Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 213: Thử Lòng Nhau, Cùng Nhau Hiểu Lầm
Cập nhật lúc: 19/03/2026 08:01
"Em quen người đó."
Nụ cười trên gương mặt Khương Sanh dần dần đông cứng lại, câu trả lời này chẳng khác nào trực tiếp gạch tên cô ra khỏi danh sách cả.
Thực sự thì gần đây khi hồi tưởng lại mọi chuyện đã qua, cô vẫn cảm thấy Phó Hàn Thanh ít nhiều cũng có chút thích mình.
Nhưng sao hôm nay vừa mới vào tiết học, hình như lần thử lòng nào cũng thấy sai sai.
Dường như người khiến anh rung động không phải là cô.
Nếu là người cô quen, thì ngoài chị Chân Châu ra, còn có Tần Thục Uyển, còn có...
Khương Sanh bỗng chốc hiểu ra, còn có chị Cẩn Hòa.
Đúng rồi, chị Cẩn Hòa.
Chị Cẩn Hòa là nữ chính, chị ấy mới là người mà bọn họ yêu nhất.
Sao cô có thể quên mất chị Cẩn Hòa cơ chứ.
Phó Hàn Thanh vừa nghĩ đến Khương Sanh, liền không nhịn được mà nói thêm vài câu:
"Cô ấy dịu dàng đáng yêu, lúc nào cũng nghĩ cho người khác mà quên mất bản thân mình, là người lương thiện và tốt đẹp nhất trên thế giới này.
Ít nhất là trong cái thế giới phức tạp mà anh đang sống, lòng người khó đoán, vậy mà cô ấy vẫn có thể giữ được sự thuần khiết đó, thật là đáng quý.
Ở bên cạnh cô ấy khiến anh thấy rất bình yên, không cần phải đấu trí so dũng hay đoán tới đoán lui như với những người khác, mệt mỏi lắm.
Ở bên cô ấy, anh có thể thả lỏng để là chính mình.
Cũng nguyện ý phơi bày sự yếu đuối, những góc khuất và tất cả mọi thứ của mình cho cô ấy thấy."
"Phải rồi."
Khương Sanh cười khổ.
"Thực sự rất tốt, rất tốt.
Người như vậy, ai mà không thích cho được chứ."
Cô cũng rất thích chị Cẩn Hòa.
Làm bạn thân với một cô gái lương thiện và kiên cường như chị Cẩn Hòa cũng rất vui, cũng có thể được là chính mình.
Ở trước mặt chị ấy, cô cũng có thể rũ bỏ mọi sự phòng bị.
"Em…"
Phó Hàn Thanh bắt đầu thử lòng.
"Có biết đó là ai không?"
"Biết chứ ạ!"
Khương Sanh giả vờ như không quan tâm.
"Nhưng em nghĩ anh thích cô ấy thì cũng phải xem ý của cô ấy thế nào nữa chứ?"
"Vậy em thấy cô ấy có ý gì?"
"Có những tình cảm không thể cưỡng cầu, làm bạn là tốt nhất rồi."
"Nếu anh không muốn làm bạn với cô ấy, anh muốn trở thành duy nhất của cô ấy, em thấy có khả năng không?"
Khương Sanh lắc đầu: "Không có khả năng đâu."
Phó Hàn Thanh cảm thấy có phải Khương Sanh đã hiểu sai ý mình rồi không, bèn một lần nữa nhắc nhở:
"Người khiến anh rung động, tình cờ lại có rất nhiều người thích, cô ấy cũng luôn ở bên cạnh anh.
Em thực sự biết đó là ai chứ?"
Khương Sanh gật đầu thật mạnh: "Biết rồi, anh không cần cứ phải nhấn mạnh mãi với em thế đâu."
"Ngoài anh ra, Tạ Tranh, Thời Yểm, Lệ Tu Nhiên đều đã từng hôn cô ấy, cũng đều thích cô ấy."
"Em biết mà."
Phó Hàn Thanh im lặng, vậy là thực ra cô cũng đã hiểu được lời ám chỉ của anh, nên hiện tại cô đang... Khéo léo từ chối anh sao?
"Dẫu không phải là duy nhất.”
Phó Hàn Thanh lại bắt đầu nhượng bộ.
"Thì ít nhất cũng phải là người cô ấy thích nhất.
Em thấy anh và cô ấy..."
"Anh không phải là duy nhất của cô ấy và cũng sẽ không trở thành người cô ấy thích nhất đâu."
Khương Sanh hiểu rất rõ, bởi vì người yêu chính thức của Tống Cẩn Hòa là Vân Chu.
Lần này, Phó Hàn Thanh không hỏi thêm gì nữa.
Thực ra cũng chẳng còn gì để hỏi.
Bởi vì anh luôn hiểu rõ, hiểu rõ mồn một rằng mình chỉ là kẻ thế thân của Tạ Tranh.
"Mệt rồi phải không."
Phó Hàn Thanh chuyển chủ đề.
"Xuống tắm rửa rồi nghỉ ngơi sớm đi."
"Vâng, nghỉ ngơi sớm thôi ạ."
Khương Sanh và Phó Hàn Thanh cùng nhau trở về ký túc xá.
Về đến phòng của bọn họ, Tạ Tranh cũng ở đó.
Sau khi Khương Sanh và Phó Hàn Thanh lần lượt tắm xong, Tạ Tranh mới khiêm nhường mở lời:
"Bây giờ, vẫn ngủ với anh chứ?
Nếu em không muốn..."
Chẳng đợi Tạ Tranh nói hết câu, Khương Sanh đã trực tiếp ngắt lời:
"Em muốn ngủ với anh Tranh!"
Khương Sanh bị Phó Hàn Thanh làm tổn thương rồi, hiện tại cô không muốn tiếp tục cái kiểu "giao dịch thể xác" này với anh nữa, một kiểu giao dịch nhu cầu thể xác mà chẳng có chút tình cảm nào.
Nhưng trong tai Phó Hàn Thanh, điều này đã chẳng còn gì lạ lẫm, anh luôn biết mình là lựa chọn thứ hai, là kẻ thế thân của Tạ Tranh.
Sự nhận thức này khiến anh dần dần quen với nó, cũng sẽ không còn xa xỉ mong cầu hay yêu cầu thêm điều gì nữa.
Phó Hàn Thanh trở về giường của mình,
Khương Sanh thì leo lên giường của Tạ Tranh, ngủ cùng anh trên một chiếc giường.
Đèn đã tắt, Khương Sanh rúc trọn vào lòng Tạ Tranh, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng, trong lòng thấy khó chịu vô cùng.
Tiết học boxing này cô học chẳng vui chút nào.
Cô đã thử lòng anh bao nhiêu lần, mà lần nào câu trả lời cũng khiến người ta buồn lòng.
Thực ra cô cũng chẳng dám mơ tưởng Phó Hàn Thanh thích mình, chỉ là anh Tranh đã hỏi vài lần, hỏi cô chọn ai này nọ,
Lúc đó cô mới nghiêm túc suy nghĩ về tình cảm của mình, cộng thêm liên tưởng đến những ngày chung sống đó, cô đã nghĩ liệu có phải Phó Hàn Thanh cũng có chút thích cô hay không.
Có lẽ vì đã mang theo mong đợi, nên kết quả hôm nay vừa thử lòng một cái, không ngờ mong đợi lại sụp đổ tan tành như vậy.
Tạ Tranh cảm nhận được sự ướt át trước n.g.ự.c, anh bật đèn đầu giường lên, nhìn về phía Khương Sanh đang vùi đầu trong chăn,
Thấy cô khóc đến thương tâm, trên mặt đầy những vệt nước mắt.
Tạ Tranh thực sự xót xa: "Sao vậy? Sanh nhi của anh."
Khương Sanh chẳng biết phải nói thế nào, vì Phó Hàn Thanh cũng ở trong căn phòng này.
Cô sợ mình vừa cất tiếng là sẽ lộ ra giọng nghẹn ngào vì khóc.
Cô không muốn gây áp lực cho Phó Hàn Thanh.
Hơn nữa Phó Hàn Thanh không thích cô mà cô lại khóc, lại yếu đuối như vậy thì đúng là quá không hiểu chuyện rồi.
Thế thì sau này Phó Hàn Thanh chắc cũng sẽ sợ phải ở cạnh cô mất?
Khương Sanh suy nghĩ rất nhiều, chỉ đành ghé sát tai Tạ Tranh, nói khẽ:
"Chúng ta có thể... Sang phòng của anh trước không?"
Tạ Tranh xoa đầu cô, lập tức đồng ý: "Được, Sanh nhi của anh muốn làm gì cũng được hết."
Tạ Tranh định đứng dậy, Khương Sanh lại giữ anh lại, chỉ vào đôi mắt đã khóc đỏ hoe của mình:
"Không muốn để người khác nhìn thấy đâu."
"Được rồi."
Tạ Tranh an ủi cô.
"Em đi sau anh, anh che cho em, không để ai thấy đâu."
"Cảm ơn anh."
"Ngoan."
Tạ Tranh đầy nuông chiều, khẽ đặt một nụ hôn lên trán Khương Sanh, bấy giờ mới đứng dậy,
Để không bị phát hiện Khương Sanh đã khóc, Tạ Tranh còn chẳng buồn bật đèn, chỉ che chắn cho cô rồi đi ra ngoài.
Phó Hàn Thanh quay lưng về phía bọn họ, vẫn có thể nghe thấy một chút động tĩnh.
Dưới góc nhìn của Phó Hàn Thanh, chắc hẳn là hai người họ đang tình tự trong chăn rồi không muốn để anh thấy.
Dù sao lúc trước anh và Khương Sanh sau khi tình tự xong cũng đã vào phòng tắm để tiếp tục.
Nghe tiếng bước chân rời đi của bọn họ, Phó Hàn Thanh đoán già đoán non về những hành động thân mật của họ sau đó.
Thật nực cười làm sao.
Rõ biết Khương Sanh thích Tạ Tranh, rõ biết mình chỉ là kẻ thế thân cho Tạ Tranh, vậy mà anh vẫn có thể giống như một con "liếm cẩu", tiếp tục đối tốt với cô, thậm chí chẳng có lấy một chút tính khí nào.
Anh thật là đáng thương.
Một kẻ "liếm cẩu" không ai cần, một kẻ thế thân như công cụ, thậm chí cũng có thể nói là một công cụ giải tỏa khi cô cần đến.
Khương Sanh chẳng bao giờ thiếu người cưng nựng, thiếu gì người yêu thích cô, anh tính là cái gì chứ?
Chỉ là một con l.i.ế.m cẩu mà thôi.
Tạ Tranh và Khương Sanh rời khỏi phòng của Phó Hàn Thanh, đi sang phòng của Tạ Tranh.
Tạ Tranh lấy khăn giấy, chủ động lau nước mắt cho cô:
"Sao thế Sanh nhi, nói anh nghe, anh nghĩ cách giúp em, được không?"
"Em thấy hình như em chẳng còn thích anh ấy nữa rồi."
Khương Sanh tủi thân đến mức nói cứng.
"Em thích người dịu dàng cơ, em không thích anh ấy đâu.
Dạo này em chẳng muốn lại gần anh ấy chút nào nữa.
Thực sự có chút ghét anh ấy rồi."
[Độ hảo cảm của Khương Sanh dành cho Phó Hàn Thanh -1, hiện tại là 69.]
Tạ Tranh hiểu Khương Sanh, cũng nghe ra được sự buồn bã và hờn dỗi trong lời nói của cô, vì thế anh thậm chí còn lên tiếng thay cho tình địch:
"Có phải có hiểu lầm gì không?"
"Chẳng có hiểu lầm gì cả, em thực sự thấy ghét anh ấy lắm, hung dữ vô cùng, mà thực sự là ở cạnh anh ấy buồn lắm."
Khương Sanh càng nói càng giận, nước mắt trào ra càng nhiều hơn:
"Chẳng còn cưng chiều em như trước nữa rồi, toàn là ảo giác thôi."
Khương Sanh cảm thấy mình bây giờ giống như một chú hề tự tác đa tình vậy, thật đáng thương làm sao.
