Huyền Học Đại Lão Xuyên Thành Thiên Kim Giả: Một Quẻ Tiễn Luôn Chồng Sắp Cưới Vào Tù! - Chương 150: Đời Thương Chu? Hay Là Tuần Trước

Cập nhật lúc: 27/04/2026 14:11

Lục Gia Văn nhíu mày, hỏi: “Phu nhân đã đến nơi nào đặc biệt sao?”

Lưu phu nhân yếu ớt đáp: “Khoảng thời gian này tôi chẳng đi đâu cả, chỉ ở nhà thôi.”

Lưu Văn Xương vội vàng hỏi: “Đại sư, có phải phong thủy nhà chúng tôi có vấn đề không?”

Giang Nhứ lắc đầu.

Lúc nãy khi vào cửa cô đã xem qua một lượt, phong thủy nhà họ Lưu không có vấn đề gì.

Chỉ có trên người Lưu phu nhân là có một lớp âm khí mờ nhạt quấn quanh.

“Lưu phu nhân bị âm khí nhập thể, gây ra cơ thể suy nhược.”

Nói rồi, cô lấy ra một lá bùa.

Ngay khoảnh khắc Lưu phu nhân nhận lấy lá bùa, bà liền cảm thấy một luồng hơi ấm tràn vào, cái lạnh thấu xương trên người lập tức bị xua tan.

Vẻ mặt bà có chút kinh ngạc.

Tuy biết bản lĩnh của Giang Nhứ, nhưng chuyện này cũng quá thần kỳ, hiệu quả cũng quá nhanh ch.óng rồi!

“Cảm ơn Giang đại sư.”

Bà nói, giọng đã không còn hổn hển như trước.

Lưu Văn Xương cũng kinh ngạc không thôi.

Nhanh như vậy!

Quả thực là thần y chuyển thế!

Ông ta liền cảm kích: “Giang đại sư, cảm ơn, cảm ơn cô nhiều!”

“Vẫn chưa xong đâu, tôi chỉ xua tan âm khí trên người Lưu phu nhân, muốn giải quyết triệt để thì phải tìm ra nguồn gốc của những âm khí này.”

Giang Nhứ ngẩng đầu, nhìn lên lầu hai: “Tôi đi xem một vòng được không?”

Mọi người đi theo lên lầu hai, bên cạnh phòng ngủ có một phòng sưu tầm đồ cổ.

Ở phòng khách còn không cảm thấy, nhưng đến đây, mọi người lập tức cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo.

Cô khẽ nhíu mày.

Ánh mắt Giang Nhứ rơi vào một món ngọc khí cổ trên kệ, giọng nói nhàn nhạt: “Lưu tiên sinh cũng có hứng thú với đồ cổ sao?”

Không hiểu sao Lưu Văn Xương bỗng có cảm giác căng thẳng như bị giáo viên hỏi bài.

Ông ta gãi đầu: “Tôi cũng không rành.”

“Đây là lần trước tôi cùng bạn đến phố đồ cổ mua được, nghe nói là của đời Thương Chu, tôi thấy khá thú vị nên đã mua.”

Ông ta có chút lo lắng hỏi: “Món đồ này có vấn đề sao?”

Giang Nhứ gật đầu.

“Nói chính xác thì không phải của đời Thương Chu, mà là của tuần trước.”

Lưu Văn Xương: …

“Vãi cả tuần trước.”

“Ha ha ha, xem ra đúng là không rành thật.”

“Thấy nhà giàu mua đồ cổ cũng bị lừa là tôi yên tâm rồi.”

Nói rồi, Giang Nhứ chuyển tầm mắt, rơi vào một chiếc bình hoa bên cạnh.

“Đại sư, cái này cũng là đồ giả sao?”

Giang Nhứ: “Cái này thì là thật.”

Lưu Văn Xương thở phào nhẹ nhõm, nhưng hơi còn chưa thở ra hết, đã nghe Giang Nhứ nói tiếp:

“Nhưng, món đồ này là đồ tùy táng của người c.h.ế.t, mang theo âm khí và sát khí rất nặng.”

Mọi người:!

Thế thì thà là đồ giả còn hơn!

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

Vội vàng lùi lại mấy bước, trốn ra xa.

Lưu Văn Xương nổi hết cả da gà, bỗng nhiên nhận ra điều gì đó.

Trước đó ông ta chỉ lo lắng cho bệnh tình của vợ, lại thêm có người cũng gặp phải tình cảnh tương tự, nên cứ ngỡ là phong thủy của cả khu dân cư có vấn đề.

Hoàn toàn không nghĩ đến chuyện đồ cổ.

Bây giờ nghĩ lại, hình như, đúng là sau khi ông ta mua chiếc bình hoa này, sức khỏe của vợ mới bắt đầu có vấn đề.

Mà ông ta sở dĩ vẫn bình an vô sự, cũng là vì dạo trước toàn đi công tác ở nơi khác.

Sắc mặt Lưu Văn Xương hơi tái đi: “Đại sư, vậy phải làm sao đây?”

Giang Nhứ bấm quyết, mấy lá khư âm phù đ.á.n.h tới.

Đột nhiên, mọi người có thể cảm nhận rõ ràng không khí lạnh lẽo trong phòng đã tan biến.

“Vậy, vậy là được rồi sao?”

“Ừm.”

Giang Nhứ: “Nếu vẫn không yên tâm, có thể giao món đồ này cho nhà nước, cũng là làm việc tốt.”

Nghe vậy, Lưu Văn Xương cuối cùng cũng thở phào, “Nhất định, nhất định ngày mai sẽ đi ngay.”

Món đồ này, ai còn dám để trong nhà nữa chứ?

Cuối cùng, Lưu Văn Xương xác nhận lại: “Đại sư, vậy là chuyện của vợ tôi đã được giải quyết triệt để rồi phải không?”

Giang Nhứ gật đầu: “Sau này phơi nắng nhiều hơn, ăn nhiều thịt một chút, bồi bổ cơ thể là được.”

Nghe vậy, hai vợ chồng lại cảm ơn rối rít.

“Đúng rồi, đại sư, ba hộ gia đình gặp chuyện lạ trong khu chúng tôi có lẽ đều là vì vấn đề đồ cổ…”

Ông ta còn chưa nói xong, một giọng nam hổn hển truyền đến từ phía sau.

“Đại sư, còn có nhà tôi nữa, cũng xin cô giúp tôi xem một chút!”

Một người đàn ông trung niên mập mạp bước vào, cung kính nhìn Giang Nhứ.

“Giang đại sư, chào mọi người, tôi tên là Tôn Kiện.”

“Hôm đó chính là tôi, ông chủ Lưu và tác giả Mạc, ba chúng tôi cùng nhau đến phố đồ cổ mua đồ.”

Kết quả sau khi về, cả ba nhà lần lượt xảy ra vấn đề.

Chỉ là, Tôn Kiện tự cho mình là tay chơi lão luyện, bao năm nay cũng đã mua rất nhiều đồ cổ, chưa từng xảy ra vấn đề như vậy.

Thế nên cũng hoàn toàn không nghĩ đến hướng này.

Ai mà ngờ, đúng là lật thuyền trong mương.

Ông ta là một người yêu thích đồ cổ, lần đó đi, tưởng vớ được món hời, vui vẻ mua rất nhiều thứ.

Mua nhiều, tình hình lại càng nghiêm trọng.

Trong nhà, không chỉ ông ta, mà vợ ông ta, hai cô con gái, thậm chí cả cha mẹ già cũng lần lượt đổ bệnh nhập viện.

Hơn nữa, ngay cả công ty cũng bị ảnh hưởng, mấy dự án vốn đã bàn xong đều tiến triển không thuận lợi…

Nghe ông ta hổn hển kể lại tình hình của mình, khán giả đều giật mình.

“Chuyện này… nghiêm trọng đến vậy sao?”

“Lưu phu nhân chỉ bị suy nhược cơ thể, sao đến đây lại trở nên nghiêm trọng như vậy?”

“Cả nhà đều gặp chuyện, đây là sắp tan nhà nát cửa rồi à?”

“Đương nhiên rồi, những thứ đào từ dưới đất lên âm khí sát khí đều cực nặng, không phải người thường chịu nổi đâu, sau này mọi người mua đồ cổ phải cẩn thận một chút, nên tin vào tâm linh.”

“Còn có quần áo cũ, quần áo secondhand, bây giờ không phải rất thịnh hành sao? Nhưng ai biết được chủ nhân trước đó là ai, có mang theo âm khí oán khí không, mọi người cũng nên để ý.”

“Truyền thuyết về nữ quỷ trong tranh không biết mọi người đã nghe qua chưa?”

“Mỹ nữ trong tranh đó sẽ hóa thành hình người, đoạt hồn phách, hút tinh khí của người, thậm chí khiến người ta không phân biệt được thực và ảo đâu.”

“Trời đất, kỳ này chương trình không đáng sợ, mà bình luận mới đặc biệt đáng sợ!”

“Em bé sợ hãi!”

Trong lúc bình luận đang thảo luận, Tôn Kiện dẫn mọi người đến biệt thự của mình.

Vừa vào cửa, ông ta liền dẫn thẳng mọi người xuống phòng sưu tầm dưới tầng hầm.

Bộ sưu tập của nhà họ Tôn nhiều hơn nhà Lưu Văn Xương rất nhiều.

“Đại sư, ngài xem giúp?”

Giang Nhứ liếc qua một lượt, chỉ ra mấy món đồ cổ trang trí rõ ràng mang theo âm khí.

“May mà tôi không có tiền, cả đời này sẽ không có cơ hội chịu tội kiểu này.”

Giang Nhứ đưa tay, đ.á.n.h ra mấy lá khư âm phù.

Làm xong tất cả, Tôn Kiện lau mồ hôi lạnh trên mặt, thở phào một hơi dài: “Cảm ơn Giang đại sư, cảm ơn cô đã cứu mạng cả nhà chúng tôi.”

Nghe vậy, Giang Nhứ lại lắc đầu.

“Chuyện vẫn chưa xong đâu.”

Cô đi đến phòng khách, ánh mắt rơi vào con b.úp bê đáng yêu trên ghế sofa, ánh mắt hơi lạnh đi.

“Đây cũng là ông chủ Tôn mua cho con gái sao?”

Tôn Kiện: “Không có, đây là một người bạn tặng quà sinh nhật cho con gái út của tôi…”

Nói đến đây, ông ta nhận ra điều gì đó, sắc mặt đột nhiên thay đổi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.