Hủy Bỏ Mối Tình - Chương 5
Cập nhật lúc: 14/09/2026 04:03
Tôi lén lút trợn trắng mắt, lại bị Bùi Ngộ bắt được.
"Ai đắc tội với đồng chí Tiểu Xuân của chúng ta thế?"
Cái danh xưng này là anh ấy học theo đám bạn nối khố của tôi đấy.
"Kẻ tiểu nhân!"
Bùi Ngộ cười hà hà: "Đồng chí Tiểu Xuân của chúng ta tính tình tốt thế mà cũng bị chọc tức, xem ra kẻ tiểu nhân kia đúng là không ra gì thật."
Đàn anh tốt người còn thể hiện ở chỗ: Khi nói xấu người khác, anh ấy tuyệt đối không đóng vai người qua đường trung lập giảng đạo lý.
Hèn gì các đàn chị đều thích chơi cùng anh ấy.
Chuyện Chu Đình Thâm có bạn gái tôi có nghe ngóng đôi chút. Nhưng điều tôi không ngờ tới là, chỉ vì tôi và Bùi Ngộ gặp nhau quá nhiều lần mà bị anh ta hiểu lầm.
Hôm đó gặp Chu Đình Thâm dưới lầu ký túc xá, ban đầu tôi còn thấy xúi quẩy định né đi, ai dè anh ta lại đi thẳng về phía tôi.
"Diệp Tỉnh Xuân."
Tôi sửng sốt: "Có việc gì à?"
Chu Đình Thâm rũ mắt nhìn tôi, không thèm rào trước đón sau mà hỏi thẳng một câu: "Cô có bạn trai rồi à?"
?
Trọng điểm không phải là tôi có bạn trai hay chưa.
"Thế thì có liên quan gì đến anh?"
Chu Đình Thâm nghe vậy liền khựng lại, một lát sau mới đáp:
"Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô một câu, vị đàn anh cùng ngành với cô tiếng tăm không được tốt lắm đâu."
"..."
Thật kỳ cục.
Tôi ném cho anh ta một ánh mắt 'chuyện bao đồng' rồi lách người bước đi.
7
Quay đầu một cái, tôi liền đi tìm đàn chị để dò hỏi.
Đàn chị Lạc Linh cười mất nửa ngày mới mở miệng: "Bùi Ngộ ấy hả, trước đây có một đàn em theo đuổi cậu ấy dai dẳng quá, cậu ấy bèn tự tung tin đồn rằng mình không thích con gái. Sau đó lại bị con trai bám lấy, thế là bên ngoài lại đồn cậu ấy nam nữ ăn tất."
Tôi nghe mà há hốc mồm thán phục.
"Đàn chị, đàn anh thực sự không có..."
Lời còn chưa dứt, mắt đàn chị bỗng giật giật liên hồi như bị chuột rút. Tôi như cảm nhận được điều gì đó, từ phía sau truyền đến một giọng nam lành lạnh: "Tiểu Xuân à, sao không tìm người trong cuộc mà hỏi?"
"..."
Tôi lập tức "quỳ gối" nhận sai: "Đàn anh, em xin lỗi, em không nên nhiều chuyện."
Bùi Ngộ: "Chỉ vì nhiều chuyện thôi sao?"
"Chứ còn vì gì nữa ạ?"
Đàn anh thất vọng rời đi.
Đàn chị cười đến ôm bụng kêu đau.
Tôi không hiểu mô tê gì: "Đàn chị, chị cười gì thế?"
"Tiểu Xuân à, nhìn người ta bị quả báo thật ra sảng khoái lắm."
Cũng có lý, nhưng mà ai bị quả báo cơ?
Tôi hỏi, nhưng đàn chị xua tay: "Không nói không nói đâu."
"..."
Khó khăn lắm mới đến cuối tuần, tôi nằm ườn trên giường đến tận trưa mới dậy. Đặt đồ ăn ngoài xong tôi mới xuống giường đ.á.n.h răng rửa mặt, vừa xong thì cô bạn giường bên cũng ngáp ngắn ngáp dài trèo xuống. Điện thoại bỗng rung lên một cái, Bùi Ngộ nhắn tin tới.
Tôi còn chưa kịp nhìn rõ nội dung tin nhắn, bạn cùng phòng vô tình liếc qua màn hình của tôi, buột miệng ồ lên một tiếng: "Cái avatar này sao trông quen mắt thế nhỉ?"
"Quen mắt ư?"
Bạn cùng phòng gật đầu: "Tên cũng quen nữa."
Vừa nói cậu ấy vừa lướt điện thoại của mình, một lát sau lại phá lên cười đầy kinh ngạc: "Tỉnh Xuân, cậu xem đây có phải cùng một người không?"
Bạn cùng phòng tìm ra trang trò chuyện với một người, tin nhắn cuối cùng dừng lại ở năm ngoái, ngay cái trang mà đối phương xin cậu ấy phương thức liên lạc của tôi.
"..."
"Đây chính là vị đàn anh đẹp trai dẫn cậu làm đề tài, thỉnh thoảng còn cố ý đi ngang qua dưới lầu ký túc xá để tiện tay mang trà sữa với bánh ngọt cho cậu đấy hả?" Bạn cùng phòng chép miệng cảm thán, "Ai bảo đàn ông không có tâm cơ cơ chứ..."
"Anh ấy mang đồ ăn cho tớ chẳng phải vì sợ tớ bỏ chạy nên mới hối lộ sao?" Tôi khiếp sợ.
Viết luận văn làm nghiên cứu thật sự rất khổ mà.
Bạn cùng phòng: "..."
Buổi chiều, tôi và Bùi Ngộ hẹn nhau ở thư viện. Anh ấy bận rộn sửa luận văn, còn tôi chằm chằm nhìn anh ấy hồi lâu, cho đến khi Bùi Ngộ ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói: "Nhìn nữa là anh thu phí đấy."
"..."
Keo kiệt.
Cứ nhìn đấy.
Nhưng Bùi Ngộ cũng không cản tôi nữa.
Bước ra khỏi thư viện, Bùi Ngộ hỏi: "Bữa tối muốn ăn gì?"
Tôi ngẫm nghĩ một lúc: "Muốn ăn lẩu."
"Đồng chí Tiểu Xuân, kẻ hèn này trịnh trọng dò hỏi, lẩu kiếp trước từng cứu mạng em hay sao vậy?"
"Chẳng phải anh hỏi sao? Nếu chê phiền thì chúng ta đi ăn căn tin cũng được."
Bùi Ngộ kéo ba lô của tôi lại, khẽ thở dài: "Đã bảo là không ăn đâu, tính tình sao lại gấp gáp thế? Đợi anh đi mượn chiếc xe máy điện chở em đi."
Quanh trường chúng tôi chỉ có một quán lẩu ngon, nhưng lại cách khá xa, bình thường toàn phải đi xe buýt hoặc gọi xe mới tới, quán đó lại còn đông khách.
Chỉ là thuận miệng nói vậy mà Bùi Ngộ cũng bằng lòng đi, quả thật là tiêu tùng rồi.
Không lâu sau, hai người chúng tôi xuất hiện trước cửa quán lẩu. Hôm nay là cuối tuần, dù đã lấy số trước nhưng vẫn phải xếp hàng hai mươi phút mới được vào bàn.
Giữa làn khói bốc lên nghi ngút, Bùi Ngộ ngồi đối diện ăn đến mức đôi môi đỏ mọng.
"Đàn anh, em có một câu hỏi muốn hỏi anh."
"Hửm?" Anh ấy ngước mắt nhìn tôi.
"Có phải anh thích em không?"
Giây tiếp theo, Bùi Ngộ ngồi đối diện bị sặc, ho đến đỏ bừng cả mặt.
