Huyền Học Đại Lão Vừa Bói Xong, Khách Hàng Muốn 'vỡ Vụn' Cả Tâm Can - Chương 6

Cập nhật lúc: 06/05/2026 17:02

Nữ quỷ suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

“Nếu là đám đại sư r-ác r-ưởi kia, ta sẽ chọn vế sau.

Nhưng vì là cô, nên ta chọn tin tưởng cô.”

Đào Tịch phẩy tay một cái, thu lại đống bùa chú.

Sở phu nhân kêu la t.h.ả.m thiết, kéo chồng không ngừng lùi lại phía sau.

Đào Tịch coi như không nghe thấy, nói với nữ quỷ:

“Đi đến căn phòng thứ năm bên trái tầng hai, trên ghế sofa có một cái túi vải bạt màu trắng, tự mình chui vào đó đi.”

Nữ quỷ:

“Cái gì ghế so cái gì túi cơ?”

“Ghế dài, túi vải trắng.”

Nữ quỷ:

“Được!”

Thế là lướt qua Sở Minh Đình, bay về phía cửa phòng.

Bà ta chẳng thèm liếc nhìn Sở Minh Đình lấy một cái.

Sở Minh Đình tuy sắc mặt không đổi nhưng toàn thân căng cứng.

Đợi đến khi khóe mắt liếc thấy bà ta đã bay xa được vài mét, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng trời mới biết!

Nữ quỷ đó đột nhiên quay ngược trở lại!!!

Bà ta bất ngờ xuất hiện ngay trước mặt ông ta, ghé sát khuôn mặt quỷ của mình vào, nhãn cầu rơi ra ngoài, bên trong là đặc nghẹt những con dòi đang ngọ nguậy, tất cả đều phun thẳng vào mặt Sở Minh Đình.

Trái tim của người nắm quyền cao nhất Sở gia vọt lên độ cao chưa từng có, sau đó ngã thẳng đơ xuống đất bất tỉnh nhân sự.

Sở phu nhân là người nhát gan nhất, ngay từ khoảnh khắc nữ quỷ quay lại bà ta đã mất kiểm soát hét toáng lên, chỗ dựa duy nhất vừa ngã xuống, bà ta cũng khuỵu xuống đất, nhưng thế nào cũng không ngất đi được.

Bà ta thà là được ngất đi cho xong.

Nữ quỷ cười hì hì bay đi mất, xuyên qua tường rời đi.

Hiện giờ những người còn tỉnh táo, tính cả Đào Tịch, cũng chỉ có ba người.

Lâm Đông, Sở phu nhân.

Đào Tịch chỉ đành ngồi xuống đợi Sở phu nhân bình tĩnh lại.

Sở phu nhân thút thít mất mấy phút, cho đến khi con gà trống đeo hoa đỏ trong lòng kêu lên vài tiếng, bà ta mới nhớ ra bây giờ chỉ có thể dựa vào mình xử lý thôi.

“Đào đại sư,” bà ta đã thay đổi cách xưng hô, “có thể làm phiền cô thêm một việc nữa được không?”

“Giúp Sở Ngôn hoàn hồn, tôi lấy con số này.”

Đào Tịch đi trước một bước, giơ ngón tay lên ra hiệu con số ba.

Chuyện lớn đã giải quyết, đơn hàng lớn sắp hoàn thành, có thể ung dung hét giá để kiếm một mớ rồi!!

Sở phu nhân gật đầu, bàn tay run rẩy lấy điện thoại ra:

“Ba triệu tệ, tôi chuyển cho cô ngay bây giờ.”

“...”

Là ba mươi vạn tệ thôi mà.

Nhưng ba triệu tệ... thơm quá đi mất.

Thôi bỏ đi, mình xứng đáng mà.

Cùng lắm thì trước khi đi mình dặn dò thêm vài chuyện rắc rối trong nhà họ là được.

Đào Tịch vẫn luôn học thuộc lòng số tài khoản để đề phòng có ngày đại gia nào đó muốn đưa cho mình một món tiền khổng lồ.

Bây giờ cuối cùng cũng có đất dụng võ rồi.

Nhận được tin nhắn chuyển khoản của ngân hàng trên điện thoại, Đào Tịch tiến lại gần giường, chạm vào cơ thể Sở Ngôn đang ngủ say, sau đó nhéo lấy một sợi tơ đang phát ra ánh sáng trắng.

“Lâm Miên, tỉnh lại đi.”

Đào Tịch vừa rút sợi tơ vừa gọi.

Một lúc lâu sau, sợi tơ ánh sáng trắng ngưng tụ thành một khối cầu ánh sáng nhỏ, hóa thành một bóng hình mờ ảo.

Tóc dài, váy trắng, gương mặt thanh tĩnh không chút biểu cảm, bởi vì không còn làm ra biểu cảm được nữa rồi.

“Miên Miên...”

Lâm Đông thẫn thờ gọi.

Nhưng không đợi ông ta nhìn tiếp, Đào Tịch đã nói:

“Không được, cô ấy bây giờ rất yếu, phải mau ch.óng đưa cô ấy đến địa phủ.”

Lâm Đông rơm rớm nước mắt thẫn thờ nhìn Đào Tịch, trong mắt toàn là sự cầu xin, nhưng ông ta không dám.

Ông ta đã làm chuyện không tốt, không có tư cách.

Hơn nữa ông ta cũng không có nhiều tiền đến thế để đưa cho Đào Tịch.

Nhưng dù ông ta đã làm sai, khiến cho đến lời cuối cùng cũng không nói được với con gái, ông ta cũng muốn cầu xin một khả năng để con bé có được luân hồi tái sinh.

“Tôi không có nhẫn tâm như ông đâu, ngay cả đứa trẻ mình nhìn lớn lên từ nhỏ mà cũng có thể hại được.”

Đào Tịch nói.

Cô đưa hồn đi thường là gọi Vô Thường ở gần đó, nhưng bây giờ e là không kịp nữa rồi, cô liền tự ý mở quỷ môn, đẩy Lâm Miên vào trong.

Quỷ môn màu xanh u tối biến mất.

Đào Tịch quay đầu nói với Sở phu nhân:

“Bây giờ bà biết rồi đấy, trên người con trai bà đúng là có hai con quỷ, nhưng chính Lâm Miên đã dốc hết sức lực bảo vệ anh ta, giữ lấy mạng cho anh ta, anh ta mới có thể cầm cự được lâu như vậy.”

“Tuy nhiên, lâu đến mấy thì đêm nay trôi qua Sở Ngôn cũng không xong đâu.”

“Cho nên các người đưa tôi đến đây xung hỷ, dù cái hỷ này có xung hay không thì Sở Ngôn cũng vô phương cứu chữa, sự khác biệt chỉ là sau khi ch-ết anh ta sẽ có được một người vợ hay là làm một con quỷ độc thân thôi.

Tôi nói thế này bà hiểu chứ?

Sau này những thứ r-ác r-ưởi mê tín phong kiến này đừng có đụng vào nữa.”

Sở phu nhân vô cùng sợ hãi, vô thức vuốt ve đầu con gà trong tay, gật gật đầu.

“Còn cả ông nữa, vì ông mà con gái ông suýt chút nữa hồn phi phách tán, ông còn dám nói là vì tốt cho cô ấy sao?”

Đào Tịch hỏi Lâm Đông.

Sắc mặt Lâm Đông trắng bệch.

Hóa ra con gái vốn dĩ không hề hy vọng ông ta làm những việc này vì cô ấy.

Cô ấy chỉ hy vọng Sở Ngôn được sống tiếp, sống thật tốt.

Thậm chí vì sự cố chấp của ông ta mà con gái đã phải trả giá đắt.

Đào Tịch chẳng hề quan tâm đến câu trả lời của Lâm Đông, bây giờ có thể kết thúc mọi chuyện được rồi.

Nhanh lên nào.

Cô còn phải tan làm nữa.

Đào Tịch đi tới xách con gà trống đeo hoa đỏ từ trong lòng Sở phu nhân ra.

Đôi mắt gà nhỏ xíu nhìn cô trân trân, trong đó viết đầy sự bình thản ung dung.

Cũng phải thôi, chuyện hoán hồn chuyển sang cơ thể gà trống vô lý đến mức này còn xảy ra trên người mình rồi thì còn chuyện gì có thể làm cho dòng m-áu lạnh lẽo của anh ta nóng lên được nữa chứ?

Đào Tịch vừa thầm lẩm nhẩm lời thoại trong lòng, vừa lấy miếng đồng tiền từ trong mỏ gà ra, lại ném con gà trả lại cho Sở phu nhân.

Đào Tịch đi đến bên giường, chập hai miếng đồng tiền lại với nhau, ấn lên trán Sở Ngôn, khẽ niệm hồi hồn chú, cuối cùng quát khẽ một tiếng:

“Hồn quy an hề!”

Ba giây sau, con gà trống trong lòng Sở phu nhân phát ra tiếng kêu “cục cục cục” chân thành đầu tiên trong đêm nay rồi bay ra khỏi tay Sở phu nhân.

Còn Sở Ngôn, sau vài hơi hít thở sâu của Sở phu nhân, đôi mắt thực sự đã mở ra.

“Mẹ...”

Trải qua một đêm đầy những chuyện vô lý, lại thêm những hình ảnh hủy diệt thế giới quan, trong đôi mắt mệt mỏi của Sở Ngôn có chút bất lực.

Sở phu nhân vui mừng đến phát khóc, vội vàng kiểm tra cơ thể con trai.

Tuy nhiên chưa đầy nửa phút sau, Sở Ngôn không chống đỡ nổi mí mắt, lại nhắm nghiền lại, chìm vào giấc ngủ say.

Sở phu nhân lo lắng hỏi Đào Tịch:

“Đào đại sư, sao con trai tôi lại ngủ mất rồi?

Có phải vẫn còn mảnh hồn nào chưa về không?”

Đào Tịch đã dự đoán được kết quả này, nhưng vẫn kiểm tra lại hồn phách của anh ta.

Rất đầy đủ, không thiếu mảnh nào.

“Không sao đâu, chỉ là quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi thôi.”

Sở phu nhân thở phào nhẹ nhõm.

Đào Tịch liếc nhìn Lâm Đông trông già đi vài chục tuổi, đang cúi đầu với mái tóc bạc trắng, rồi gọi một cuộc điện thoại:

“Phan đội, có việc làm rồi này.”

Mười phút sau, một đội cảnh sát đã đến Sở gia.

Dưới sự làm chứng của Sở phu nhân, cùng với sự hợp tác tự nguyện của Lâm Đông, các cảnh sát đã lục soát điện thoại của ông ta, phát hiện ra một số tin nhắn trò chuyện và dòng tiền chuyển khoản liên quan đến việc cấu kết với cái gọi là đại sư dùng tà thuật hại người, xác định thuộc tội phạm mê tín dị đoan, liền tiến hành bắt giữ ông ta, lại thông báo cho một đội khác đi truy lùng đồng phạm đại sư của Lâm Đông.

Cảnh sát đến lúc 34 phút, người bị bắt lúc 43 phút.

Phan đội trêu Đào Tịch:

“Chà, cảm ơn Đào tiểu thư lại mang thành tích đến cho chúng tôi nhé, nếu đã giải nghệ rồi thì cô có hứng thú thi vào biên chế đội một chúng tôi không?”

Đào Tịch đã nhận được không ít cờ thi đua “người dân nhiệt tình” của đội bọn họ rồi, nên đã quen mặt từ lâu.

Đào Tịch bị trêu đến mức không nói nên lời....

Nhìn xe cảnh sát rời đi, Đào Tịch cũng chuẩn bị quay về.

Cô thay lại bộ đạo bào của mình, mở túi vải bạt ra nhìn một chút, một luồng sương mù đen sì đang nằm im lìm trong đống dụng cụ hành nghề của cô.

Đào Tịch đóng khóa túi lại, khoác lên vai rồi đi ra cửa.

Sở phu nhân gọi cô lại:

“Đào đại sư, tôi còn có một câu hỏi muốn hỏi cô, có thể trả phí.”

“Không cần đâu, tôi tặng miễn phí một câu hỏi đấy, hỏi đi.”

Kiếm chác cũng phải có lương tâm chứ.

“Lời nguyền của Sở gia...

đã phá được chưa?

Sau khi con nữ quỷ đó bị cô thu phục thì có phải là...”

Sở phu nhân tràn đầy hy vọng hỏi.

Bởi vì suốt mấy chục năm qua, người có thể thành công dụ nữ quỷ ra, hơn nữa còn mang nữ quỷ đi được, chỉ có Đào Tịch.

Đào Tịch:

“Nguyên nhân nguyền rủa nhà các người có liên quan đến nữ quỷ đó, nhưng không hoàn toàn là do chú lực của bà ta gây ra.

Vị đại sư mà gia đình bà mời lúc đầu có vấn đề đấy, khuyên bà nên điều tra kỹ.”

“Cho nên...

đàn ông nhà họ Sở vẫn...”

Sắc mặt Sở phu nhân trắng bệch.

“Mau ch.óng tìm người phá bỏ trận pháp đó đi, không tốt cho gia đình bà đâu.”

Đào Tịch nói xong, nhìn thấy Sở phu nhân định mở miệng, cô liền nhanh hơn một bước nói:

“Gia đình bà tuy trông có vẻ nhờ trận pháp mà phất lên như diều gặp gió, nhưng thực chất những thứ bị cướp đi còn có giá trị lớn hơn nhiều, đó chính là cái giá mà các người phải trả, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, không phải là việc tôi có thể phá bỏ được.

Chuyện này tôi không giúp được gì thêm, lời khuyên khác cũng không còn.”

Cô từ chối.

Nếu như ông già còn sống, nói không chừng có thể thử một phen.

Sở phu nhân biết rõ năng lực của Đào Tịch, ngay cả người có thể triệu hồi được Kim Hổ còn nói mình không làm được...

Thân hình Sở phu nhân lảo đảo.

“Ngoài ra có một việc nữa mà gia đình bà có thể làm, đó là bất kể Lâm Đông đã làm những gì thì Lâm Miên cũng đã vì cứu con trai bà mà suýt chút nữa hồn phi phách tán, tuy nói cô ấy đã xuống địa phủ rồi, nhưng các người vẫn có thể đốt chút hương nến vàng mã cho cô ấy để bù đắp nguyên khí, ngoài ra thì không còn gì khác nữa.”

Đào Tịch thâm thúy nhìn bà ta một cái:

“Bảo trọng nhé.”

Đi được vài bước, cô nghe thấy Sở phu nhân lại gọi mình lại:

“Đợi một chút đã.”

“Chuyện của Lâm Miên tôi ghi nhớ rồi.

Tuy nhiên có chuyện này muốn nói với cô một chút, cũng muốn giải thích với cô một chút.”

Sở phu nhân nói:

“Trước tiên phải xin lỗi cô vì thái độ không tốt ngày hôm qua, bởi vì tôi quá sốt ruột, sau khi Tiểu Ngôn hôn mê tôi đã nửa tháng trời không được ngủ một giấc trọn vẹn rồi.

Đương nhiên... sai lầm lớn nhất là gia đình chúng tôi không nên tìm đối tượng để xung hỷ, điều này thực ra tôi luôn biết rõ.”

Bà ta cười khổ, trông rất tiều tụy.

Đào Tịch nhớ lại cảnh tượng mình nhìn thấy trong thư phòng lúc ly hồn.

“Vâng, tôi chấp nhận.

Còn điều gì muốn nói nữa không?”

Sở phu nhân đưa tờ giấy trong tay cho cô, đó là tờ hôn ước với nhị thiếu gia nhà họ Sở:

“Cái này đưa cho cô, đừng gả vào Sở gia.”

Đào Tịch nhận lấy.

Sở phu nhân tiếp tục nói:

“Chúng tôi tìm đến cô là vì vị đại sư mà Lâm Đông giới thiệu bảo chúng tôi tìm một cô gái có bát tự phù hợp, chính là bát tự này của cô để xung hỷ.

“Tuy là xung hỷ nhưng cũng là gả vào thật, nên chúng tôi muốn tìm nhà nào có gia cảnh khá một chút trước, vì vậy đã hỏi thăm trong giới xem có con gái nhà ai mang bát tự này không.

“Bố cô đã tìm đến tận nơi, nói là cô.

Sau khi giao dịch hoàn tất, ông ta đã đưa tờ hôn ước đính hôn từ bé, lại đưa cả địa chỉ đạo quán cho chúng tôi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Huyền Học Đại Lão Vừa Bói Xong, Khách Hàng Muốn 'vỡ Vụn' Cả Tâm Can - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD