Kẻ Bị Bỏ Rơi Chết Đói Vào Mùa Đông Năm Ấy Đã Quay Trở Lại Rồi - Chương 34: Đối Mặt
Cập nhật lúc: 19/03/2026 17:27
"Nàng ăn chút điểm tâm sáng đi," hắn đưa bánh bao và sữa đậu nành cho nàng, bản thân thì xoay người ra ngoài.
"Công t.ử, công t.ử, xin đừng bỏ lại thiếp," Mông Thư Vận như một con thỏ nhỏ bị hoảng sợ, vội vàng nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn.
"Ta không đi đâu cả, ta đứng chờ ngay ngoài cửa thôi, cô nương ăn xong thì gọi ta." Lạc Hạc Minh xót xa vô cùng, nàng hẳn là thiếu cảm giác an toàn lắm mới sợ bị bỏ rơi đến thế.
Mông Thư Vận vẫn mặc bộ y phục màu tố nhã mua tối qua, bên eo thắt một dải lụa màu trắng trăng, buộc hờ một nút thắt.
Trên đầu chỉ dùng một chiếc trâm gỗ b.úi tóc dài lên, vài lọn tóc mai rủ xuống bên cổ, càng tăng thêm vẻ tùy ý, vội vàng.
Đây là bộ đồ mua ở trấn Mông Gia Ba tối qua, do trời quá muộn nên cửa tiệm chỉ còn lại mấy bộ này, không ngờ y phục tố tịnh thế này lại làm nổi bật khí chất thanh lãnh thoát tục của nàng, khác hẳn với vẻ đẹp của những quý nữ trong kinh thành mà Lạc Hạc Minh thường thấy.
Lạc Hạc Minh không kìm được mà nhìn đến ngẩn người, Mông Thư Vận thu hết phản ứng của hắn vào mắt, liền nói: "Công t.ử đối đãi với dân nữ tốt như vậy, dân nữ không biết lấy gì báo đáp, chỉ mong được theo bên cạnh công t.ử làm nô làm tỳ, hầu hạ công t.ử suốt đời."
Lạc Hạc Minh bừng tỉnh, thốt lên: "Không vội, ta sẽ tìm một tòa trạch viện cho nàng ở trước, đợi ta về nhà bẩm báo với mẫu thân, chẳng bao lâu nữa sẽ rước nàng vào cửa."
"Vào cửa?"
Đây đâu có nằm trong kế hoạch của bọn Mông Thư Vận. Kế hoạch của hắc y nhân là muốn Lạc Hạc Minh đưa nàng rời khỏi kinh thành, dù là tư bôn hay bỏ nhà ra đi cũng được, tóm lại là phải khiến hắn rời kinh.
"Dân nữ không dám trèo cao, chẳng hay trong nhà công t.ử đã có thê thất chưa?" Mông Thư Vận e thẹn hỏi.
Lạc Hạc Minh lập tức xìu xuống, người thê t.ử cưới về nhà kia hắn còn chưa kịp nhìn mặt một lần. Trong đầu hắn thoáng hiện qua dáng người mảnh khảnh nhìn thấy ở Hầu phủ ngày hôm đó, thê t.ử của hắn sao?
"Ta sẽ có cách giải quyết," hiện thực và mộng cảnh quả nhiên không hoàn toàn giống nhau. Trong mộng, hắn đã đưa Mông Thư Vận ra ngoài sống ba năm, mãi đến khi nàng mang thai, vì chuyện đứa trẻ phải vào tộc phả nên hắn mới buộc phải đưa nàng về, nghĩ rằng mẫu thân nể mặt tôn t.ử tương lai mà sẽ tha thứ cho hắn.
Nào ngờ Nguyên Diệc Hòa khi ấy vẫn chưa rời khỏi phủ Tướng quân, khiến tình cảnh lúc đó vô cùng khó xử. Mông Thư Vận không muốn làm thiếp, càng không muốn đẩy người khác đi để làm chính thê nên đã phẫn uất bỏ đi. Ban đầu hắn định đuổi theo nhưng lại bị mẫu thân sai người trói lại nhốt vào củi phòng, mãi đến một tháng sau thì nhận được tin Mông Thư Vận bị lưu dân hành hạ đến c.h.ế.t, một xác hai mạng.
Hắn thừa lúc kẻ canh gác lơ là đã lẻn trốn ra ngoài, sau khi tế bái thê nhi xong liền trực tiếp ra chiến trường, rồi c.h.ế.t dưới sự tính toán của nhị thúc.
Dùng xong bữa trưa, Thường Thuận tìm đến khách điếm, mang theo bạc và y phục thay rửa cho công t.ử: "Công t.ử, phu nhân nói..."
Thường Thuận nói chuyện lúc nào cũng thích bỏ lửng nửa câu sau, phải xem tâm trạng chủ t.ử thế nào thì gã mới quyết định nên nói tiếp theo hướng nào.
"Phu nhân nói gì? Có phải người của Nguyên gia đến gây phiền phức không!"
Thường Thuận nhìn chủ t.ử của mình, ấp úng nói: "Nguyên gia... Nguyên gia trái lại không có ai tới."
Lạc Hạc Minh nhíu mày, chuyện này còn tồi tệ hơn cả những gì hắn dự liệu.
Nguyên gia không tới gây gổ, hoặc là đã tuyệt vọng đến tột cùng, hoặc là đang ủ mưu cho một trận sóng gió lớn hơn.
"Mẫu thân đâu?" Thông thường mẫu thân luôn có cách, tuy bà không quản lý việc nhà nhưng trong phủ Tướng quân, lời bà nói vẫn rất có trọng lượng.
"Phu nhân nói bảo công t.ử cứ ở ngoài chơi cho thỏa, không cần về nhà nữa," Thường Thuận nói xong liền vội né xa một chút, sợ cái chân của công t.ử đá tới.
Thấy Lạc Hạc Minh ngẩn ngơ, gã lại ghé sát vào hạ thấp giọng hỏi: "Công t.ử, ngài thật sự muốn đưa vị cô nương kia về sao?"
Lạc Hạc Minh không trả lời, hắn quay người nhìn về phía khung cửa sổ khép hờ trên tầng hai khách điếm. Mông Thư Vận đang tựa bên cửa, ánh nắng phủ lên người nàng một lớp hào quang dịu nhẹ. Nàng dường như cảm nhận được ánh nhìn liền khẽ cúi đầu, để lộ một đoạn cổ trắng ngần, trông giống như một con hạc có thể giật mình bay đi bất cứ lúc nào.
"Về phủ," đã náo loạn đến mức này rồi, che giấu cũng chẳng ích gì, ngược lại còn làm chuyện thêm phức tạp, chi bằng trực tiếp đưa Mông Thư Vận về phủ luôn.
Sáng sớm, Nguyên Diệc Hòa đang ngồi trong tân phòng nhìn những dải lụa đỏ treo khắp phòng mà thẫn thờ. Hôm qua thành thân, tân lang đã bỏ rơi nàng ngay lúc bái đường, nàng không thể không để tâm, bởi đây không chỉ là mất mặt nàng mà còn làm xấu mặt cả Nguyên gia. Chẳng biết Đại phu nhân sẽ trừng phạt nàng thế nào, mà lúc này, nàng càng sợ mình sẽ bị đuổi đi.
Nàng chưa từng được ai yêu thương, thế nên nàng chẳng màng Lạc Hạc Minh có yêu mình hay không. Nàng không thể thản nhiên nói "nam nhân mà thôi", nhưng cũng tuyệt đối không vì sự rời đi của một nam nhân mà đau lòng.
Nàng chỉ lo lắng cho tình cảnh của bản thân hơn.
Hôm qua vẫn không có ai đến gây khó dễ cho nàng, nàng mệt rồi. Giường chiếu tốt thế này, chăn đệm mới thế này, kể từ sau khi nương bị đ.á.n.h c.h.ế.t nàng chưa từng được hưởng qua. Bất kể Lạc Hạc Minh định làm gì, chỉ cần không đuổi nàng đi, để nàng và Đông Táo có cơm ăn là nàng đã mãn nguyện lắm rồi.
Xuân Chi không hề thông báo, vén rèm cửa xộc thẳng vào trong: "Thiếu phu nhân, đã đến lúc đi thỉnh an Phu nhân rồi."
Nguyên Diệc Hòa không hiểu vì sao Xuân Chi lại có oán khí lớn đến vậy, cứ như thể chính ả mới là người bị ghẻ lạnh không bằng.
Nàng cứ thế bị mấy nha hoàn và ma ma thúc giục, luống cuống bắt đầu trang điểm. Đông Táo thực sự không thạo việc chải chuốt, cuối cùng vẫn là do Xuân Chi ra tay.
Nàng đi thỉnh an nương của phu quân, Lạc thị đối xử với nàng rất tốt, vô cùng khách sáo và có lễ độ. Xem tình hình này thì phủ Tướng quân tạm thời sẽ không đuổi nàng đi đâu, vậy là tốt rồi, tốt rồi.
Lúc này đột nhiên nghe thấy tiếng nha hoàn bên ngoài réo gọi: "Thiếu tướng quân về rồi, Thiếu tướng quân về rồi!"
Sau đó lại nghe thấy một giọng nói khác hạ thấp xuống: "Thiếu tướng quân đưa một cô nương về đấy."
"Trời ạ, vậy Thiếu phu nhân phải làm sao, mới thành thân ngày thứ hai thôi mà."
Nguyên Diệc Hòa không thấy có vấn đề gì lớn, nam nhân muốn nạp thiếp thì cứ để hắn nạp, miễn sao vị trí chính thê của nàng vẫn còn đó là được.
Nàng sẽ không độc ác như Đại phu nhân của Hầu phủ mà ngược đãi thiếp thất, nàng cam đoan mình có thể chung sống hòa bình với bọn họ suốt đời.
"Thiếu phu nhân, Thiếu tướng quân đưa một nữ nhân về, ngài không đi xem sao?" Giọng nói âm dương quái khí của Xuân Chi vang lên sau lưng, Nguyên Diệc Hòa ngoảnh lại nhìn, thấy vẻ mặt tiểu nương t.ử này đầy vẻ oán độc.
Đều là nữ t.ử tuổi mười sáu mười bảy, chút tâm tư của Xuân Chi thì Nguyên Diệc Hòa liếc mắt là hiểu ngay. Đây là thích Thiếu tướng quân rồi, xem ra Thiếu tướng quân không để mắt tới ả ta nhỉ!
"Vậy thì đi xem thử đi," nàng đáp lại Xuân Chi một tiếng. Thiếu tướng quân thích ai cũng chẳng sao, Xuân Chi dù sao cũng không thể làm chính thất phu nhân được, nếu ả muốn làm thiếp thì cứ để Thiếu tướng quân nạp là xong, việc gì phải ở đây cạnh khóe làm chi.
Thấy dáng vẻ không nóng không lạnh của nàng, Xuân Chi càng thêm tức giận. Thiếu tướng quân sao lại cưới hạng người này về làm phu nhân cơ chứ? Ả tuy là nô tỳ, xuất thân không tốt, nhưng vị Nguyên tam tiểu thư này nói nghe cho sang là thiên kim Hầu phủ Trường Đình, nói thẳng ra chỉ là thứ nữ của một thứ t.ử, thân phận cũng chẳng cao hơn ả là bao. Nhìn bộ dạng nhu nhược bất tài này, xem ra còn chẳng bằng hạng nô tì như ả.
Nguyên Diệc Hòa được Đông Táo dìu bước ra ngoài, dẫu sao phu quân cũng đã về, phận làm thê t.ử hẳn cũng nên ra đón tiếp một chút.
Trước cổng lớn phủ Tướng quân, Lạc Hạc Minh ghì c.h.ặ.t dây cương, nhảy xuống ngựa rồi bế Mông Thư Vận đang ngồi phía trước xuống. Hắn còn ân cần chỉnh lại váy áo cho nàng, sau đó mới nắm lấy tay nàng cùng bước vào phủ.
"Vào đây! Quỳ xuống!"
