Kẻ Bị Bỏ Rơi Chết Đói Vào Mùa Đông Năm Ấy Đã Quay Trở Lại Rồi - Chương 57: Hổ Xuống Đồng Bằng

Cập nhật lúc: 19/03/2026 17:29

Ý của chưởng quầy rất rõ ràng: Nếu không bảo vệ được nàng thì đừng mua nàng.

Nhưng Thẩm Chiêu không hề bận tâm đến ý này, nàng không nghĩ mình không bảo vệ nổi một cô gái. Nàng ra hiệu cho chưởng quầy đưa cô gái ra ngoài đợi cùng ba nam nhân kia.

Bên cạnh là một phụ nhân tầm ba mươi tuổi, gương mặt tiều tụy nhưng vẫn gượng sức thẳng lưng, bên cạnh nàng có hai cô bé đang nép vào, một đứa chín tuổi, một đứa sáu tuổi.

"Đông Táo, bọn họ nhìn có giống cảnh ba mẹ con ngươi bị phụ thân bán đi năm xưa không?" Thẩm Chiêu khẽ chạm vào Đông Táo, ra hiệu cho con bé nhìn ba mẹ con nọ.

"Quả thực rất giống, nhưng năm đó bọn nô tì bị bán thẳng vào Hầu phủ chứ không phải đợi lâu ở nha hạnh thế này." Đông Táo nhìn ba mẹ con thêm mấy lần, lòng trắc ẩn trỗi dậy mạnh mẽ.

"Tiểu thư, người mua bọn họ về đi. Hai tỷ muội kia có thể phụ giúp chăm sóc Dương Dụ, vị nương t.ử nọ có thể giúp Ách cô làm việc nhà." Đông Táo nhớ tới tỷ tỷ và mẫu thân mình, lúc bị bán đi, bọn họ còn chưa lớn được như thế này.

Nghe thấy tiếng bước chân lại gần, hai cô bé sợ sệt nép sát vào người mẫu thân, ánh mắt cảnh giác nhìn người tới. Người phụ nữ dang tay che chở cho các con như gà mẹ bảo vệ đàn con thơ.

"Được." Thẩm Chiêu đáp một tiếng rồi bước tới bên phụ nhân kia: "Ta muốn mua các ngươi về, hai tiểu muội này sẽ giúp ta trông trẻ, nàng thì phụ giúp việc nhà, nàng có nguyện ý không?" Dù quyền quyết định không nằm ở họ, nhưng Thẩm Chiêu vẫn muốn hỏi ý kiến người trong cuộc, dù sao đây cũng là con người bằng xương bằng thịt chứ không phải vật phẩm.

Phụ nhân nọ đ.á.n.h giá Thẩm Chiêu một lượt. Thấy y phục bình thường, chắc hẳn gia cảnh không mấy phú quý, sắc mặt gầy gò, da dẻ cũng chẳng sáng sủa, e rằng trong nhà cũng chẳng có mấy tiền. Theo bọn họ về, chỉ sợ mọi việc nhà đều đổ dồn lên đầu một mình nàng. Nghĩ đoạn, nàng không tự chủ được mà lắc đầu.

Đã làm nô tì thì đương nhiên phải vào nhà đại gia thế tộc. Xưa nay có câu, người gác cổng cho tể tướng còn oai hơn quan thất phẩm, ai lại muốn làm nô tài cho một kẻ nghèo khổ.

"Nhiễm nương t.ử, hãy đi theo phu nhân này đi." Giọng chưởng quầy từ ngoài vọng vào đầy vẻ thiếu kiên nhẫn, xem ra Nhiễm nương t.ử này đã từ chối rất nhiều nhà rồi.

Vì người ta đã không nguyện ý nên Thẩm Chiêu cũng thôi. Nhưng chỉ mua được một cô gái thì nhân thủ có chút không đủ!

"Chưởng quầy, chẳng phải các ông là nha hạnh lớn nhất sao, sao chỉ có mấy người thế này?" Chưa đạt được mục đích, Thẩm Chiêu có chút không hài lòng.

"Phu nhân, hay là sáng mai người lại tới, bảo đảm sẽ có người khiến người hài lòng." Chưởng quầy cười xòa: "Sáng mai, v.ú em mà người cần cũng sẽ được tìm tới luôn ạ".

Huyện lỵ Na An cách Trà Viên Trang không xa, Thẩm Chiêu ước tính chắc khoảng hơn sáu mươi dặm. Ở hiện đại đạp xe đạp cũng có thể đi về trong ngày, nhưng ở cổ đại thì không thể, người thường sẽ không di chuyển vào ban đêm.

May mà nàng đã dự liệu trước, bảo Biên Thừa An tìm khách điếm đặt phòng rồi.

"Được, sáng mai ta lại tới chọn." Thẩm Chiêu cũng muốn ở lại huyện thành vài ngày để dạo chơi và mua sắm thêm nhu yếu phẩm.

Thế là Thẩm Chiêu bảo bốn người mới mua đi theo sau xe ngựa, cùng tiến về khách điếm Tứ Hỷ.

Bên trong nha hạnh bỗng chốc yên tĩnh hẳn lại. Phía nam nhân chỉ còn lại hai cha con nọ, phía nữ nhân chỉ còn lại ba mẹ con kia.

Cặp cha con đó chính là phụ thân và huynh trưởng mà Lạc Hạc Minh đang tìm kiếm ở phương Bắc - Lạc Trường Xuyên và Lạc Hạc Vũ. Trận chiến bên sông Ẩm Mã năm đó, quân đội bị đứt lương thảo hơn nửa tháng. Với tư cách là chủ soái, Lạc Trường Xuyên không thể trơ mắt nhìn tướng sĩ c.h.ế.t đói, đành hạ lệnh g.i.ế.c những con chiến mã già yếu để ăn thịt cầm cự.

Đến ngày g.i.ế.c ngựa thứ năm, quân Sở mở cuộc tấn công. Quân đội của họ kể từ khi đứt lương, tinh thần và sức lực đã cạn kiệt, mất đi chỗ dựa, thất bại là kết quả tất yếu.

Chủ lực tiên phong Vân Đình hộ tống Đại tướng quân và Thiếu tướng quân rút lui trước. Lạc Trường Xuyên nhất quyết không chịu, đang lúc do dự thì bị một mũi tên độc b.ắ.n trúng, nhanh ch.óng rơi vào hôn mê. Lạc Hạc Vũ muốn thay phụ thân báo thù thì bị Vân Đình dùng tay đ.á.n.h ngất, ra lệnh cho cấp dưới mang hai cha con đi, mau ch.óng rời khỏi chiến trường, còn mình thì ở lại chặn địch.

Để tranh thủ thời gian cho họ rời đi, doanh tiên phong do Vân Đình dẫn đầu đã cầm cự cuộc chiến suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng toàn quân hy sinh.

Lạc Hạc Vũ tỉnh lại trong một hang động, bên cạnh chỉ còn năm hộ vệ thân tín. Sau khi nghe họ thuật lại tình hình ngày hôm đó, mọi người vừa bi thương khóc lóc, vừa mừng vì Đại tướng quân và Thiếu tướng quân đã thoát nạn. Ban đầu bọn họ có hơn mười người, dọc đường bị người của Lạc Trường Hà truy sát, chạy đến đây thì chỉ còn lại chừng này.

Lạc Trường Xuyên trúng độc, vẫn luôn hôn mê bất tỉnh. Bọn họ phải mau ch.óng tìm nơi có người để giải độc cho ông, nếu không độc ngấm vào tim phổi thì dù thần tiên cũng khó cứu.

Lạc Hạc Vũ tuy còn trẻ nhưng danh tiếng lẫy lừng. Xâu chuỗi mọi chuyện lại, kết luận đã quá rõ ràng: chính là nhị thúc muốn chiếm vị nên đã giăng bẫy bọn họ. Pháo đài luôn bị công phá từ bên trong, sự tin tưởng giữa người thân đã tạo cho nhị thúc thời gian và cơ hội.

"Nhưng mà nhị thúc à nhị thúc, tính kế ta và phụ thân, người có thể nhận được gì cơ chứ?"

Người tưởng rằng Lạc gia quân có thể nắm gọn trong tay sao? Đó quả là một giấc mộng đẹp đấy!

Cuộc truy sát của Lạc Trường Hà ngày một gắt gao, hắn hầu như lật tung mọi thôn trấn lớn nhỏ. Bọn họ bị vây khốn giữa rừng núi, Lạc Hạc Vũ không thể tìm đại phu, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm tự mình lên núi tìm thảo d.ư.ợ.c giải độc cho phụ thân.

Độc của Lạc Trường Xuyên tuy đã được giải nhưng không triệt để, giữ được mạng sống nhưng người lại hóa ngây dại, chẳng còn nhớ được gì, đến cả nhi t.ử cũng không nhận ra.

Ngày thứ mười bị bao vây, năm tùy tùng đều ra ngoài thám thính tin tức, đúng lúc này truy binh của Lạc Trường Hà ập tới. Hắn buộc phải đưa phụ thân chạy trốn, từ đó mất liên lạc với thuộc hạ, hắn đoán chừng họ đều đã bị g.i.ế.c hại cả rồi.

Hai cha con ngày nghỉ đêm đi, chỉ dám đi đường núi vắng vẻ. Đứng ở lập trường của nhị thúc mà suy tính, Lạc Trường Hà sẽ đinh ninh bọn họ nhất định chạy về phương Bắc, vì nhà ở Tuệ Thành, đi về hướng đó chẳng khác nào chui đầu vào lưới.

Thế nên Lạc Hạc Vũ làm ngược lại. Sau khi bày trận giả tại một quán trà khiến nhị thúc tưởng họ đã đi về phía Bắc, hắn lại đưa phụ thân xuôi Nam, hướng về phía quê nhà.

Vì vậy suốt bao năm qua, đám người Triệu Thiết Sơn vẫn luôn tìm người ở phương Bắc, Lạc Trường Hà cũng tìm ở phương Bắc. Tất cả mọi người đều không biết rằng bọn họ thực chất đã sắp về tới Tuệ Thành rồi.

Hai cha con vừa phải ngụy trang thân phận tránh truy sát, vừa phải kiếm tiền mưu sinh và điều tra chân tướng sự việc năm xưa. Dọc đường không dám tin tưởng bất kỳ ai, luôn ẩn giấu hành tung, cuối cùng nửa năm trước đã tới huyện Na An, nhưng lại vướng vào tay một thiếp thất bỏ trốn.

Hắn chỉ thấy cô gái đó bị một đám đàn ông truy đuổi, chợt nhớ tới các muội muội ở nhà không biết giờ ra sao, thế là đưa chân ngáng đường bọn đuổi theo để giúp cô gái có thêm thời gian chạy trốn. Nào ngờ lại đụng phải một tên ác bá ở huyện Na An, hắn vu cho huynh phải bồi thường tiền.

Tên gia đinh đó chỉ bị rụng mất hai cái răng cửa mà bọn chúng đòi bồi thường tới một trăm lượng bạc. Hai cha con nghèo rớt mồng tơi, đào đâu ra một trăm lượng mà đền!

"Vậy thì bán thân vào nhà ta làm nô tài trừ nợ đi!"

Hắn không muốn làm to chuyện gây lộ thân phận, đành nén nhục đưa phụ thân vào nhà bọn chúng làm nô tài nửa năm: "Trả hết nợ hãy để cha con ta đi".

Trên văn tự bán thân giấy trắng mực đen viết rõ ràng là làm nô nửa năm.

Hết thời hạn nửa năm, nhà kia lại lật lọng không muốn thả người. Lạc Hạc Vũ lập tức rút d.a.o kề cổ tên đó: "Không thả bọn ta đi, ta sẽ g.i.ế.c hắn".

Lẽ ra có thể lấy lại văn tự bán thân để rời đi thuận lợi, nhưng nhà kia cảm thấy uy quyền bị thách thức, bèn đem văn tự bán thân của họ giao cho nha hạnh: "Trả lại một trăm lượng bạc đây".

Cứ thế, hai cha con bị đưa vào nha hạnh.

Với thân thủ của hai cha con thì có thể trốn đi bất cứ lúc nào, nhưng một khi bỏ trốn, nha hạnh chắc chắn sẽ rầm rộ truy bắt, gây náo động lớn sẽ bất lợi cho họ. Thứ hai, hắn cũng không vội về kinh, năm năm trước đã bị coi như người c.h.ế.t, nay cải t.ử hoàn sinh, không biết thứ chờ đợi hai cha con phía trước là gì, hắn sẽ không ngu ngốc mà mạo hiểm về kinh kêu oan ngay lúc này.

Ban đầu định đóng giả ăn mày, kết quả lại tình cờ được người ta mua về làm nô tài, như vậy càng dễ che giấu thân phận, thế này cũng tốt.

Hắn vốn tưởng Thẩm Chiêu sẽ mua mình, vì một nữ chủ nhân sẽ dễ kiểm soát hơn. Không ngờ Thẩm Chiêu lại bị ánh mắt của hắn làm cho kinh hãi mà từ bỏ họ.

Hắn nghe thấy Thẩm Chiêu nói với vị thư sinh kia là mua về làm phu t.ử dạy học. Thấy nàng ăn mặc giản dị, gương mặt gầy gò, chắc không phải gia đình quyền quý, có lẽ là một gia đình thi thư lễ nghĩa bình thường. Những nhà như vậy là tốt nhất, còn có thể để phụ thân được tĩnh dưỡng đôi chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kẻ Bị Bỏ Rơi Chết Đói Vào Mùa Đông Năm Ấy Đã Quay Trở Lại Rồi - Chương 57: Chương 57: Hổ Xuống Đồng Bằng | MonkeyD