Kẻ Ăn Bám Không Hiểu Chuyện - Chương 2
Cập nhật lúc: 28/07/2026 07:02
Một lát sau, cô ta lại bày ra dáng vẻ kiên cường bị xúc phạm.
“Chị, dù em được A Phùng tài trợ, nhưng em cũng có lòng tự trọng của mình.”
“Em biết em không xứng mặc đồ của chị.”
“Em trả lại ngay là được.”
Cô ta vừa nói vừa giả vờ muốn cởi váy tại chỗ.
2
“Nhưng em cũng muốn nói với chị một câu.”
Ôn Tịnh Tịnh nhìn tôi, ánh mắt đầy oán hận bị che giấu dưới lớp nước mắt.
“Trong tủ đồ của chị có bao nhiêu quần áo còn chưa cắt mác, lãng phí đến mức đó, chị không thấy áy náy sao?”
“Tiền của ba mẹ A Phùng cũng không phải từ trên trời rơi xuống!”
Tôi nhíu mày.
“Cô nói vậy là có ý gì?”
Tần Phùng lập tức cuống lên:
“Đủ rồi, đừng nói nữa.”
“Tịnh Tịnh ngày mai phải quay video, không có váy phù hợp. Tớ thấy tủ đồ của cậu nhiều quá nên lấy một chiếc đưa cho cô ấy mặc.”
“Cô ấy mặc cũng mặc rồi, cùng lắm mấy hôm nữa tớ mua lại cho cậu một chiếc mới.”
Cậu ta vừa nói vừa ra sức nháy mắt với tôi.
“Đường Đường, cậu thấy quản lý còn đứng chờ kìa. Mau chuyển tiền đi. Ba mẹ tớ giao tiền sinh hoạt cho cậu quản mà.”
Tôi hiểu ngay.
Tần Phùng chắc chắn chưa nói với Ôn Tịnh Tịnh chuyện người tài trợ thật sự đã đổi thành tôi.
Cậu ta trước giờ sĩ diện hơn mạng sống.
Không muốn bạn bè biết nhà mình đã phá sản, tôi có thể hiểu.
Nể tình bao nhiêu năm lớn lên bên nhau, tôi cũng có thể không vạch trần cậu ta ngay tại đây.
Nhưng tôi tức đến mức không muốn nói thêm.
Tôi xoay người định rời đi.
Ai gây chuyện thì người đó tự xử lý.
Quản lý nhà hàng sốt ruột.
Thấy không ai chịu trả tiền, ông ta lập tức lớn tiếng:
“Các cô cậu mau bồi thường đi! Nếu không tôi báo cảnh sát. Hồ sơ sinh viên mà bị ghi lại, sau này xin việc cũng rắc rối đấy!”
Bước chân tôi khựng lại.
Trong đầu tôi thoáng hiện lên ánh mắt đầy hy vọng của bác gái Tần khi tiễn con trai nhập học.
Đúng lúc đó, Ôn Tịnh Tịnh lại lẩm bẩm:
“Ba mẹ giao tiền sinh hoạt cho chị giữ, A Phùng bảo chị trả thì chị trả đi. Giữ tiền rồi tưởng thành tiền của mình luôn chắc?”
Mấy bạn cùng phòng của Tần Phùng biết tôi và cậu ta lớn lên cùng nhau, nhưng không biết gia đình tôi thế nào.
Bọn họ vội vàng đứng ra hòa giải:
“Dù sao Đường Đường với A Phùng là thanh mai trúc mã, giữ tiền hộ cũng bình thường mà.”
“Trả trước đi, tớ còn phải về đ.á.n.h game nữa.”
Tôi đứng tại chỗ, do dự.
Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy Tần Phùng.
Khuôn mặt vốn luôn kiêu ngạo của cậu ta lúc này hơi cúi xuống.
Cậu ta quay lưng với mọi người, lặng lẽ dùng khẩu hình nói với tôi:
“Xin cậu.”
Dáng vẻ đó đáng thương đến khó tả.
Tôi bỗng nhớ đến hồi còn nhỏ.
Mỗi lần tôi nghịch ngợm gây họa, sắp bị người lớn đ.á.n.h, luôn là Tần Phùng đứng ra nhận thay tôi.
Khi đó, cậu ta cũng quay lưng với người khác, dùng khẩu hình nói:
“Đừng sợ, Đường Đường. Tớ sẽ bảo vệ cậu mãi mãi.”
Tôi thở dài.
Cuối cùng vẫn mềm lòng, chuyển tiền cho quản lý.
Dù sao trước khi nhà họ Tần phá sản, bác gái Tần từng mua cho tôi rất nhiều quần áo, túi xách và nữ trang.
Số tiền này đối với tôi không đáng kể.
Tôi không thể vì một khoản tiền nhỏ mà để Tần Phùng bị đưa lên đồn cảnh sát.
Điều đó chắc chắn sẽ là một cú đ.á.n.h nặng nề đối với bác gái Tần — người đã bạc tóc rất nhiều sau biến cố phá sản.
Chúng tôi bước ra khỏi nhà hàng.
Đúng lúc trời đổ mưa như trút nước.
Tôi vừa bung ô ra.
Ôn Tịnh Tịnh đã kêu lên:
“Ôi không, em đang đến kỳ, không thể dầm mưa đâu.”
Cô ta bĩu môi, ôm lấy cánh tay, giọng yếu ớt:
“Lạnh quá…”
Tần Phùng vừa nghe, lập tức giật lấy cây ô từ tay tôi.
Cậu ta nói rất tự nhiên:
“Đường Đường, Tịnh Tịnh sức khỏe yếu, dầm mưa dễ cảm lạnh. Tớ đưa cô ấy về trước, lát nữa quay lại đón cậu.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, cậu ta đã che ô cho Ôn Tịnh Tịnh.
Vừa đi, cậu ta vừa cẩn thận ôm lấy vai cô ta, sợ cô ta dính một giọt mưa.
Tôi ngẩn người nhìn bóng lưng họ.
Trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót khó diễn tả.
Người bạn thanh mai từng xem tôi là ưu tiên hàng đầu, không biết từ lúc nào đã trở nên xa lạ đến vậy.
Đúng lúc này, Ôn Tịnh Tịnh quay đầu lại.
Cô ta nhướng mày, khóe môi cong lên đầy khiêu khích.
Tôi lập tức tỉnh táo.
Nếu thanh mai trúc mã đã không còn đặt tôi ở vị trí đầu tiên, vậy tôi càng không cần tự hạ thấp mình.
Đây là ô của tôi.
Dựa vào đâu phải nhường cho một kẻ giả tạo, còn bản thân tôi thì đứng dầm mưa?
Tôi lập tức chạy tới, giật lại cây ô.
Nhìn vẻ mặt sững sờ của Tần Phùng, tôi cười nhạt:
“Cậu sợ cô ta ướt thì tự chạy về ký túc lấy ô khác mà che.”
“Tôi đi trước. Tạm biệt.”
Nói xong, tôi lập tức quay đầu chạy đi.
Tôi sợ Tần Phùng đuổi theo cướp lại ô.
Phía sau vang lên tiếng hét xa xa:
“Đường Đường, sao cậu lạnh lùng vậy…”
Tôi mặc kệ.
Không quay đầu.
3
Về đến ký túc xá, tôi tắm nước nóng, sấy khô tóc.
Điện thoại vừa mở lên đã thấy thông báo có người gửi lời mời kết bạn.
Tôi tiện tay chấp nhận.
Vừa vào trang cá nhân, tôi phát hiện người đó mới đăng một bài trong khoảnh khắc.
Là ảnh Ôn Tịnh Tịnh và Tần Phùng chạy dưới mưa.
Hai người nép sát vào nhau dưới chiếc áo khoác hàng hiệu của cậu ta.
Dòng chú thích viết:
“Áo khoác B hơn mười mấy nghìn, anh chẳng hề để ý có bị ướt hay không, chỉ để em không dính một giọt mưa.”
