Huyền Môn Đại Lão Trọng Sinh, Cả Mạng Xã Hội Chấn Động - Chương 333: Em Thích Nó Không?
Cập nhật lúc: 24/01/2026 21:12
Khương Nguyễn Nịnh mở hộp gỗ đàn hương ra.
Khi nhìn thấy vật bên trong hộp, cô hơi sững lại, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Cô vốn nghĩ bên trong sẽ là đồ trang sức hay đại loại thế.
Không ngờ, lại là một khối đá thạch anh trắng mang theo linh khí.
Linh khí trên khối thạch anh rất đậm đặc và thuần khiết, rõ ràng đây là một khối đá thô có từ trường cực tốt.
"Khối thạch anh này, anh đã mua từ một nữ phù thủy rất nổi tiếng ở địa phương. Cô ấy nói, thạch anh trắng này có khả năng thanh lọc năng lượng rất tốt, có thể xua đuổi những năng lượng xấu xung quanh, hơn nữa còn có thể trừ tà, giữ bình an."
"Anh không biết cái gọi là năng lượng mà cô ấy nói có thật hay không, nhưng chắc chắn em có thể cảm nhận được."
Khương Nguyễn Nịnh nắm c.h.ặ.t khối thạch anh trong lòng bàn tay, nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận vài giây rồi mở mắt nói: "Khối thạch anh này có năng lượng, hơn nữa còn là năng lượng rất tốt và thuần khiết."
"Nó quả thật có thể thanh lọc những từ trường xấu."
Mặc dù đây là một khối thạch anh trắng rất phổ biến.
Nhưng không phải khối thạch anh trắng nào cũng có năng lượng tốt như vậy.
Đối với người tu hành mà nói, đây cũng được coi là một khối linh thạch rất tốt.
Hoắc Trầm nhếch môi: "Nói như vậy, khối thạch anh này có ích cho em?"
"Ừm." Khương Nguyễn Nịnh gật đầu, đặt khối thạch anh trở lại vào hộp, "Món quà này rất thiết thực, cảm ơn anh."
"Ngoài khối thạch anh này ra, lần này anh còn tham gia một buổi đấu giá, thấy có một món trang sức rất hợp với em nên đã mua về. Hy vọng em cũng sẽ thích."
Hoắc Trầm lại lấy ra một chiếc hộp khác.
Khương Nguyễn Nịnh nhướng mày: "Còn có quà nữa sao?"
Cô đặt chiếc hộp đang cầm vào túi, nhận lấy chiếc hộp từ tay Hoắc Trầm, cúi đầu nhìn: "Lần này là cái gì đây?"
Hoắc Trầm cười nhẹ: "Mở ra xem chẳng phải sẽ biết ngay sao?"
Chiếc hộp trông rất tinh xảo và lộng lẫy, lớp ngoài được mạ vàng, bên trên còn khảm một đóa hoa hồng sống động bằng hồng ngọc.
Khương Nguyễn Nịnh mở ra, thấy bên trong hộp là một chiếc đồng hồ kim cương.
Nhìn kiểu dáng và thiết kế, nó giống như một vật phẩm từ rất lâu về trước.
Vừa cầm lên tay, cô đã cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa.
Chiếc đồng hồ này, tính đến nay đã ít nhất một hai trăm năm tuổi.
"Đây là một chiếc đồng hồ cổ?" Khương Nguyễn Nịnh hỏi.
Giọng điệu của cô là khẳng định.
Hoắc Trầm gật đầu: "Ừm, là vật yêu thích của một vị Vương phi thuộc Hoàng gia nước Y hai trăm năm trước."
Về mặt trang sức, Khương Nguyễn Nịnh luôn thích những kiểu dáng đơn giản và nhẹ nhàng.
Chiếc đồng hồ cổ này lại có thiết kế cầu kỳ và lộng lẫy, những viên kim cương đính trên đó lấp lánh rực rỡ vô cùng, chỉ riêng số kim cương đó thôi đã có giá trị không nhỏ rồi.
Hơn nữa, đây còn là một chiếc đồng hồ cổ, là vật phẩm truyền lại của Vương phi Hoàng gia.
E rằng giá của nó phải kinh người.
Cô nắm chiếc đồng hồ, nhìn một lúc rồi ngẩng đầu hỏi Hoắc Trầm: "Mua chiếc đồng hồ này chắc tốn của anh không ít tiền đâu nhỉ?"
Hoắc Trầm lại nắm lấy tay cô, ánh mắt dịu dàng: "Em thích nó không?"
Khương Nguyễn Nịnh nhìn thẳng vào anh một lát, tim cô lại không kìm được mà đập nhanh hơn rất nhiều, cô chớp mắt, gật đầu nói: "Thích."
Hai người họ dựa vào nhau quá gần.
Gần đến mức hơi thở dường như sắp hòa quyện vào nhau.
Ánh mắt người đàn ông nhìn cô càng lúc càng sâu, dần trở nên nóng bỏng, luồng tình cảm mãnh liệt không thể hòa tan trong đáy mắt dường như sắp trào ra.
Khương Nguyễn Nịnh đột nhiên thấy cổ họng khô khốc.
Tim đập cũng ngày càng nhanh hơn.
Nghiêm Minh nhìn thấy cảnh này qua gương chiếu hậu, do dự không biết có nên bảo tài xế tấp xe vào lề, để họ xuống xe chờ một lúc hay không.
Hoắc Tổng của họ khó khăn lắm mới "cây sắt nở hoa", cuối cùng cũng chịu yêu đương, trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt này chắc chắn lúc nào cũng muốn thân mật với bạn gái mình.
Bọn họ cứ ở trên xe thế này, liệu có làm cản trở Hoắc Tổng và Khương tiểu thư bồi đắp tình cảm không nhỉ.
--------------------
