[huyền Học] Tiểu Thư Thật Giả Song Kiếm Hợp Bích Làm Nên Nghiệp Lớn - Chương 107

Cập nhật lúc: 30/03/2026 13:00

Tô Y Y không hiểu: "Cần thiết gì?"

Hỏi ra rồi, cô mới nhớ tới cha Tô mẹ Tô từng nói với cô một chuyện: "Đúng rồi, ông nội và cha là thợ mộc, chị học được từ chỗ họ."

Tô Vân Thiều không nhận được ký ức của nguyên chủ, không rõ nguyên chủ học được gì từ chỗ ông nội và cha, nhiều nhất là nhìn vết chai trên hai tay mà nhận ra sở thích của hai người giống nhau.

Phủ nhận thì phải giải thích tại sao học điêu khắc gỗ, liên quan đến thủ đoạn huyền môn, thừa nhận thì lại thấy sai sai chỗ nào đó.

Tô Vân Thiều chọn cách chuyển chủ đề: "Em có muốn học không?"

"Học chứ! Tại sao không học?" Tô Y Y vốn còn đang lo lắng nhiệm vụ hàng ngày phải làm mỗi ngày, gần đây hệ thống không biết tại sao cứ hay giao nhiệm vụ ẩn học thuộc lòng kinh thư, có thể không có thời gian học, nhìn thấy bàn tay đầy vết chai của Tô Vân Thiều thì xác định luôn: Phải học!

Cha mẹ ruột của cô đã qua đời từ lâu, bên đó cũng chẳng còn mấy người thân thích, thân phận hai người không đổi lại được, nhưng ít nhất cô phải nếm thử nỗi khổ Tô Vân Thiều từng chịu, trải nghiệm kiếp nạn Tô Vân Thiều từng trải, như vậy mới công bằng!

Tô Y Y có hạ quyết tâm đến đâu, bên tay Tô Vân Thiều chỉ có dụng cụ và vật liệu điêu khắc ngọc, tạm thời không dạy được.

"Đợi qua sinh nhật cha, chị tìm cho em một bộ dụng cụ và ít gỗ để luyện tập."

"Được ạ!" Tô Y Y thân mật dựa vào Tô Vân Thiều, hứa hẹn: "Chị, đợi em học giỏi rồi, em cũng muốn khắc một bộ ảnh gia đình, còn muốn khắc một bức tượng giống hệt chị nữa!"

Điêu khắc gỗ đâu phải chuyện một hai ngày là học được?

Cho dù có thiên phú dị bẩm đến đâu, cũng không thể mấy ngày là bù lại được sự nỗ lực mấy năm của người khác.

Chỉ là thấy cô mong chờ đến mức hai mắt sáng lấp lánh, Tô Vân Thiều cũng không nỡ dội gáo nước lạnh: "Được, chị đợi."

Một câu nói trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t cuộc trò chuyện.

Tô Vân Thiều thầm than cấp độ "kẻ hủy diệt cuộc trò chuyện" của mình lại lên một tầm cao mới, mở chủ đề mới: "Em định khắc kiểu gì?"

Cái này đúng là làm khó Tô Y Y rồi.

Tô Vân Thiều nắm bắt được thần thái của cô khi đọc sách giải đề, khắc cô đáng yêu vô cùng, nhìn một cái là muốn mang về nhà, cô phải khắc chị gái như thế nào đây?

Tô Y Y khổ não phồng má lên, giống như con chuột hamster giấu đầy thóc trong má.

"Chị, ngày thường chị không ở trong phòng, thì là ở ngoài vườn khắc gỗ khắc ngọc, bình thường biểu cảm cũng không phong phú lắm, không gian lựa chọn không lớn, haizz, em cũng khó quá đi!"

Tô Vân Thiều: "..."

"Em không phải muốn khắc ảnh gia đình sao? Nhà chúng ta có năm người, từng người một, không vội."

Câu nói này hoàn toàn mở ra cái công tắc trên người Tô Y Y, cô bẻ ngón tay bắt đầu đếm:

"Cha làm việc gì cũng thích lập bảng biểu, lên kế hoạch trước, trước mặt người ngoài là quý ông tinh anh, thực chất là cuồng ma sủng vợ, sở thích lớn nhất là mua mua mua cho mẹ, tặng hoa cho mẹ, hoa trong vườn nhà đa số đều là ba mua. Ba đối với chúng ta cũng rất tốt, con cái không phải là sự cố ngoài ý muốn, nhưng có phải là yêu ai yêu cả đường đi lối về không thì không rõ."

"Mẹ thích đọc sách, trồng hoa, dạo phố, làm đẹp, không thích xã giao với người ta lắm, nhất là mấy bà tám hay buôn chuyện trong giới, ghét lắm! Mẹ trông có vẻ dịu dàng, tính tình đặc biệt tốt dễ nói chuyện, bình thường ấy mà, cũng đúng là như thế thật, nhưng nếu đụng đến người nhà, thì cái đó... hì hì."

Tô Vân Thiều: "..." Cái hì hì này rất có linh tính, không gian tưởng tượng vô cùng lớn.

"Anh trai thì càng dễ hiểu rồi, độc thân từ trong trứng, thiếu niên nghiện internet nặng, vua lướt sóng, u.n.g t.h.ư trì hoãn giai đoạn cuối, người đam mê tu tiên thâm niên (ý bảo anh này chuyên gia thức đêm ấy mà)."

Tô Y Y rất buồn phiền: "Chỉ có chị, chúng ta mới quen nhau chưa đến nửa tháng, còn chưa quen thuộc lắm, nhất thời cũng thực sự không nghĩ ra nên chọn hình ảnh nào để khắc."

Vài câu ngắn ngủi đã nói rõ ràng tính cách sở thích của người trong nhà, có thể thấy Tô Y Y thực sự quan tâm đến người nhà, quan sát cũng tỉ mỉ.

Ánh mắt Tô Vân Thiều càng thêm dịu dàng, đề nghị: "Có thể khắc của cha mẹ và anh trước, đợi khắc xong họ, em quen thuộc chị rồi, không gian lựa chọn sẽ lớn hơn."

Hệ thống: [Cách này hay!]

Hay cái rắm!

Tô Y Y giận lắm, nhưng không biểu hiện ra, dựa dẫm vào người Tô Vân Thiều, cười nịnh nọt: "Chị, chị cười một cái được không?"

Tô Vân Thiều: ???

Tô Y Y: "Em giao mạng cho chị!"

Tô Vân Thiều: "..."

Hệ thống: [...]

Cô không bình thường!!!

Tô Y Y còn muốn nói chuyện, chuông cửa vang lên, Tô Vân Thiều vội vàng ra mở cửa, ngoài cửa là Cao Nhiên và Tiêu Thành.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.