Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 388: Hôm Nay Anh Ta Sẽ Không Chết Ở Đây Chứ

Cập nhật lúc: 28/04/2026 17:31

Phù Sinh thiết lập một hư cảnh ở cửa, tránh để người ngoài nhìn thấy cảnh này.

Sau đó an tâm dọn dẹp vết m.á.u, “Rửa sạch rửa sạch, lau sạch lau sạch, không thể để người khác phát hiện…”

Trong nhà, Mộc Thời chuyển Thịnh Vân Sâm lên sàn nhà, xé áo trên của anh để châm cứu.

Dung Kỳ và Hạ Tây Từ xúm lại, nhìn nhau một cái, đều thấy được sự chấn động trong mắt đối phương, nhưng họ không lên tiếng, lặng lẽ đứng bên cạnh xem.

Ừm, sư phụ làm vậy nhất định có đạo lý của người.

Người này sao lại chọc giận sư phụ? Bị đ.á.n.h thành bộ dạng quỷ quái này? Thật đáng thương…

Họ lắc đầu, mặc niệm ba giây cho người trên mặt đất.

Y thuật của sư phụ quả nhiên xuất thần nhập hóa, không bao lâu m.á.u đã ngừng chảy.

Mộc Thời châm cứu, cầm m.á.u, bôi t.h.u.ố.c, băng bó cho Thịnh Vân Sâm, hì hục một tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng giữ được mạng cho anh.

Cô cầm tờ giấy trên bàn, viết một phương t.h.u.ố.c đưa cho Hạ Tây Từ, “Ngũ đồ đệ, hiểu không?”

Hạ Tây Từ lập tức hiểu ý cô, “Sư phụ yên tâm, con đi nhóm lửa sắc t.h.u.ố.c ngay.”

Tất cả phương t.h.u.ố.c của sư phụ, bắt buộc phải đun bằng củi, bởi vì cô nói gỗ cũng là một vị t.h.u.ố.c Đông y.

Anh uống t.h.u.ố.c lâu như vậy, vô cùng quen thuộc với các quy trình, bực mình nhất là nhóm lửa, châm lửa xong lại tắt.

Hạ Tây Từ dừng bước, “Tam sư huynh, phiền huynh châm lửa giúp.”

Dung Kỳ liếc nhìn người trên mặt đất một cái, cất bước đi theo.

Mộc Thời cầm băng gạc, quấn quanh đầu Thịnh Vân Sâm hết vòng này đến vòng khác, cuối cùng thắt một cái nơ bướm to đùng trên đỉnh đầu.

Làm xong tất cả những việc này, cô hài lòng gật đầu, “Lần đầu tiên băng bó mà đã hoàn mỹ như vậy, y thuật của tôi lại tiến bộ rồi.”

Lời vừa dứt, Thịnh Vân Sâm từ từ mở mắt.

Đau, đau quá!!

Đặc biệt là mắt trái, quả thực sắp mù rồi.

Anh giãy giụa đứng dậy, vừa cử động lại càng đau hơn, “Suýt~”

Sức lực của em gái thật lớn, bảo cô đ.á.n.h một cái xả giận, cô một chút cũng không khách sáo, tung cú đ.ấ.m thật luôn.

Nhưng mà, sức lực lớn có cái lợi của sức lực lớn, như vậy sẽ không bị người ta bắt nạt.

Em gái và trước kia hoàn toàn khác rồi…

Thịnh Vân Sâm khó nhọc đảo tròng mắt, mới phát hiện kính đã mất, tầm nhìn của anh mờ mịt, căn bản không phân biệt được đông tây nam bắc.

Anh nhìn về phía trước, “Em gái, anh…”

Mộc Thời đứng phía sau anh, u ám lên tiếng, “Phía trước không có người.”

Thịnh Vân Sâm lập tức quay đầu, vừa cử động liền động đến vết thương.

Anh đau đến nhe răng trợn mắt, sau đó lại càng đau hơn.

Mộc Thời vội vàng hét lên: “Đừng nhúc nhích, vết thương nứt ra lại phải băng bó lần hai đấy.”

“Ồ.” Thịnh Vân Sâm theo bản năng đưa tay sờ mặt, chưa chạm vào mặt, tay đã bị cô gạt ra.

Mộc Thời chống nạnh trừng anh một cái, “Đã bảo không được nhúc nhích.”

“Được rồi.” Thịnh Vân Sâm luống cuống tay chân ngồi đó, nhất thời cả hai đều không nói gì.

Mộc Thời ngồi xổm trên mặt đất loay hoay với đủ loại d.ư.ợ.c liệu, kê huyết đằng, thổ miết trùng, huyết kiệt, ngũ linh chi, hồng hoa…

Mí mắt Thịnh Vân Sâm giật liên hồi, cô học y từ khi nào vậy?

Anh hao tâm tổn trí mới tra được một chút xíu tài liệu về Mộc Thời.

Tài liệu hiển thị, em gái được một ông lão nhận nuôi, từ nhỏ lớn lên ở sơn thôn.

Ông lão đó đối xử với cô rất tệ, cô thường xuyên bữa đói bữa no, thậm chí đói đến mức tranh đồ ăn với chuột!

Nói chung, những ngày tháng trôi qua vô cùng thê t.h.ả.m, cực kỳ đáng thương…

Thịnh Vân Sâm bất động thanh sắc đ.á.n.h giá Mộc Thời, luôn cảm thấy tài liệu mình tra được là giả, đây nhất định lại là trò quỷ do Bùi Thanh Nghiên giở ra.

Mộc Thời nhận ra ánh mắt của anh, không thèm để ý đến anh.

Thịnh Vân Sâm đợi một lát, nhịn không được mở miệng hỏi, “Em gái, anh bị sao vậy?”

Mộc Thời nghiêm trang nói hươu nói vượn: “Anh bị hạ đường huyết ngất xỉu, không cẩn thận vấp ngã, lăn từ trên bậc thang xuống, tôi có lòng tốt cứu anh.”

“Vậy sao? Sao anh nhớ là, anh bị người ta đ.ấ.m một cú, mất đi ý thức?” Thịnh Vân Sâm nhếch khóe miệng, nhịn không được kêu đau một tiếng, “Suýt! Đau quá.”

Mộc Thời bình tĩnh nói: “Nguyên nhân không quan trọng, quan trọng là tôi đã cứu anh một mạng.”

Thịnh Vân Sâm nhìn chằm chằm cô, không hề vạch trần lời nói dối của cô, ngược lại mỉm cười, “Cảm ơn ơn cứu mạng của em gái.”

Mộc Thời mặt không đỏ tim không đập “Ừ” một tiếng, vẻ mặt nghiêm túc giáo d.ụ.c anh, “Lớn thế này rồi, bị hạ đường huyết, buổi sáng vậy mà không ăn cơm, không muốn sống nữa à.”

Lời này là thật, vừa rồi cô bắt mạch cho Thịnh Vân Sâm, phát hiện anh quả thực bị hạ đường huyết, hơn nữa khí huyết không đủ, nhìn là biết thức khuya không ít.

Mộc Thời lắc lắc đầu, ra vẻ cụ non nói: “Thanh niên bây giờ, ngày nào cũng thức khuya, già rồi một thân bệnh tật…”

Thịnh Vân Sâm lẳng lặng ngồi nghe cô quở trách, trên mặt không có một tia mất kiên nhẫn.

Mộc Thời lừa gạt một hồi, cũng không nói nữa, đang chuẩn bị đi xem t.h.u.ố.c đã sắc xong chưa.

Thịnh Vân Sâm bỗng nhiên lên tiếng, “Em gái, có thể cho anh một bộ quần áo không? Bộ dạng này của anh không tiện lắm.”

Mộc Thời lúc này mới nhớ ra vừa rồi quá sốt ruột, xé mất quần áo của người ta.

Bây giờ là mùa đông, mặc dù trong nhà có hệ thống sưởi sàn, nhưng không mặc quần áo sẽ bị cảm lạnh.

Với thể chất này của Thịnh Vân Sâm, ăn một đ.ấ.m của cô lại nhiễm thêm phong hàn, cái mạng này coi như bỏ.

Mộc Thời bực bội nói: “Anh đợi đấy.”

Để lại một câu này, cô chạy lên lầu tìm một chiếc áo sơ mi và áo khoác của Hạ Tinh Di ném cho Thịnh Vân Sâm.

Thịnh Vân Sâm cao hơn Hạ Tinh Di một chút, nhưng thể hình lại gầy hơn Hạ Tinh Di.

Hạ Tinh Di là một ngôi sao, lúc nào cũng cần giữ gìn cân nặng.

Thịnh Vân Sâm xuất thân hào môn vậy mà lại nhẹ hơn cả cậu ta, lẽ nào Thịnh gia không cho ăn cơm sao?

Mộc Thời vốn tưởng Thịnh Vân Sâm có vài phần bản lĩnh, mới đến khiêu khích mình, không ngờ lại là một tên gà mờ chính hiệu.

Về giá trị vũ lực, thậm chí còn không bằng Hạ Tinh Di.

Thật không hiểu nổi anh ta, tự dưng bảo người khác đ.á.n.h mình làm gì, lần này lưỡng bại câu thương rồi chứ.

Mộc Thời đặt áo sơ mi và áo khoác của Hạ Tinh Di bên cạnh Thịnh Vân Sâm, “Mau mặc vào.”

“Cảm ơn em gái.” Thịnh Vân Sâm nhận lấy quần áo từ từ mặc vào, vừa mặc vừa run vừa nói lời cảm ơn, “Cảm ơn em gái, gây thêm phiền phức cho em rồi, anh không phải là một người anh trai đủ tư cách.”

Cơn giận của Mộc Thời lập tức tan biến, nhìn thấy tay anh run rẩy như bị Parkinson, nhặt áo khoác bọc lên người anh, “Uống t.h.u.ố.c xong mau về đi, đừng có ăn vạ.”

Thịnh Vân Sâm gục đầu xuống, “Được.”

Mộc Thời quét mắt nhìn anh vài cái, cuộn mình trên sô pha tiếp tục lướt điện thoại.

Thịnh Vân Sâm ngồi trên sàn nhà lạnh lẽo, muốn mở miệng lại không biết nên nói gì, đành phải ngồi im.

Em gái và trước kia hoàn toàn khác rồi, cô của bây giờ tự tin cường đại, lợi hại hơn cả anh.

Cô từ một bé gái ngây thơ vô tà trưởng thành như vậy, nhất định đã chịu rất nhiều khổ cực.

Thịnh Vân Sâm cười khổ một tiếng, trong đầu từng lần từng lần xẹt qua ký ức hồi nhỏ, nắm đ.ấ.m của anh dần dần siết c.h.ặ.t, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Em gái, em còn sống, thật tốt.”

“Suýt~” Anh vừa cử động, vết thương trên mặt nứt ra, m.á.u không ngừng rỉ ra ngoài.

Mộc Thời ngẩng đầu nhìn, khuôn mặt này của Thịnh Vân Sâm thật sự không thể gặp người.

Lần đầu tiên dùng băng gạc băng bó vết thương cho người khác, thủ pháp không được thành thạo lắm, còn phải luyện tập nhiều hơn.

Cô mở video hướng dẫn trên điện thoại, băng bó lại cho Thịnh Vân Sâm, “Xong rồi, nhúc nhích nữa tôi lười quản anh.”

Thịnh Vân Sâm đội tạo hình chuột Mickey, trong lòng hoảng hốt muốn c.h.ế.t.

Lẽ nào y thuật của em gái toàn học trên mạng?

Hôm nay anh sẽ không c.h.ế.t ở đây chứ?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Huyền Học Đại Lão Mãn Cấp Dựa Vào Thu Đồ Bói Toán Chấn Động Thế Giới - Chương 388: Chương 388: Hôm Nay Anh Ta Sẽ Không Chết Ở Đây Chứ | MonkeyD