[huyền Học] Tiểu Thư Thật Giả Song Kiếm Hợp Bích Làm Nên Nghiệp Lớn - Chương 35
Cập nhật lúc: 15/03/2026 21:37
Nữ pháp y trẻ tuổi cố nén giận nghe hết toàn bộ quá trình, cô ấy đứng gần giường hơn, kiểm tra t.h.i t.h.ể trên giường trước.
Tô Vân Thiều tiêm cho một liều t.h.u.ố.c phòng ngừa: "Thi thể từng bị chôn dưới đất, lại bị ma nhập, chịu ảnh hưởng của âm khí, rất khó kiểm tra ra thời gian t.ử vong thực sự, nguyên nhân t.ử vong chắc không vấn đề gì."
Nữ pháp y kiểm tra một lượt theo quy trình cố định, không thể không thừa nhận cách nói của Tô Vân Thiều là đúng: "Phán đoán sơ bộ, thời gian t.ử vong trên bốn tháng, trên người có rất nhiều vết thương ngoài da, không chí mạng, nguyên nhân t.ử vong là ngạt thở."
Tiếp đó, cô ấy lại đi kiểm tra t.h.i t.h.ể của Vân Khê: "Thời gian t.ử vong trên bốn tháng, không có vết thương ngoài da, nguyên nhân t.ử vong là do phía sau đầu bị vật cứng đập mạnh nhiều lần, vỡ hộp sọ, xuất huyết nội sọ."
"Có thể trừng trị bọn họ theo pháp luật không?" Vân Khê lo lắng hỏi: "Địa điểm xảy ra chuyện chính là căn biệt thự này, căn phòng này, chỉ là lúc tôi có ý thức, nơi này đang sửa sang lại, rất nhiều đồ đạc đều không thấy đâu nữa, còn có cách nào không?"
Nữ pháp y và đồng nghiệp bên tổ giám định bắt đầu hành động, kéo rèm cửa, đeo kính, phun dung dịch khắp nơi trong phòng, phát hiện không ít chỗ có phản ứng Luminol, nhưng kiểm tra lại lần nữa thì chứng minh không phải m.á.u người.
Vân Khê nói cô ta c.h.ế.t cách đây nửa năm, nửa năm là đủ để tiêu hủy rất nhiều bằng chứng.
Ở đây không có dấu vết m.á.u người, không thể chứng minh có người gặp chuyện, sau khi sửa sang lại rất khó tìm được chứng cứ còn sót lại lúc xảy ra vụ án, trong t.h.i t.h.ể bạn thân Vân Khê cũng không trích xuất được DNA của kẻ phạm tội.
Không có chứng cứ, cảnh sát không thể lập án, tòa án sẽ không tin, không thể kết án.
Chuyện tuyệt vọng nhất trên đời là gì?
Đối với Vân Khê mà nói, đó là khó khăn lắm mới có cách tống cổ lũ súc sinh kia vào tù, lại biến thành không có cách nào, tuyệt vọng sau khi đã trải qua hy vọng.
"A ——" Vì cảm xúc quá kích động, âm khí và sát khí trên người Vân Khê cuộn trào mất kiểm soát, mắt thấy sắp lan sang đám cảnh sát này.
Ngón tay Tô Vân Thiều khẽ động, một lá băng phù bay tới, đóng băng Vân Khê cùng với âm khí sát khí quanh người cô ta thành một tảng băng điêu khắc.
Tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm: Trời đất ơi, đây là kỹ xảo huyền ảo chân thực nè!
Tần Sóc trước đó đã gặp ma một lần, lần này chấp nhận nhanh hơn, thấy thế liền đến bên cạnh Tô Vân Thiều, nhỏ giọng hỏi: "Cô ta có nghe thấy không?"
Tô Vân Thiều lại ném thêm một lá bùa qua, Vân Khê ngất xỉu hoàn toàn.
"Không nghe thấy."
Tần Sóc: "Y học pháp y hiện tại rất có thể không phán đoán được thời gian t.ử vong chính xác, cho dù nghĩ cách lấy được khẩu cung, nhưng bằng chứng ngoại phạm và chứng cứ thời gian của hung thủ vẫn rất đầy đủ, chỉ có khẩu cung thì không thể định tội."
"Cái này dễ thôi." Tô Vân Thiều nhìn về phía nữ pháp y: "Có cách nào khiến các cô ấy biến thành thời gian t.ử vong trên nửa năm không?"
Nữ pháp y quay lưng lại, nhìn trần nhà lẩm bẩm một mình: "Nguyên nhân dẫn đến tốc độ phân hủy t.h.i t.h.ể tăng nhanh có rất nhiều, nhiệt độ, vi khuẩn, sự ăn mòn của hóa chất, v.v... Nếu t.h.i t.h.ể từng bị đóng băng, cũng cần kéo dài thời gian phán đoán t.ử vong một cách thích hợp."
Đây là thấy Tô Vân Thiều có thể dùng băng, nên đưa ra gợi ý đầy tâm lý.
Cô vừa định dùng băng phù, đã bị Tần Sóc ngắt lời: "Bên dưới còn có mấy người đương sự, bọn họ đã nhìn thấy hai người còn sống, còn có camera giám sát trong biệt thự, không lừa được đâu."
Quả thực phiền phức hơn chút.
Tô Vân Thiều: "Không có bộ phận chuyên xử lý các sự kiện tâm linh sao?"
Huyền học dù có mai một đến đâu, đã chưa hoàn toàn biến mất "người đứng đầu" Nhà nước chắc chắn biết!
Mắt Tần Sóc sáng lên, móc điện thoại ra: "Cục trưởng Hồ, hỏi ngài một việc."
"Việc gì?"
"Nếu gặp trường hợp ma mang theo t.h.i t.h.ể của mình đến báo án, chuyện này chúng ta xử lý thế nào ạ?"
Cục trưởng Hồ đang uống trà thì phụt một cái phun hết ra ngoài: "Tiểu Tần à, có phải dạo này anh áp lực quá nên xuất hiện ảo giác không? Hay là tôi phê duyệt cho anh nghỉ mấy ngày, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé?"
Tần Sóc: "Cục trưởng Hồ, có một cao nhân mở Âm Dương Nhãn cho chúng tôi, tận mắt nhìn thấy nữ quỷ giống hệt t.h.i t.h.ể đến báo án..."
Nghe thấy mấy từ mấu chốt, Cục trưởng Hồ biết ngay không phải ảo giác.
"Việc này các cậu không cần lo nữa."
Tần Sóc ra hiệu tay OK với mọi người, đi sang bên cạnh báo cáo chi tiết cụ thể với Cục trưởng Hồ.
Nữ pháp y và đồng nghiệp tổ giám định thấy không còn việc của mình, liền xúm lại bên tảng băng điêu khắc, vừa nhìn vừa chọc, ánh mắt nhìn Vân Khê như nhìn gấu trúc vậy.
