Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 153: Thằng Em Hố Chị!
Cập nhật lúc: 28/04/2026 16:17
Mộc Thời mang vẻ mặt vô cùng chân thành: “Cô cứ đồng ý trước đi, tôi sẽ nói yêu cầu cụ thể sau, cực kỳ đơn giản, cực kỳ dễ dàng.”
Ngôn Linh dựa lưng vào gốc cây, nhướng mày: “Bộ dạng này của cô nhìn là biết chẳng có ý tốt gì rồi. Hơn nữa tôi cũng đâu có cầu xin cô cứu tôi, là tự cô chạy ra c.h.é.m ngã cương thi đấy chứ. Cho dù cô không ra tay, có khi tôi cũng tự thoát được…”
Lời còn chưa dứt, lại một con Lục cương nữa lao ra.
Con Lục cương đứng giữa Mộc Thời và Ngôn Linh, ngó trái ngó phải, do dự đúng 0.01 giây rồi lao thẳng về phía Ngôn Linh. Trực giác của cương thi mách bảo nó rằng, người phụ nữ bên kia không thể trêu vào được.
Tốc độ của Lục cương nhanh hơn Hắc cương rất nhiều, cũng không cứng đờ máy móc như Hắc cương chỉ biết nhảy từng bước một.
“Mẹ kiếp!” Ngôn Linh lách người chuồn ra sau gốc cây lớn, chật vật né tránh đòn tấn công này.
Lời còn chưa nói xong đã bị vả mặt đôm đốp! Mất mặt quá đi mất!
Mộc Thời vừa chạy vừa hét lớn: “Vừa rồi là tôi thất lễ, xuất phát từ phép lịch sự tôi xin hỏi một câu, bây giờ cô cần tôi ra tay giúp đỡ? Hay là cần tôi nhặt xác cho cô?”
Khóe miệng Ngôn Linh giật giật, không muốn nhận thua dễ dàng như vậy, cô nhanh ch.óng mò mẫm trong túi xách lấy ra một lá bùa cũ kỹ từ năm nảo năm nào.
Thằng em trai từng nói, lá bùa này do chính tay vị đội trưởng siêu cấp vô địch lợi hại của bọn họ vẽ, uy lực chắc chắn vô cùng mạnh mẽ.
Ngón tay vừa chạm vào bùa lục, một luồng điện lập tức xông thẳng lên đỉnh đầu cô, giây tiếp theo ngọn lửa hừng hực bùng lên, thiêu rụi toàn bộ đồ đạc trong túi xách của cô.
Ngôn Linh kinh ngạc đến ngây người, không nhịn được c.h.ử.i thầm một tiếng: “Cái thằng em hố chị này!”
Ngọn lửa bay múa trong nháy mắt bén lên ngọn tóc cô, cô luống cuống tay chân cởi áo khoác ngoài ra trùm lên ngọn lửa, nhưng chẳng có chút tác dụng nào.
!!!
Mộc Thời nhìn thấy ngọn lửa đột nhiên bùng lên, liền ném một tấm Băng Sương phù dập tắt ngọn lửa.
Cô mới không thèm một đứa đồ đệ không có tóc đâu, xấu c.h.ế.t đi được.
Ngọn lửa tắt ngấm hoàn toàn, Ngôn Linh ho vài tiếng, từ bỏ giãy giụa, vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc nói: “Chỉ cần yêu cầu của cô không vi phạm thuần phong mỹ tục, tôi đồng ý.”
“OK.” Tâm trạng Mộc Thời vô cùng vui vẻ, xách kiếm gỗ đào lên tiêu diệt con Lục cương này.
Ngôn Linh bình tĩnh lại rồi đứng dậy, nhìn Mộc Thời thấp hơn mình nửa cái đầu, giọng điệu có chút gượng gạo: “Cô muốn tôi làm gì?”
Mộc Thời nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, ánh mắt tràn đầy mong đợi hỏi: “Cô có nguyện ý bái tôi làm thầy, trở thành đồ đệ của tôi không?”
“À không đúng, cô đã đồng ý rồi.” Cô vung tay lên: “Từ nay về sau, cô chính là Tứ đồ đệ của tôi.”
Ngôn Linh: “…”
Ngơ ngác mất một lúc, hóa ra không phải nhắm vào y thuật gia truyền của Ngôn gia và bí mật của ông nội, mà là nhắm vào chính con người cô.
Nhưng mà, trở thành sư phụ của cô, đồng nghĩa với việc cả con người cô đều thuộc về cô ấy, lại đồng nghĩa với việc tất cả mọi thứ của Ngôn gia cũng đều là của cô ấy, tâm tư kín kẽ thật đấy!
Nhưng tại sao lại là Tứ đồ đệ?
Ngôn Linh đầy ẩn ý nói: “Tôi tin cô là một người tốt, cho nên…”
Mộc Thời vội vàng nói: “Tôi cũng tin cô là một người tốt biết giữ lời hứa. Cho nên, Tứ đồ đệ, khi nào con theo sư phụ đi dập đầu với sư ông của con đây?”
Ngôn Linh nói: “Nhìn cô nhỏ tuổi hơn tôi nhiều, nếu cô vì muốn học y thuật của Ngôn gia, tôi có thể ép thằng em trai tôi nhận cô làm đồ đệ, tôi không có thời gian chơi trò gia đình với cô đâu.”
Mộc Thời vỗ vỗ vai cô, thấm thía dạy dỗ: “Sư phụ hiểu mà, không muốn làm đồ đệ của sư phụ thì không phải là đồ đệ ngoan.”
“Tứ đồ đệ, đợi con gặp qua mấy vị sư huynh đẹp mắt vui tai, con tuyệt đối sẽ không muốn đi nữa đâu.”
Lúc này, Bùi Thanh Nghiên, Hạ Tinh Di và Tôn Tường vẫn còn tụt lại phía sau tìm Mộc Thời, ba người bọn họ đang đi thì thấy Mộc Thời biến mất tăm như một con báo săn, đành phải từ từ tìm cô.
Ngôn Linh suy nghĩ một lát, hỏi: “Cô định dạy tôi cái gì? Đánh cương thi à?”
“Không chỉ có vậy, tôi còn có thể dạy cô y thuật.” Mộc Thời nhổ vài ngọn cỏ không mấy nổi bật trên mặt đất, đặt trong lòng bàn tay vò thành một viên nhỏ đưa cho Ngôn Linh: “Trị bỏng đấy, sau này nghịch lửa thì cẩn thận một chút.”
Ngôn Linh xòe lòng bàn tay ra, trên đó nổi lên những vết phồng rộp lớn nhỏ, nhận lấy thảo d.ư.ợ.c cô đưa ngửi thử, mặt không đổi sắc ấn vào lòng bàn tay, một luồng mát lạnh lập tức làm dịu đi cơn đau rát.
Y thuật cỡ này…
Ông nội từng nói: “Y thuật giỏi nhất không phải là dùng một đống t.h.u.ố.c đắt tiền chế tạo ra cái gọi là thần d.ư.ợ.c, mà là phát huy tối đa công dụng của những d.ư.ợ.c liệu thông thường, không lãng phí dù chỉ một chút d.ư.ợ.c hiệu.”
Thiếu nữ vô cùng trẻ tuổi trước mặt này đã làm được điều đó, tiện tay hái vài ngọn cỏ, nhưng d.ư.ợ.c hiệu kết hợp lại của những ngọn cỏ này lại vô cùng tốt.
Y thuật mà cô ấy học không hề kém cạnh Ngôn gia, còn về việc tại sao cô ấy cứ nằng nặc đòi nhận cô làm đồ đệ? Và cô ấy có biết thân phận của ông nội không?
Những thứ này cứ để thằng em trai đau đầu đi, lát nữa gọi điện thoại bảo nó đi điều tra thân phận của cô ấy.
Ngôn Linh nhìn chằm chằm Mộc Thời: “Tôi đồng ý rồi.”
Mộc Thời vui vẻ mỉm cười: “Cô muốn học cái gì? Y thuật? Hay là đ.á.n.h cương thi?”
Ngôn Linh lắc đầu, đưa một tay ra trước mặt cô: “Chính thức giới thiệu một chút, tôi tên là Ngôn Linh, hiện đang công tác tại Viện Nghiên cứu Khoa học Không gian và Thiên văn Đế Kinh, đồng thời cũng là nghiên cứu viên của Đài thiên văn Hoa Quốc, giáo sư Đại học Đế Kinh.”
Nhà thiên văn học! Nghiên cứu viên! Giáo sư!
Biểu cảm của Mộc Thời trở nên kỳ quái, trong lòng cuộn trào sóng dữ hồi lâu không thể bình tĩnh, sẽ không bắt một kẻ mù chữ như cô dạy kiến thức thiên văn đấy chứ?
Đột nhiên cô hối hận rồi thì phải làm sao? Đứa đồ đệ này có thể trả hàng được không?
Bình tĩnh đừng hoảng, Tinh Mệnh thuật cũng là một môn học vấn cao siêu, Tam Viên, Nhị Thập Bát Tinh Tú, Tứ Tượng vân vân…
Vấn đề không lớn, cô vẫn có thứ để dạy, mau ch.óng về nhà tự học lại một lượt những kiến thức này.
Mộc Thời trấn định tự nhiên nắm lấy tay Ngôn Linh: “Tứ đồ đệ, chào mừng con gia nhập Tịnh Nguyên Quan.”
Ngôn Linh nắm nhẹ tay cô: “Hy vọng chúng ta hợp tác vui vẻ, tiểu sư phụ.”
Mộc Thời cười gượng hai tiếng: “Haha!”
Ngôn Linh chuyển đề tài: “Vì công việc và chuyên môn của tôi, cho nên tôi là một người theo chủ nghĩa duy vật kiên định, hy vọng cô có thể hiểu.”
Khóe miệng Mộc Thời giật giật, vừa mới gặp hai con cương thi xong, quay đầu lại đã có thể mặt không đổi sắc nói mình là người theo chủ nghĩa duy vật, tố chất tâm lý quá mạnh mẽ rồi.
Không hổ là nhà thiên văn học, sau này chính là Tứ đồ đệ của cô.
Mộc Thời làm ra vẻ nghiêm túc gật đầu: “Tôi hiểu rồi, thực ra tôi cũng là một người theo chủ nghĩa duy vật.”
Ngôn Linh nhướng mày cười cười, tính cách của cô ấy cũng thú vị đấy, hy vọng cô ấy không cùng một giuộc với đám người kia, nếu không cô sẽ tự tay tống cô ấy vào đồn ngồi bóc lịch.
Trong nháy mắt hai người đưa mắt nhìn nhau, đều không biết phải nói gì.
Cách đó không xa đột nhiên truyền đến một tiếng hét ch.ói tai: “Tiêu Hoa, cậu tỉnh lại đi, tỉnh lại đi…”
