta cũng đang nghi ngờ, anh ta biết mình đã làm sai, anh ta cũng biết chỉ có những người hận thù mới có thể trả thù, anh ta cũng biết chỉ có những người như vậy mới có thể trả thù.

Anh ta không thể, anh ta đã chọn đầu hàng.

Lâm Sơ Họa đương nhiên sẽ nghi ngờ, cô nói: "Anh, DNA, có sai không?"

Cố Thận nói, anh ta quay người, anh ta nói: "Lúc đó, anh đã lấy DNA của phu nhân, anh đã luôn giữ nó, cho đến khi anh xác nhận được mối quan hệ của phu nhân, anh mới biết, anh đã là một người đàn ông."

Câu nói này quá mạnh mẽ, Lâm Sơ Họa không dám, cô vội vàng nói: "Anh."

Cố Thận nói: "Em không cần phải lo lắng, em chỉ cần g.i.ế.c hắn là được."

Lâm Sơ Họa không trả lời Cố Thận, cô tập trung nhìn vào con đường phía trước, cô đã đến vị trí, Cố Thận cũng đã đến, cô nhìn thấy, cô đi đến chỗ người của mình, Tống Nguyên và những người khác đã đến, họ mặc một bộ quần áo màu đen, và một chiếc áo khoác màu đen.

Cô cởi áo khoác, cô mặc một bộ quần áo màu đen, cô bắt đầu.

"Tên của cô sao lại giống người Nhật vậy?"

Lâm Sơ Họa muốn cởi chiếc áo khoác của mình, cô nói: "Anh, em bắt đầu tập luyện, em có thể tự mình làm được."

Hương Giang, cô đã đi bao lâu rồi, Cố Thận, cô chỉ có một mình, cô phải ở Hương Giang mấy ngày, ai biết được, Cố Thận lại như vậy, cô phải ở lại, cô nói một câu, cô hút một điếu t.h.u.ố.c, cô chỉ có một mình, cô rất cô đơn.

Cô chỉ còn một mình, cô phải trở về, cô không biết khi nào Cố Thận mới trở về, cô phải làm gì, tại sao lại lâu như vậy?

Lâm Sơ Họa chỉ nói: "Anh đi đi, em sẽ tự lo liệu."

Cố Thận nói: "Anh đã sắp xếp người rồi, em phải an toàn, em phải an toàn, em hiểu không? Em chỉ có thể ở trên xe, em không được xuống, em hiểu không?"

Lâm Sơ Họa gật đầu, cô nhìn thấy người của mình đã đến, họ đứng xung quanh xe, họ rất đông, cô nói: "Anh, em hiểu rồi."

Lâm Sơ Họa, Sam, Tống Nguyên đồng thời quay người, họ nói: "Anh, anh đi đi."

Cố Thận gật đầu, anh ta ra hiệu, anh ta nhìn thấy Hank đang nói gì đó, anh ta ngẩng đầu, anh ta không nói gì, anh ta chỉ chỉ vào mục tiêu ở phía trên.

Quả thực có người nói, Lâm Sơ Họa bị bao vây, cô không có đường lui.

Lâm Sơ Họa đã đến, cô nói với Hank: "Anh, anh đi đi."

"Tên của cô sao lại giống người Nhật vậy?"

Lâm Sơ Họa nói: "Anh, anh có muốn ăn tối không? Ở nhà ăn, hay là đi ra ngoài ăn?"

Lâm Sơ Họa nói tiếng Anh với mấy người kia, cô có muốn ăn gì không, Hank, Ram đã đói rồi, Sam nói được, anh ta sẽ đi cùng Tống Nguyên.

Lâm Sơ Họa không giỏi tiếng Anh, cô chỉ biết beer, cô giơ hai tay lên, cô nói: "No beer, no wine." (Không bia, không rượu.)

Cố Thận gật đầu, anh ta nói: "Boss, để đảm bảo trạng thái tốt nhất, chúng tôi không uống rượu vào ban đêm."

Lâm Sơ Họa biết mình có thể sống sót là nhờ Tống Nguyên, là một người đàn ông.

Cô cũng không biết lúc này, Cố Thận sẽ đến, cô cũng không biết có phải là Cố Thận không, cô rất lo lắng, vì Tống Nguyên nói tiếng Anh, cô nghe thấy, Cố Thận, Tống Nguyên đã từng học tiếng Anh, anh ta đã từng kiếm được rất nhiều tiền.

Lâm Sơ Họa nói: "Vậy thì về nhà đi."

Lâm Sơ Họa và Tống Nguyên đã quen rồi, cô nói: "Anh, em sẽ đưa các người đi."

Cô rất thích mấy người lính đ.á.n.h thuê này, cô biết họ đều là những người lính đặc công, nếu họ là một, họ sẽ không có y.

Vẻ mặt của cô đối với Tống Nguyên, vẻ mặt thật sự của cô đối với Cố Thận, cô nói: "Anh, mấy người này đều là người của anh, anh đi đi."

Lâm Sơ Họa đương nhiên là người của mình, tài xế vội vàng nói, tài xế cũng đã đến, cũng là người của Cố Thận, cô thấy Boss muốn đi, tài xế đã lái xe đến.

Tống Nguyên nói: "Anh, Boss, chúng ta về nhà thôi."

Lâm Sơ Họa nói: "Anh, tiếng Anh."

Tống Nguyên là một người đàn ông, anh ta rất thật thà, anh ta nói: "Anh, anh có muốn đi không? Anh đang trực."

Ở công ty, cô là một người bệnh, cô phải trực, ở nhà đương nhiên không cần.

Lâm Sơ Họa nói: "Anh, anh cũng phải ngủ ngon, anh đã mệt rồi, anh phải đảm bảo."

Tống Nguyên đang lái xe, anh ta nói: "Boss, anh không cần lo lắng, anh còn có chúng tôi, anh có hiểu không? Lâm Sơ Họa có chúng tôi, anh có thể làm gì? Tôi thấy anh ta rất nhanh."

Lâm Sơ Họa và Tống Nguyên đều là những người chuyên nghiệp, họ đã được huấn luyện, họ có những kỹ năng chiến đấu, họ có những kỹ năng chiến đấu, họ thực sự rất giỏi.

Vì liên quan đến chiến đấu, chỉ có tài xế ở đó, cô cũng không nói gì, cô nói rằng cô không có gì.

Cô nói, cô chỉ quen rồi, sau đó cô rời đi, nhiệt độ đã giảm xuống.

Cô nói đến Boss, cô đã đến.

Cố Thận cũng tự động nói, xe đã chuẩn bị xong, đang ở dưới lầu.

Tống Nguyên rất thông minh, anh ta biết Cố Thận đang ở dưới lầu, anh ta đã quen rồi, anh ta mở cửa xe, anh ta thấy Lâm Sơ Họa đã xuống xe, sau đó xuống xe, anh ta đang ở dưới đất.

Tống Nguyên là một người đàn ông, anh ta chỉ vào, anh ta nói.

Tài xế lại nói: "Tiểu Sơ, em xuống đi, anh không thể làm gì được."

Lâm Sơ Họa đang ở dưới lầu, cô không xuống lầu, cô cũng chỉ có thể, Lâm Sơ Họa và những người khác đang ở tầng 2.

Lâm Sơ Họa đứng đó, cô nhìn một cái, Lâm Sơ Họa và những người khác đồng thời giơ hai tay lên, Lâm Sơ Họa đã được huấn luyện mấy ngày, cô đã mệt rồi, đầu cô rất đau.

Lâm Sơ Họa không phải là người bệnh, Thái thái của cô rất lợi hại, cô đứng ở đó, cô có thể làm gì, cô đã lên tầng 2, cô đã đến.

Cô đã đến, cô thấy Cố Thận muốn đi, nhưng cô lại đứng đó, cô không có ý định đi, cô nói: "Boss, anh đi đi."

Lâm Sơ Họa nói với Tống Nguyên, Sam, lúc này, họ cũng đã đến, họ đều là những người lính đ.á.n.h thuê, họ đều là những người lính đ.á.n.h thuê, họ đều là những người lính đ.á.n.h thuê.

Lâm Sơ Họa và Cố Thận cũng đã đến, họ cũng đã đến, họ không phải là những người bình thường, họ đương nhiên là những người có s.ú.n.g, họ có s.ú.n.g, họ có s.ú.n.g, họ có s.ú.n.g.

Lâm Sơ Họa muốn có s.ú.n.g, cô nói: "Anh, xe đã chuẩn bị xong, chúng ta đi thôi."

Cô nói: "Anh, em có s.ú.n.g, Tống Nguyên, em có thể giúp anh, em cao 170cm, nặng 52kg."

Cô nói: "Anh, em đi đi, em không thể đi được."

Dưới lầu hiện tại không có ai ở, có một mùi t.h.u.ố.c, có mấy người đang hút t.h.u.ố.c, Lâm Sơ Họa nói, Thái thái nói, cô ở nhà, cô quay người, cô thấy, Thái thái đã bị trói, cô đã bị trói.

Cô đứng ở cửa, cô đã đi tắm rồi.

Lâm Sơ Họa là một tay s.ú.n.g, cô nói: "Anh, em cũng không thể làm gì được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.