Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 167: Thay Tim

Cập nhật lúc: 28/04/2026 16:18

Lâm Chí Đào bước vào phòng bệnh, trên giường bệnh là một người phụ nữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, gã đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào mặt cô ta một lúc, hồi lâu không nói gì.

Hoắc Linh nhận ra có một ánh mắt mãnh liệt đang dừng trên người mình, cô ta từ từ mở mắt, giọng nói vô cùng yếu ớt:"Anh đến rồi, cơ thể tôi thế nào?"

Lâm Chí Đào nhếch khóe miệng:"Đồng tâm cổ ký sinh sâu trong tim cô, mỗi ngày đều hút m.á.u tươi trong cơ thể cô, lâu dần lỗ hổng ở tim càng lúc càng lớn, e là..."

Hoắc Linh ôm n.g.ự.c, cảm nhận được nhịp đập thình thịch của trái tim, ngước mắt nhìn gã, hỏi:"Cơ thể này của tôi còn có thể trụ được bao lâu?"

"Tim quá tải, không đủ để duy trì tuần hoàn m.á.u cho toàn cơ thể." Lâm Chí Đào khẽ thở dài:"Không quá 24 giờ nữa, tim cô sẽ ngừng đập."

Hàm ý là cô ta sống không quá một ngày, tim Hoắc Linh đập mạnh một cái, ngay sau đó không khống chế được mà ho sặc sụa:"Khụ khụ khụ..."

Đáy mắt Lâm Chí Đào xẹt qua một tia hoảng loạn, vội vàng rút kim bạc đ.â.m vào mấy huyệt đạo của cô ta, nhẹ nhàng vỗ lưng cho cô ta:"Tân Linh, không sao chứ?"

Hoắc Linh lắc đầu, ánh mắt cầu cứu hướng về phía gã:"Bây giờ phải làm sao? Làm lại lần nữa..."

"Không được." Sắc mặt Lâm Chí Đào sầm xuống, cực nhanh ngắt lời cô ta:"Tạm thời không tìm được thể xác thích hợp, huống hồ cổ thuật của tôi không trọn vẹn, năm đó có thể thành công, toàn dựa vào may mắn và con Linh Thi Trấn Hồn trùng nhặt được."

Mắt Hoắc Linh ngấn lệ, liên tục lặp lại một câu:"Tôi không muốn cứ thế mà c.h.ế.t, tôi không muốn c.h.ế.t, không muốn c.h.ế.t."

Lâm Chí Đào vuốt ve tóc cô ta:"Yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không để cô c.h.ế.t, tôi đã nghĩ ra cách rồi."

Trong mắt Hoắc Linh có chút hoang mang:"Cách gì?"

Lâm Chí Đào nói hai chữ:"Thay tim."

"Nuôi quân ngàn ngày dùng quân một giờ." Gã lấy điện thoại ra gọi một cuộc, mặt không cảm xúc ra lệnh:"G.i.ế.c cô ta, lấy tim cô ta mang về đây, nhớ kỹ tôi muốn tim còn tươi sống."

"Như vậy có được không?" Hoắc Linh kiệt sức, đầu dần dần choáng váng.

Lâm Chí Đào ngẩng đầu nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ:"Cách tạm thời thôi. Tôi sẽ cố gắng tìm kiếm hậu nhân của lão tộc trưởng Khương Ngao, lấy được Linh Thi Trấn Hồn trùng và Ngưng Hồn chú thực sự. Đến lúc đó, tất cả mọi người trên thế giới này đều là vật chứa cho linh hồn của chúng ta."

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, người bên kia rất nhanh đã chuyển về một quả tim đỏ tươi, Lâm Chí Đào dẫn theo vài trợ lý đích thân thay tim cho Hoắc Linh.

Giữa chừng ca phẫu thuật, Đồng tâm cổ cảm nhận được nguy hiểm tính mạng, đột nhiên nhảy lên c.ắ.n gã một cái, ngón áp út của gã bị thủng một lỗ nhỏ.

"Suỵt..." Lâm Chí Đào nhíu mày, bóp c.h.ặ.t con Đồng tâm cổ sống dở c.h.ế.t dở, lẩm bẩm tự ngữ:"Khương Bà đúng là một người Khương Ngao có bản lĩnh, tôi vậy mà vẫn luôn không lấy được Đồng tâm cổ ra, nhưng bây giờ Đồng tâm cổ lại tự mình chạy ra rồi."

Đồng tâm cổ ốm yếu kêu chít chít vài tiếng, rồi c.h.ế.t ngắc.

Hoắc Linh vẫn đang nằm trên bàn mổ, Lâm Chí Đào không quản được nhiều như vậy, nghiền nát hoàn toàn Đồng tâm cổ, tiếp tục làm phẫu thuật.

Bên ngoài phòng phẫu thuật, Hoắc lão gia t.ử, Hoắc Ngọc và Hoắc Quyết ba người ánh mắt đờ đẫn, ngồi bất động trên ghế dài.

Tim Hạ Dụ có một khoảnh khắc nhói đau, giây tiếp theo cảm giác này biến mất, dường như cơn đau vừa rồi chỉ là ảo giác.

Các y tá và bác sĩ bên cạnh ai làm việc nấy, không một ai cảm thấy bọn họ có gì bất thường.

Mạc Khinh Tịch đeo mặt nạ ác quỷ, nghênh ngang bước vào:"Hi, chào buổi tối mọi người."

"Hi, chào buổi tối, sao không ai để ý đến tôi vậy?" Mạc Khinh Tịch lầm bầm:"Đúng là một đám người vô phép tắc..."

Cách hắn không xa ở phía sau, một thanh niên tóc ngắn màu nâu, dáng người khá gầy gò, hạ giọng cảnh cáo:"Thương Ưng, anh tém tém lại chút đi."

Mạc Khinh Tịch vuốt tóc:"Nhện Đỏ, sợ cái gì, cùng lắm thì xách dép chạy về, mười tám năm sau lại là một trang hảo hán. Ồ không đúng, mười tám năm sau tôi lại là một mỹ nam t.ử khác biệt."

Hồng Yên hít sâu rồi thở hắt ra, tại sao cô ta lại phải cùng cái tên thần kinh này đi làm nhiệm vụ chứ?!

Lần nhiệm vụ trước kết thúc, cô ta và Mạc Khinh Tịch tách ra, bước lên con đường trở về căn cứ tổ chức, không ngờ giữa đường lại nhận được một nhiệm vụ khẩn cấp, tìm kiếm Linh Thi Trấn Hồn trùng đã mất tích nhiều năm của Khương Ngao.

Bởi vì cô ta là hậu nhân của tộc Khương Ngao, nhiệm vụ này không thể thiếu cô ta, cô ta đành phải quay lại Hoa Quốc.

Tổ chức nói với cô ta, nhiệm vụ lần này chỉ cho phép thành công không được thất bại, nếu thất bại thêm lần nữa, cô ta sẽ phải chịu hình phạt rất nghiêm trọng.

Hồng Yên nhìn ra được tổ chức vô cùng coi trọng Linh Thi Trấn Hồn trùng, để hoàn thành tốt nhiệm vụ lần này, tổ chức nói với cô ta, đã đặc biệt phái một đại tướng đến hỗ trợ cô ta.

Mẹ kiếp, vị đại tướng này chính là cái tên thần kinh Mạc Khinh Tịch.

Lần trước hắn làm nhiệm vụ thất bại rồi, tại sao không cần phải chịu phạt?

Hồng Yên trăm tư không giải được, sống không bằng c.h.ế.t nhìn chằm chằm bóng lưng giơ cao hai tay điên cuồng của Mạc Khinh Tịch.

Mạc Khinh Tịch quay đầu nhìn cô ta:"Nhện Đỏ, ngẩn người làm gì, mau bắt nhịp với tôi đi, let's go."

Hồng Yên lạnh lùng hỏi:"Anh chắc chắn ở đây có Linh Thi Trấn Hồn trùng?"

Mạc Khinh Tịch cười khẽ:"Nhện Đỏ, chẳng lẽ cô không nhìn ra người ở đây đều trúng cổ rồi sao?"

Hồng Yên khinh thường lườm hắn một cái:"Trò vặt vãnh nhàm chán, chút cổ thuật này không bằng một sợi lông của Nhện Đỏ."

"Đó là đương nhiên." Mạc Khinh Tịch vỗ tay hoan hô:"Hãy cùng chứng kiến khoảnh khắc kỳ diệu nào."

Đưa tay đẩy cửa phòng phẫu thuật, kết quả không đẩy được, hắn âm thầm dùng sức, cánh cửa vẫn không nhúc nhích.

Hồng Yên chậc một tiếng, lộ vẻ khinh bỉ:"Thương Ưng, làm lắm trò màu mè hoa lá hẹ, lật xe rồi chứ gì."

Mạc Khinh Tịch ha ha hai tiếng:"Ha ha, sai sót nhỏ sai sót nhỏ."

"Xem tôi tiếp tục biểu diễn đây." Hắn vô cùng nghiêm túc gõ cửa ba cái:"Mở cửa, bố mày đến rồi đây."

Hồng Yên bất lực đỡ trán. Nếu gặp nguy hiểm, cô ta nhất định sẽ lập tức bỏ chạy một mình, không bao giờ ngu ngốc quay lại cứu Mạc Khinh Tịch như lần trước nữa, dù sao tên điên này cũng có thủ đoạn giữ mạng.

Trong phòng, Lâm Chí Đào vừa mới làm xong phẫu thuật cho Hoắc Linh, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã nghe thấy tiếng gõ cửa quỷ dị.

Gã ra lệnh cho các bác sĩ khác đẩy Hoắc Linh vào phòng trong, vẻ mặt ngưng trọng tiến lại gần cửa lớn, cẩn thận hỏi:"Ai?"

"Bố mày." Cửa phòng phẫu thuật mở ra không một điềm báo, Mạc Khinh Tịch vừa ngâm nga hát vừa bước vào:"Mặt trời chiếu trên cao, mặt trăng treo đầu giường, gọi gọi gọi gọi bố đi, con trai ngoan của ta..."

Hồng Yên bất lực đứng nép sang một bên, tránh xa hắn ra một chút.

Ai mà biết tối nay Thương Ưng lại chập mạch dây thần kinh nào, tự dưng chạy tới làm bố một gã đàn ông trung niên bóng nhẫy, sở thích kỳ quái gì thế này?

Mạc Khinh Tịch nhướng mày cười, trong mắt tràn ngập ý cười như kẻ biến thái:"Bài hát tự sáng tác của tôi nghe hay không?"

Lâm Chí Đào hoảng loạn không thôi:"Mày là ai?"

Mạc Khinh Tịch dang hai tay ra:"Đưa đây."

Lâm Chí Đào hỏi:"Cái gì?"

Mạc Khinh Tịch nói:"Con trai ngoan của tôi."

"Hả? Cái... cái gì?" Lâm Chí Đào nhìn chằm chằm hắn và Hồng Yên, lén lút triệu hồi cổ trùng bao vây bọn họ.

Mạc Khinh Tịch lắc lư cái đầu:"Trẻ con không nghe lời là phải đ.á.n.h đòn."

Vừa dứt lời, đám cổ trùng nhỏ của Lâm Chí Đào toàn bộ bò lên m.ô.n.g gã, điên cuồng c.ắ.n xé thịt trên m.ô.n.g.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 167: Chương 167: Thay Tim | MonkeyD