Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 140: Dạy Thời Yểm Vẽ Tranh
Cập nhật lúc: 16/03/2026 06:04
Khương Sanh ngơ ngác nhìn Kha Doãn:
"Chẳng phải em đã bảo anh đừng thích em nữa sao? Em đã có anh Tranh rồi mà."
"Anh biết hai người đang hẹn hò, nhưng một người như anh thích em, chẳng lẽ em không thấy vui sao?"
Kha Doãn thầm nghĩ trong lòng: Sao vẫn chưa tăng hảo cảm nhỉ?
"Được người khác thích đúng là một chuyện rất đáng vui mừng, nhưng mà..."
Khương Sanh tinh tế nhắc nhở: "Trong trường hợp đối phương đã có bạn trai, nếu sự yêu thích của anh là tình bạn thì sẽ tốt hơn nhiều."
"Vậy nếu không phải tình bạn thì sao?"
[Độ hảo cảm của Khương Sanh -5, hiện tại độ hảo cảm dành cho Kha Doãn là -10.]
Kha Doãn: "..." Mẹ kiếp, trời sập rồi, Khương Sanh cứ hễ yêu đương vào là chẳng thèm tăng hảo cảm cho anh nữa.
Không tăng thì thôi đi, đằng này còn trừ ngược lại nữa chứ.
Anh đã vất vả sắp xếp cho mình một thân phận cao quý như vậy, rốt cuộc là vì cái gì?
Chẳng lẽ là để bị trừ điểm hảo cảm sao?
Nhưng rõ ràng Khương Sanh vẫn tăng điểm cho Phó Hàn Thanh mà.
Cái thiết lập "ông mẹ trẻ" này đúng là có tác dụng thật sự.
Ngay lúc này, Phó Hàn Thanh vừa trở về ký túc xá thì bắt gặp Kha Doãn, điều này khiến anh vô cùng kinh ngạc:
"Cậu... Có anh em sinh đôi à?"
Anh nhớ rõ là mình đã lôi Kha Doãn vào trò chơi sinh t.ử và xử t.ử tại chỗ rồi mà.
Sao giờ vẫn còn ở đây?
Đã vậy còn xuất hiện ở ký túc xá nữa chứ.
Kha Doãn nhìn Phó Hàn Thanh, lấy ra tờ giấy xét nghiệm ADN:
"Tôi là con riêng của Phó Triết, còn anh là con nuôi của ông ấy, tính ra thì tôi phải gọi anh một tiếng anh trai đấy.
Anh trai à, tôi muốn ở cùng phòng với anh.
Anh không đồng ý thì tôi sẽ đi mách lẻo với ba, bảo là anh ngược đãi tôi."
Phó Hàn Thanh: "..."
"Chẳng phải muốn dạy tôi vẽ tranh sao?"
Thời Yểm rất tự nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ của Khương Sanh: "Đi thôi."
Khương Sanh: "?"
Khương Sanh còn chưa kịp từ chối, Thời Yểm đã kéo cô vào phòng của anh.
Cửa "rầm" một cái đóng lại, Kha Doãn thậm chí không kịp ngăn cản, Phó Hàn Thanh vốn dĩ định nói là đến giờ vào học nhưng hành động của Thời Yểm quá nhanh, anh cũng không kịp mở lời.
Khương Sanh nhìn cánh cửa đã bị khóa trái, lại lén nhìn Thời Yểm một cái.
Lúc Thời Yểm không cười, trông anh dường như cũng không đến mức đáng sợ như vậy.
Khương Sanh lấy hết can đảm, cố gắng thương lượng với anh:
"Cái đó, em, lát nữa em còn phải vào lớp, học xong thì phải..."
"Không muốn dạy?"
Chỉ vỏn vẹn ba chữ, nhưng ngữ khí của người đàn ông lại mang theo vài phần sát khí, sắc mặt cũng lạnh lùng hơn hẳn.
Điều này khiến Khương Sanh sợ đến mức phải ngoan ngoãn đổi ý ngay lập tức:
"Chúng ta bắt đầu luôn bây giờ đi ạ.
Anh muốn học là chuyện tốt mà, học vẽ thì phải học càng sớm càng tốt."
Khương Sanh như đang chạy trốn, cô bước vội đến bên bàn học, giả vờ trấn tĩnh để dồn toàn bộ sự chú ý vào việc vẽ tranh:
"Giấy và b.út ở đâu ạ?
Nếu ở đây anh không có thì chúng ta quay về phòng em lấy cũng được."
"Trong ngăn kéo."
"Dạ được."
Khương Sanh mở ngăn kéo, lấy giấy b.út ra rồi ngồi xuống bàn:
"Lại đây đi ạ, anh nhìn em vẽ, em sẽ dạy anh."
Thời Yểm ngồi xuống bên cạnh cô.
Lúc cầm b.út, tay Khương Sanh vẫn hơi run run: "Vẽ ai đây ạ? Chị Cận Hòa nhé?"
"Vẽ em đi."
"Em ạ?"
"Em ở gần tôi, nhìn trực quan sẽ dễ vẽ hơn."
"Dạ được, vậy thì vẽ em."
Khương Sanh bắt đầu phác thảo: "Đầu tiên là vẽ khung xương đại khái, bắt đầu từ mái tóc trước nhé."
Khương Sanh đơn giản vẽ vài nét phác họa, chỉ sau hai ba nét b.út đã hiện ra hình người.
Thời Yểm chứng kiến cảnh đó chỉ cảm thấy thật kỳ diệu.
[Độ hảo cảm của Thời Yểm +1, hiện tại là -74.]
Khương Sanh tuy trông có vẻ ngây ngô ngốc nghếch, nhưng cô đ.á.n.h đàn piano rất hay, vẽ tranh cũng có vẻ rất ổn.
Điều này nằm ngoài dự liệu của Thời Yểm.
Thời Yểm làm theo cách vẽ của Khương Sanh nhưng kết quả luôn không được như ý muốn.
Khương Sanh bèn ra tay, bàn tay nhỏ bé của cô phủ lên mu bàn tay anh:
"Bút của anh đừng cầm thẳng đứng quá, hơi nghiêng một chút, giống như thế này này."
Tay Thời Yểm được Khương Sanh nắm lấy, dù không bao trọn được hết nhưng cảm giác mu bàn tay được bàn tay nhỏ bé trắng trẻo thon dài ấy bao bọc lấy thực sự rất tốt.
[Độ hảo cảm của Thời Yểm +1, hiện tại là -73.]
Quả nhiên con người ta chỉ khi ở trong lĩnh vực sở trường mới phát huy được sức hấp dẫn lớn nhất.
Thời Yểm cảm thấy khi Khương Sanh tập trung làm việc gì đó, cả người cô như đang tỏa sáng vậy.
Hơn nữa, Khương Sanh dạy anh vẽ tranh như thế này thực sự rất dịu dàng và kiên nhẫn.
Thời Yểm cảm thấy cảm giác được dạy bảo này rất dễ chịu.
[Độ hảo cảm của Thời Yểm +1, hiện tại là -72.]
Nghe thấy điểm hảo cảm liên tục tăng lên, Khương Sanh chỉ nghĩ là do Thời Yểm rất yêu thích hội họa chứ không nghĩ ngợi gì nhiều.
"Sau đó bắt đầu vẽ ngũ quan."
Khương Sanh buông tay Thời Yểm ra:
"Lần đầu vẽ tranh có lẽ anh chưa biết tỷ lệ, nên anh có thể vẽ vài đường kẻ trước để định vị chính xác vị trí ngũ quan.
Như vậy trông gương mặt sẽ hài hòa hơn."
Khương Sanh vừa vẽ vừa dạy, thấy Thời Yểm vẽ sai chỗ nào cô lại nắm lấy mu bàn tay anh để dẫn dắt:
"Vẽ ký họa thì tỷ lệ sai số cho phép rất cao.
Anh có thể vẽ thêm vài nét để xác định khung hình đại khái, đừng chỉ vẽ một nét vòng tròn duy nhất, trông sẽ rất cứng nhắc."
Thời Yểm làm theo lời Khương Sanh, chậm rãi vẽ theo.
Đến khi bức tranh hoàn thành, Khương Sanh giơ hai tay lên bắt đầu vỗ tay tán thưởng:
"Anh Yểm anh giỏi quá, mới học lần đầu mà đã vẽ được đến mức này thì thực sự rất lợi hại!"
"Tôi đương nhiên là lợi hại rồi."
Thời Yểm bị khen đến mức có chút ngại ngùng: "Cần em phải nói sao?"
[Độ hảo cảm của Thời Yểm +1, hiện tại là -71.]
Khương Sanh lúc này cầm điện thoại ra, đặt bức vẽ của mình và bức của Thời Yểm cạnh nhau rồi chụp một tấm hình:
"Đây là thành quả chúng ta cùng nhau vẽ đấy."
"Gửi cho tôi."
"Dạ."
Khương Sanh lại giơ điện thoại lên, sát lại gần Thời Yểm:
"Chúng mình cũng chụp chung với bức tranh một tấm đi ạ.
Chụp xong em gửi hết cho anh luôn."
Khương Sanh ghé sát vào Thời Yểm, để điện thoại thu trọn gương mặt mình, gương mặt Thời Yểm và cả bức tranh vào chung một khung hình rồi mới nhấn nút chụp nhanh.
"Tách" một tiếng, Khương Sanh thu điện thoại lại, nhìn ảnh một lượt:
"Đẹp thật đấy, anh Yểm vốn đã đẹp trai nên chụp kiểu gì trông cũng rất bảnh."
[Độ hảo cảm của Thời Yểm +1, hiện tại là -70.]
Thời Yểm mỉm cười hài lòng.
Cũng chẳng biết là vì sao, cứ mỗi khi ở bên Khương Sanh là anh lại thấy vui vẻ một cách kỳ lạ.
Thế giới vốn dĩ khô khan vô vị, tối tăm và ẩm ướt của anh dường như nhờ có sự xuất hiện của cô mà trở nên thú vị và bừng sáng hơn.
Anh vốn luôn cảm thấy lạnh lẽo, nhưng cứ hễ lại gần Khương Sanh là lại thấy thật ấm áp.
Ấm áp đến mức có chút tham luyến, muốn mãi mãi ôm lấy hơi ấm này để bản thân thấy dễ chịu hơn đôi chút.
"Sanh Nhi."
Tạ Tranh ở bên ngoài gõ cửa phòng Thời Yểm dồn dập: "Em có ở trong đó không?"
Nghe thấy giọng của Tạ Tranh, Khương Sanh gần như chạy thẳng ra cửa, xoay nắm đ.ấ.m cửa rồi lao ra ôm chầm lấy người đàn ông trước mặt một cách đầy kích động.
Ở cạnh Thời Yểm thực sự có chút đáng sợ.
Bây giờ cuối cùng cũng gặp được anh Tranh của cô rồi, có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi.
"Chồng ơi."
Khương Sanh gọi anh một cách vô cùng thân thiết: "Sao bây giờ anh mới về? Em nhớ anh lắm."
Kha Doãn đang dọn nhà: "..."
Phó Hàn Thanh: "..."
Lệ Tu Nhiên: "..."
Thời Yểm: "..."
Thời Yểm lúc này đột nhiên nảy sinh vài phần khó chịu, bởi vì mối quan hệ giữa Khương Sanh và Tạ Tranh luôn như một lời nhắc nhở không ngừng nghỉ rằng Khương Sanh không thuộc về anh, hơi ấm kia cũng không phải của anh.
Điều này khiến l.ồ.ng n.g.ự.c Thời Yểm thấy nghèn nghẹn.
"Chưa kết hôn mà gọi chồng cái gì?"
Thời Yểm hậm hực nói: "Đang giở trò lưu manh à?"
"Chồng ơi em nhớ anh lắm~."
Lệ Tu Nhiên tức giận gầm lên: "Đời này tôi ghét nhất là mấy đứa não tàn vì yêu."
Kha Doãn cũng phụ họa một câu: "Anh tán thành lời Thời Yểm nói, chưa kết hôn thì gọi chồng cái gì?
Đây là nơi công cộng đấy nhé.
Cứ hễ trước mặt chúng tôi là lại gọi chồng này chồng nọ, thì có khác gì đi vệ sinh bừa bãi không?"
Khương Sanh: "..."
Tạ Tranh nhìn mấy người đàn ông này, càng nhìn càng thấy ngứa mắt, tuy nhiên trên mặt không hề lộ ra mà chỉ thản nhiên đáp:
"Ồ, nghe không lọt tai à?
Vậy thì tôi và vợ vào phòng, vừa ngủ vừa nói cho nghe."
Lệ Tu Nhiên: "..."
Kha Doãn: "..."
Thời Yểm: "..."
Ngay khi Tạ Tranh và Khương Sanh định quay về phòng, Phó Hàn Thanh đã gọi giật Khương Sanh lại:
"Khương Sanh, em đừng quên đã hứa với anh những gì.
Dạo này tiết học rất nhiều, mọi thứ phải lấy việc học làm trọng.
Theo anh về phòng, anh sẽ phụ đạo cho em."
