Huyết Lệ Hoành Sơn - Chương 1: Tiếng Kêu Cứu Dưới Lớp Giấy Mực
Cập nhật lúc: 09/09/2026 04:00
Ánh đèn bàn vàng vọt hắt xuống màn hình máy tính tạo thành một thứ ánh sáng xanh xao, nhợt nhạt, căn phòng làm việc chật chội với những chồng tài liệu chất cao như núi. Khương Vi buông thõng đôi bàn tay mỏi nhừ sau nhiều giờ liên tục gõ phím, các khớp ngón tay kêu răng rắc. Tiếng gõ lách cách vừa dứt, không gian tĩnh mịch đến rợn người của màn đêm lập tức bao trùm lấy cô, tạo ra một thứ áp lực vô hình đè nặng lên l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến người ta có cảm giác như đang chìm dần xuống đáy nước sâu thẳm, ngạt thở và cô độc.
Khương Vi không hề biểu lộ cảm xúc, ánh mắt sắc sảo của cô từ từ chuyển hướng về phía khung cửa sổ đang khép hờ.
Luồng khí lạnh lẽo đến thấu xương từ bên ngoài len lỏi qua từng khe cửa, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá mục rữa, mùi mốc meo của thời gian và cả mùi t.ử khí đặc quánh. Một bóng người mờ ảo không rõ hình hài, tròng mắt trắng dã vô hồn lơ lửng ngay ngoài lớp kính trong suốt. Đó là một vong linh. Trong thế giới của Khương Vi, những vị khách không mời mà đến thế này xuất hiện thường xuyên như cơm bữa, nhiều đến mức cô có thể thản nhiên pha một tách cà phê ngay cả khi trực tiếp giáp mặt với chúng. Cô không hề sợ hãi, bởi nỗi sợ đã bị mài mòn từ rất lâu về trước, nhường chỗ cho sự bình tĩnh và chai sạn được rèn giũa qua năm tháng.
Khương Vi chậm rãi đứng dậy, từng bước chân khẽ khàng in trên sàn gỗ cũ kỹ kêu cót két nghe rợn tóc gáy. Cô đến gần khung cửa sổ, khẽ đẩy cửa kính ra, mặc cho cơn gió lạnh buốt từ bên ngoài thốc thẳng vào mái tóc dài buông xõa của mình, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông giá rét. Linh hồn kia dường như cảm nhận được sự chú ý của cô, nó từ từ tiến lại gần hơn, giơ bàn tay thâm đen và lạnh ngắt lên, run rẩy chỉ vào vết thương sâu hoắm đang rỉ m.á.u trên l.ồ.ng n.g.ự.c như muốn nói: "Cô nhìn đi, tôi phải c.h.ế.t oan ức như thế này đây."
Không nhiều lời, cũng không cần những câu hỏi đáp thừa thãi, Khương Vi nhắm hờ hai mắt, tập trung toàn bộ tâm trí, năng lực đặc biệt mà cô mang theo từ thuở nhỏ bắt đầu phát huy tác dụng. Đôi tay cô khẽ run lên khi dòng ký ức đau thương, hỗn độn của vong hồn kia ồ ạt tràn vào tâm trí như một thước phim quay chậm đẫm m.á.u.
Cô nghe thấy tiếng kêu cứu tuyệt vọng x.é to.ạc màn đêm tĩnh lặng, tiếng khóc lóc cầu xin tha mạng vô cùng t.h.ả.m thiết trong căn phòng khóa kín. Mùi tanh nồng của m.á.u tươi xộc thẳng vào khứu giác khi nhát d.a.o đầu tiên đ.â.m phập vào bả vai, x.é to.ạc lớp da thịt mềm mại và cắm sâu vào xương cốt. Cô cảm nhận rõ ràng sự lạnh ngắt của cơ thể khi lưỡi d.a.o sắc lẹm chui vào l.ồ.ng n.g.ự.c, cắt đứt từng thớ cơ rồi đ.â.m thủng trái tim đang run lên vì sợ hãi. Hơi thở của nạn nhân nghẹn lại trong cổ họng, chỉ có thể phát ra những tiếng ọ ẹ khò khè bởi dòng m.á.u đặc quánh tràn ngập khí quản, bóp nghẹt mọi hy vọng sống sót cuối cùng. Từng giọt huyết dịch nóng hổi b.ắ.n tung tóe lên bức tường lạnh lẽo, thấm đẫm tấm t.h.ả.m dưới chân, đôi mắt của kẻ sắp c.h.ế.t trân trân nhìn vào người mà hắn từng tin tưởng nhất. Sự đau đớn thấu tận xương tủy, cảm giác nhục nhã, bất công và nỗi oán hận ngút trời cuồn cuộn dâng lên, nhưng chưa kịp thốt thành lời thì ý thức đã hoàn toàn chìm vào bóng tối vĩnh hằng. Tất cả những cảm xúc và hình ảnh đó, tuy đau đớn và ghê rợn, nhưng qua lăng kính của Khương Vi lại được chuyển hóa thành những tư liệu sống động, chân thực đến gai người, trở thành từng trang tiểu thuyết kinh dị rùng rợn mang thương hiệu của riêng cô.
Khi đoạn ký ức kết thúc, vong hồn kia cúi đầu như muốn gửi gắm sự biết ơn sâu sắc, sau đó nó tan biến dần vào màn sương đêm đặc quánh ngoài kia, để lại không gian cô độc cho riêng nữ nhà văn. Khương Vi thở dài một hơi nhẹ nhõm, xoa xoa thái dương đang giật liên hồi vì quá tải thông tin. Cô quay trở lại bàn làm việc, lướt nhanh những ngón tay trên bàn phím để bổ sung chương cuối cùng của bản thảo còn dang dở. Cô đặt dấu chấm hết cho cuốn tiểu thuyết mới nhất bằng một cảm xúc dâng trào khó tả, sự đồng cảm pha lẫn chút ám ảnh tâm lý nặng nề. Trang sách của cô không đơn thuần là sản phẩm của trí tưởng tượng mà được dệt nên từ những tiếng kêu cứu thấu trời. Đó là nơi để các oan hồn bơ vơ hoá giải oán khí, buông bỏ chấp niệm, từ đó mới có thể bước chân vào cõi luân hồi, khép lại kiếp đời lang thang không lối thoát.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt của mùa đông chưa kịp xua tan lớp sương mù dày đặc bên ngoài, bản thảo tiểu thuyết được Khương Vi gửi lên trang web văn học mạng dưới b.út danh T.ử Dạ Mặc. Nó lập tức tạo ra một cơn địa chấn nhỏ trong cộng đồng đọc giả yêu thích thể loại trinh thám, kinh dị. Chỉ trong vòng chưa đầy ba tiếng đồng hồ ngắn ngủi, tác phẩm đã leo thẳng lên vị trí top đầu của bảng xếp hạng thịnh hành nhờ phong cách miêu tả chân thực đến mức nổi da gà, khiến người đọc có cảm giác như đang trực tiếp đứng giữa hiện trường vụ án mạng đầy m.á.u me. Hàng ngàn thông báo bình luận, đ.á.n.h giá năm sao và chia sẻ liên tục đổ về trang cá nhân của cô, minh chứng cho sức hút khó cưỡng của ngòi b.út sắc lạnh này.
Giữa hàng tá lời khen ngợi, tung hô cùng thán phục từ cộng đồng mạng, một bình luận dài bất thường thu hút toàn bộ sự chú ý của Khương Vi. Cô nhận ra tên tài khoản Vong Xuyên Khách này, đây là một người hâm mộ lâu năm, thường xuyên theo dõi và để lại những phân tích sâu sắc, đôi khi có phần kỳ quái về các tác phẩm của cô. Lần này, trong phần bình luận, Vong Xuyên Khách miêu tả chi tiết về một căn biệt thự cổ kính, biệt lập, nằm sâu trên ngọn núi Hoành Sơn quanh năm sương mù bao phủ, ngay cả chim ch.óc cũng không dám bén mảng tới.
Theo lời đồn, căn biệt thự này đã bị bỏ hoang sau một trận t.h.ả.m sát đẫm m.á.u chưa có lời giải đáp, trở thành nơi trú ngụ của hàng loạt oan hồn vất vưởng, không thể siêu thoát. Người ta bảo rằng, bất cứ kẻ nào bén mảng đến gần nơi đây vào lúc nửa đêm đều sẽ nghe thấy những bước chân lê lết dọc hành lang tối tăm, hay tiếng thì thầm gọi tên người cứu rỗi từ những cái bóng chập chờn sau lớp kính mờ đục. Sâu thẳm trong căn hầm tối tăm ẩm thấp ấy, những bộ hài cốt chưa từng được mai táng đàng hoàng vẫn đang lạnh lùng mở mắt, chờ đợi một sinh mệnh dám bước vào để kể nốt câu chuyện bi t.h.ả.m chưa từng có hồi kết, bởi lẽ chúng luôn khao khát được giãi bày nỗi uất hận thấu trời xanh mà lúc sinh thời phải ngậm đắng nuốt cay mang theo xuống mồ.
Từng câu chữ trong đoạn bình luận mang một ma lực kỳ lạ, như một lời thách thức, cũng như một lời mời gọi khẩn thiết từ cõi âm trì.
