Huỷ Hôn Phải Tranh Thủ - Chương 6
Cập nhật lúc: 27/06/2026 11:03
Tống Viễn thấy tâm trạng tôi có phần chùng xuống, sa sút liền lên tiếng động viên:
“Đừng có để bị anh ta thao túng tâm lý, cái vòng tròn giới thượng lưu này thì đã làm sao chứ?
Trong cái vòng tròn này, đúng là có cặn bã, r/ác r/ưởi, nhưng cũng không thiếu những người đàn ông tốt, chung thủy đâu."
13
Do vụ việc tôi và Tạ Trầm bất hòa, trở mặt thành thù làm ầm ĩ lên, mặc dù cả hai chúng tôi đều không có ai chủ động đứng ra công khai nguyên nhân thực sự dẫn đến việc hôn lễ không thể diễn ra như đúng kế hoạch, nhưng công ty chi nhánh không thể nào tránh khỏi việc bị ảnh hưởng vạ lây.
Chỉ trong vòng vỏn vẹn hơn một tháng ngắn ngủi, có tới ba đối tác lớn của công ty tổng sau khi hợp đồng cũ đáo hạn đã quyết định không tiếp tục ký kết hợp đồng gia hạn mới nữa.
Bởi vì năm đó ba hợp đồng hợp tác béo bở đó đều là do một tay tôi vất vả đàm phán, giành về cho công ty, họ lo ngại sau khi hai chúng tôi toang rồi thì bộ máy lãnh đạo của công ty sẽ xảy ra những biến động lớn nhân sự phía sau.
Những người làm kinh doanh ai nấy đều tinh ranh, khôn ngoan như cáo cả.
Thế là, Tạ Trầm lại một lần nữa mặt dày tìm đến tôi.
Vừa mở miệng ra đã dùng giọng điệu hạch hỏi tội trạng, chất vấn tôi:
“Tức Mặc, cho dù hai chúng ta có sắp l/y h/ôn đi chăng nữa thì em cũng không cần thiết phải giở trò hủy hoại công ty như vậy chứ, công ty này suy cho cùng cũng từng là tâm huyết, mồ hôi nước mắt của em làm nên cơ mà."
Tôi:
“?"
Trước tiên chưa bàn tới việc tôi thực sự không hề giở bất kỳ một trò tiểu nhân nào sau lưng để phá hoại công ty của anh ta cả, hình như anh ta đã hoàn toàn quên mất một điều rằng, cách đây hơn một tháng, chính anh ta là người đã tàn nhẫn yêu cầu tôi phải ra đi tay trắng.
Hơn nữa, chuyện công ty tổng làm ăn lỗ hay lãi thì có liên quan cái thá gì đến tôi chứ?
Tôi dùng ánh mắt như nhìn một kẻ bị thiểu năng trí tuệ nhìn chằm chằm vào anh ta:
“Anh là do ở chung với ch.ó lâu ngày quá nên bị đồng hóa luôn rồi đúng không?
Thấy người là sủa càn à?"
Tạ Trầm:
“..."
Tạ Trầm quen biết tôi suốt bảy năm trời, đối với tính tình của tôi ít nhiều gì anh ta vẫn hiểu rõ.
Thấy tôi dùng thái độ đường đường chính chính, ngay thẳng mắng ch/ửi anh ta như vậy, anh ta liền biết ngay tôi thực sự không có ra tay ngáng chân, chơi xấu anh ta sau lưng, bấy giờ mới hạ giọng nói:
“Tức Mặc, anh xin lỗi."
Sau đó anh ta bắt đầu nói nhảm, lải nhải một tràng dài, vừa ra sức hạ mình xin lỗi, vừa không tiếc lời nói những lời ngon tiếng ngọt dỗ dành tôi, mục đích cuối cùng của anh ta chỉ có một, chính là muốn tôi đứng ra đại diện công ty một lần nữa đi gặp các đối tác để đàm phán lại chuyện gia hạn hợp đồng cho công ty tổng.
Tôi lại một lần nữa đem tờ đơn l/y h/ôn đập thẳng vào mặt anh ta:
“Ký vào cái này đi, sau khi thủ tục l/y h/ôn hoàn tất xuôi chèo mát mái, anh biến khuất mắt đừng có đến đây làm tôi thấy buồn nôn nữa, tôi có thể sẽ cân nhắc, suy nghĩ lại chuyện giúp anh một tay."
Tạ Trầm:
“..."
Tạ Trầm có lẽ cũng thừa hiểu rõ một điều rằng, với cá tính con người của tôi, có thù tất báo, ăn miếng trả miếng.
Nếu như thực sự l/y h/ôn xong xuôi rồi, đừng nói đến chuyện tôi sẽ rủ lòng thương đi giúp anh ta đàm phán hợp đồng hợp tác, tôi không tự mình đứng ra thành lập một công ty mới đối đầu, cướp sạch sành sanh các mối làm ăn của công ty anh ta thì đã là may phước ba đời cho anh ta rồi.
Vì vậy, anh ta lại một lần nữa kiên quyết từ chối ký đơn.
Nhưng tôi biết rõ, không lâu nữa đâu, anh ta sẽ phải tự mình cầu xin tôi l/y h/ôn mà thôi.
Nhiều nhất là một tháng.
Bởi vì tôi lại vừa mới nhận được thêm một tin nhắn khiêu khích nữa từ Lâm Việt, giọng điệu tin nhắn vẫn tràn ngập sự vênh váo, đắc ý như trước:
“Tức Mặc, cô cũng chẳng đắc ý, vênh váo được thêm mấy ngày nữa đâu, tôi nhất định sẽ có cách ép Tạ Trầm phải l/y h/ôn bằng được với cô."
Cô ta có thể tràn đầy tự tin, có chỗ dựa vững chắc như vậy hoàn toàn là có nguyên nhân cả, cô ta m/ang t/hai rồi, định dùng cái t.h.a.i trong bụng để làm bàn đạp bước chân vào hào môn, mẹ quý nhờ con.
Cô ta còn rất biết điều, thông minh đột xuất mà chạy đến ra sức lấy lòng, nịnh bợ mẹ của Tạ Trầm.
Cô ta sẵn sàng hạ mình, khúm núm, làm nũng làm bộ trước mặt mẹ Tạ Trầm, để cho bà già đó được một phen thỏa mãn cái cơn nghiện làm Thái hậu nương nương bề trên, điểm này thôi đã đủ để chiến thắng hoàn toàn một kẻ có chiếc mồm đanh đá, bướng bỉnh hay nói lý lẽ như tôi gấp biết bao nhiêu lần rồi.
Thời điểm hiện tại cô ta lại còn mang trong mình giọt m/áu của nhà họ Tạ nữa, mẹ của Tạ Trầm đương nhiên là vui mừng khôn xiết, hiện tại đã hoàn toàn đứng về phía cô ta để gây sức ép rồi.
Thực sự phải gửi lời cảm ơn chân thành đến cô ta, cuối cùng cô ta cũng đã làm được một việc tốt có ích cho đời rồi.
14
Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, chỉ mới nửa tháng trôi qua, Tạ Trầm đã phải chủ động tìm đến tôi để thương lượng về các điều khoản l/y h/ôn, thế nhưng anh ta thế mà vẫn có thể trơ trẽn, dày mặt đến mức tiếp tục yêu cầu tôi phải chấp nhận ra đi tay trắng.
Anh ta nói:
“Tức Mặc, l/y h/ôn là do một mực em đòi ly cho bằng được, trừ phi em đồng ý ra đi tay trắng, nếu không, anh tuyệt đối sẽ không bao giờ đồng ý l/y h/ôn đâu.
Khoản bồi thường duy nhất mà anh có thể nhân nhượng, không thu hồi lại chính là căn hộ cao cấp diện tích lớn ở quảng trường trung tâm mà anh đã tặng cho em lúc trước."
Anh ta còn bày ra bộ dạng vô cùng nghĩ cho lợi ích của tôi mà nói:
“Em chẳng phải cũng muốn cắt đứt một cách thật sạch sẽ, dứt khoát với anh hay sao?
Nếu em không chịu nhượng lại toàn bộ số cổ phần của công ty chi nhánh thì sau này hai chúng ta vẫn sẽ phải tiếp tục dây dưa, dính dáng không rõ ràng với nhau, chẳng phải thế sao?"
Tôi trố mắt nhìn Tạ Trầm đang bày ra vẻ mặt lạnh lùng, vô tình đứng trước mặt tôi để mặc cả, ra điều kiện, vào ngay khoảnh khắc này, chút tình yêu ít ỏi còn sót lại trong quá khứ dành cho anh ta đã hoàn toàn tan biến thành mây khói, không còn lại một chút dấu vết nào.
Tôi quả nhiên từ trước đến nay chưa từng thực sự nhìn thấu bản chất con người của anh ta.
Tôi lại một lần nữa dùng ánh mắt như nhìn một kẻ bị t/âm t/hần nhìn anh ta:
“Trước khi anh đến đây tìm tôi, anh có lỡ đường đi ngang qua chuồng lừa rồi vô tình chọc giận con lừa nào ở đấy không?"
Trên mặt anh ta thoáng hiện lên một tia giận dữ đang cố kìm nén:
“...
Tức Mặc."
Tôi nói tiếp:
“Nếu không có chọc giận con lừa nào thì tại sao lời anh thốt ra nghe giống như đầu óc vừa mới bị lừa đá cho một phát thế hả?"
Anh ta định nổi trận lôi đình, tôi đã nhanh ch.óng ra tay trước, chặn họng anh ta:
“Tạ Trầm, kể từ khi tôi biết chuyện anh ng/oại t/ình cắm sừng tôi cho đến tận bây giờ, tôi chưa từng hé môi nửa lời trước mặt các cơ quan truyền thông báo chí để nói xấu anh một câu nào, và cũng chưa từng công khai chuyện anh vụng trộm ra bên ngoài đúng không?
Anh có tin là nếu như tôi muốn làm cái trò cá ch/ết lưới rách, hai bên cùng kéo nhau làm trò cười cho thiên hạ, đem toàn bộ vụ bê bối ng/oại t/ình của anh công khai hết cho cánh phóng viên báo chí biết thì các hợp đồng ký kết lúc trước của công ty tổng do một tay tôi mang về sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức nào không?"
Tạ Trầm:
“..."
Tôi nổi giận mắng ch/ửi:
“Cái mặt anh lớn đến mức nào cơ chứ, bản thân đi ng/oại t/ình phản bội vợ mà còn dám mở mồm ra yêu cầu tôi phải ra đi tay trắng hả?"
Càng nói càng thấy m/áu nóng dồn lên não, tôi dứt khoát buông lời đe dọa, tuyên chiến với anh ta luôn:
“Hợp nhau thì tụ, không hợp thì tán một cách êm đẹp.
Nếu anh đã không muốn đôi bên cùng giải quyết trong hòa bình, êm đẹp thì chúng ta cứ việc dựa theo phương thức xé rách mặt nhau mà làm tới đi.
Ngay ngày mai tôi sẽ cho cánh truyền thông đăng tải thông tin rộng rãi, đem cái vụ bê bối anh ng/oại t/ình làm lớn bụng ả tiểu tam bên ngoài, bây giờ còn nhẫn tâm ép buộc người vợ tào khang từng cùng mình đồng cam cộng khổ từ thuở hàn vi lập nghiệp phải ra đi tay trắng làm cho thiên hạ đều biết, ai nấy đều chỉ trỏ, ch/ửi rủa vào mặt anh.
Cỡ nào các người cũng đã không cần cái mặt mũi này nữa rồi, tôi sẵn sàng bỏ chút thời gian ra để bồi các người cùng nhau mất mặt một thể luôn."
Tạ Trầm:
“..."
Tạ Trầm lộ rõ vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, sững sờ, anh ta có lẽ cứ ngỡ tôi vẫn chưa hay biết chuyện Lâm Việt đã m/ang t/hai cơ đấy.
Nếu không phải vì cái vụ kiện tụng l/y h/ôn đơn phương ra tòa kéo dài quá nhiều thời gian, mà Tạ Trầm thì cứ tìm đủ mọi cách để dây dưa, trì hoãn kéo dài thời gian ra, thì tôi đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí để nhìn mặt anh ta nữa là.
Cái thứ đàn ông tồi tệ, rẻ rách làm người ta buồn nôn.
Đúng thật là có l/y h/ôn thì mới có thể nhìn thấu được nhân phẩm của một con người.
15
Sau một tháng dài đằng đẵng đấu trí đấu dũng, kéo giằng co cực hạn với nhau, cuối cùng thủ tục l/y h/ôn cũng đã hoàn tất xuôi chèo mát mái.
Sau khi chúng tôi l/y h/ôn xong xuôi, tôi vẫn tiếp tục ngồi vững ở vị trí điều hành của công ty chi nhánh.
Anh ta có lẽ vì lo sợ tôi sẽ nghĩ ra những mưu kế, cách thức gì đó để đá bay anh ta ra khỏi công ty chi nhánh, hoặc là sẽ làm ra những hành động gì đó gây bất lợi lớn cho lợi ích của anh ta.
Anh ta liền tiến hành một cuộc cải tổ bộ máy vô cùng quy mô đối với công ty chi nhánh, thậm chí còn nhẫn tâm đem đám người thân họ hàng ăn hại lúc trước mà tôi đã thẳng thừng từ chối không cho vào công ty của mẹ anh ta, ép buộc nhét hết vào công ty chi nhánh để cố tình chọc tức tôi, làm rối loạn tâm trạng làm việc của tôi.
Hoặc nói một cách chính xác hơn là để phái người đến giám sát, theo dõi mọi nhất cử nhất động của tôi.
Làm xong tất cả những trò mèo đó rồi mà anh ta vẫn cảm thấy chưa thực sự an tâm, dứt khoát mở miệng đề xuất muốn thu mua lại toàn bộ số cổ phần của công ty chi nhánh đang nằm trong tay tôi.
Vừa vặn lúc này tôi cũng đang có ý định muốn bán tống bán tháo số cổ phần này đi cho rảnh nợ.
Không muốn tiếp tục có bất kỳ một sự dính dáng, dây dưa nào với anh ta nữa là một chuyện, chuyện quan trọng chủ yếu hơn chính là dựa theo cái cung cách quản lý, điều hành nát bét của anh ta như hiện tại thì công ty này chẳng mấy chốc nữa là sẽ bắt đầu đi xuống dốc không phanh cho mà xem.
Anh ta tự mình muốn tìm đường ch/ết thì tự mình đi mà gánh lấy hậu quả tai hại đó đi, tôi đây mới không thèm ngu ngốc để bản thân bị kéo xuống nước vạ lây cùng đâu.
Hơn nữa, ban đầu tôi và Tạ Trầm đang cùng nhau chuẩn bị các bước cho việc thành lập công ty chi nhánh thứ hai.
Hiện tại, tôi muốn tự mình đứng ra một tay làm riêng.
Thế là tôi liền nương theo cơ hội này mà mở miệng sư t.ử, đòi một mức giá trên trời cao gấp ba lần so với giá trị thực tế của thị trường.
Tạ Trầm vì chuyện tôi mở miệng đòi giá quá cao nên đã tìm đến tôi để mặc cả, thương lượng mấy lần, cuối cùng đành phải c.ắ.n răng ngậm bồ hòn làm ngọt mà đồng ý chấp nhận mức giá đó.
Tôi thực chất cũng chẳng có làm cái gì to tát cả, chỉ là âm thầm bỏ chút tiền thuê người đến rỉ tai, phân tích tình hình cho Lâm Việt nghe một chút mà thôi.
Nói với cô ta rằng nếu như tôi và Tạ Trầm cứ vì các vấn đề rắc rối của công ty mà sau khi l/y h/ôn vẫn tiếp tục thường xuyên gặp gỡ, tiếp xúc qua lại với nhau thì rất có thể sau này cô ta sẽ biến thành giọt m/áu muỗi đáng ghét trên tường, còn tôi ngược lại sẽ nghiễm nhiên trở thành ánh trăng sáng lạt lẽo nhưng không thể chạm tới trong lòng anh ta.
