Huynh Trưởng Độc Sủng Tiểu Muội - Chương 64

Cập nhật lúc: 13/01/2026 15:14

Một nén hương sau, tiệm quần áo may sẵn Việt Ký.

“Ngọc Châu tỷ tỷ, làm vậy thật sự được sao?” Vân Đại kéo kéo y phục trên người, đôi mày ngài khẽ nhíu lại, “Hay là thôi đi, nơi đó không phải chỗ chúng ta nên đến.”

Kiều Ngọc Châu cúi đầu sửa sang lại vạt áo, thản nhiên nói: “Khó khăn lắm mới tóm được thóp của tên Tạ Tam kia, không bắt quả tang sao được. Ây da, muội sợ gì chứ, nghe nói ở Trường An, Lạc Dương còn có tiểu quan quán nữa kìa, chỉ cho phép đám đàn ông bọn họ đi tìm hoa hỏi liễu, còn phụ nữ chúng ta ngay cả cửa cũng không được vào sao? Huống hồ chúng ta cũng đâu phải đến để tìm vui! Vả lại, chuyện hôm nay muội không nói, ta không nói, thì ai mà biết được.”

Vân Đại mấp máy đôi môi hồng, “Nhưng mà…”

Kiều Ngọc Châu thấy dáng vẻ nhút nhát của nàng, lại nhìn nha đầu Thúy Liễu cũng đang hoảng hốt sau lưng nàng, bĩu môi, “Thôi thôi, nếu muội thật sự không dám vào, vậy thì ở ngoài chờ ta đi, ta tự mình vào! Hừ!”

“Ngọc Châu tỷ tỷ!” Vân Đại vội vàng gọi.

Nhưng Ngọc Châu không quay đầu lại, dẫn theo nha đầu của mình rời khỏi tiệm quần áo, đi thẳng đến thanh lâu xa hoa nhất thành Túc Châu – Túy Tiên Phường.

Túy Tiên Phường này tuy là thanh lâu, nhưng không thể so sánh với những kỹ viện hạng xoàng. Nữ t.ử ở đây đa phần đều là quan kỹ có đăng ký, tinh thông cầm kỳ thư họa, không chỉ có tu dưỡng văn học cao mà kỹ nghệ âm luật cũng thuộc hàng tuyệt đỉnh. Không ít quan viên và học sĩ đều đến Túy Tiên Phường này, gọi một bình rượu ngon, nghe khúc nhạc, xem điệu múa, ngâm hoa vịnh nguyệt, cho là tao nhã. Ngoài ra, các phủ khi bày tiệc rượu cũng sẽ mời những nghệ sĩ tài nghệ cao siêu từ đây đến phủ biểu diễn góp vui.

Lại nói, Vân Đại trơ mắt nhìn Ngọc Châu bước vào cửa lớn của Túy Tiên Phường, trong lòng vừa lo lắng vừa sốt ruột, “Sao tỷ ấy vào thật rồi!”

“Tam cô nương thật là to gan.” Thúy Liễu lộ vẻ lo âu, lại nhỏ giọng hỏi, “Cô nương, vậy chúng ta… chúng ta cứ ở đây chờ sao? Tam cô nương làm việc trước nay luôn bốc đồng, nếu thật sự để tỷ ấy vào bắt được tam gia, hai người họ có đ.á.n.h nhau không ạ?”

Vân Đại sững sờ, nàng suýt nữa thì quên mất chuyện này!

Tam ca ca và Ngọc Châu tỷ tỷ chính là hai thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g chỉ cần châm lửa là nổ, nếu thật sự gây náo loạn, lại còn ở nơi thế này…

Vân Đại không dám nghĩ tiếp nữa, sau một hồi giằng co, nàng bình tâm lại, c.ắ.n môi nói: “Đi, chúng ta theo vào xem sao.”

Sảnh chính của Túy Tiên Phường lộng lẫy huy hoàng, dù bây giờ mới là giờ Ngọ, bên trong đã thắp lên những ngọn đèn l.ồ.ng rực rỡ, không khí thoang thoảng mùi phấn son thanh ngọt mà không nồng gắt.

Tiểu nhị phụ trách đón khách vừa thấy lại có một vị tiểu lang quân môi hồng răng trắng đến, lập tức hiểu ra là cùng một nhóm với vị tiểu lang quân lúc trước, vội dẫn người đến trước mặt ma ma quản sự, “Lưu ma ma, lại có một vị tiểu gia nữa đến.”

Lưu ma ma kia đang vui vẻ mân mê thỏi bạc lớn mà Ngọc Châu đưa cho, nghe thông báo, lười biếng ngước mắt lên.

Vừa nhìn, đáy mắt không giấu được vẻ kinh diễm.

Bà ta vào nghề hơn hai mươi năm, mỹ nhân đã gặp qua có người thanh tú trang nhã, có người yêu kiều diễm lệ, có người đầy đặn tròn trịa, đủ loại hình dáng, nhiều không đếm xuể, nhưng đây là lần đầu tiên gặp được một cô nương thoát tục đến vậy.

Một bộ trường bào nam t.ử bình thường, lại được nàng mặc ra phong vị phong lưu tao nhã, thêm vào đó khung xương nàng lại nhỏ nhắn xinh xắn, càng khiến người ta tò mò dưới lớp áo rộng kia là thân hình quyến rũ được đắp bằng ngọc tuyết đến nhường nào.

Đúng là một tuyệt thế giai nhân. Lưu ma ma thầm tán thưởng trong lòng, trên mặt nở nụ cười, “Tiểu gia đây là đi cùng vị tiểu gia áo xanh lúc trước?”

Vân Đại lần đầu đến nơi này, trong lòng không chắc chắn, nhưng thấy bốn phía đèn đuốc sáng trưng, khách khứa trong quán cũng ăn mặc chỉnh tề, ngoài mùi phấn son nồng đậm ra thì không khác gì t.ửu lầu bình thường, liền thu lại vẻ e dè, hạ thấp giọng “ừm” một tiếng.

Lưu ma ma thầm nghĩ, chắc là tiểu thư nhà nào đến bắt gian rồi? Người đi trước hùng hổ như vậy chắc là chính thất. Còn người này, hẳn là đi cùng cho có bạn.

Dù sao cũng có bạc để lấy, những chuyện khác bà ta cũng không hỏi nhiều. Hút một hơi tẩu t.h.u.ố.c, Lưu ma ma mắt nhắm mắt mở nói: “Vạn Quý Nhi, ngươi dẫn vị tiểu gia này đi tìm vị gia lúc nãy đi, các tiểu lang quân lần đầu đến, phải hầu hạ cho tốt vào!”

Tiểu nhị tên Vạn Quý Nhi kia vâng dạ, cúi đầu khom lưng liên tục với Vân Đại, đưa tay ra hiệu, “Tiểu gia mời đi lối này, bạn của ngài đã đến Thiên tự viện rồi ạ.”

“Ừm.” Vân Đại theo tiểu nhị đi vào trong, Thúy Liễu theo sát sau lưng nàng, chủ tớ hai người đều rất căng thẳng.

“Tiểu gia lần đầu đến, trước đây có từng nghe danh Túy Tiên Phường của chúng tôi chưa? Túy Tiên Phường của chúng tôi có tổng cộng năm viện, tòa lầu chính này ngày thường tiếp đãi khách qua đường nghe nhạc xem múa. Ngoài ra còn có bốn viện Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, đều là nơi ở của các cô nương trong phường. Nếu nói đến những cô nương xuất sắc nhất của Túy Tiên Phường chúng tôi, thì chắc chắn là các cô nương ở Thiên tự viện rồi, Cầm Văn cô nương đàn một tay tỳ bà tuyệt hay, Minh Vũ cô nương giỏi nhất điệu Hồ toàn vũ, Lục yêu và Thác chi cũng múa rất đẹp…”

Tiểu nhị vừa đi vừa giới thiệu, Vân Đại vừa nghe vừa tò mò quan sát nơi vừa bí ẩn vừa ô uế đối với những cô gái khuê các.

Từ lầu chính đi đến hậu viện, chỉ thấy bốn phía đình đài lầu các, cầu dài bắc ngang, vừa tao nhã vừa tú lệ, không hề có những cảnh tượng không đứng đắn như nàng tưởng tượng.

Một con đường lát đá xanh dẫn đến bốn viện, có viện yên tĩnh, có viện lại vọng ra tiếng tơ tiếng trúc và tiếng ca uyển chuyển.

“Giờ này còn sớm, lát nữa sẽ náo nhiệt cả lên.”

Tiểu nhị chỉ vào cánh cửa tròn có khắc chữ Thiên tự viện, “Tiểu gia, chúng ta đến rồi.”

“Huynh trưởng của ta đã vào trong này?”

Vân Đại nhìn vào trong viện, thấy bên trong là từng gian phòng riêng san sát nhau, có phòng mở có phòng đóng, có nha đầu tiểu nhị bưng bê rượu và thức ăn qua lại.

“Đúng vậy, huynh trưởng của ngài vừa vào cửa đã nói là đến tìm người, không cần chúng tiểu nhân đi theo.” Tiểu nhị đáp một tiếng, thấy Vân Đại do dự không vào, mắt đảo một vòng, nịnh nọt nói: “Tiểu gia không vào sao? Hay là ngài ở đây chờ, tiểu nhân vào tìm giúp ngài?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.