Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 237: Tần Thục Uyển Đến Rồi

Cập nhật lúc: 22/03/2026 12:06

"Em thực sự yêu anh, yêu anh nhất mà."

"Giống như cách em từng yêu Tạ Tranh trước đây sao?"

Khương Sanh im lặng.

Trước đây cô quả thực đã dành trọn vẹn một trăm phần trăm tình cảm để yêu Tạ Tranh, chưa từng mảy may nghĩ đến ai khác.

Lúc đó cô thực sự đã dốc hết lòng dạ.

Khi ấy cô cũng chẳng bận tâm Tạ Tranh có trong sạch hay không, có phải là kẻ lăng nhăng hay không.

Cô chỉ cảm thấy lúc đó mình tiếp xúc với Tạ Tranh nhiều nhất, rồi dần dần rung động, mọi chuyện cứ thế diễn ra tự nhiên.

Trong suốt thời gian đó, cô chưa bao giờ có ý định cân nhắc chuyện tình cảm với người khác.

Giai đoạn ấy, cô cũng chỉ yêu duy nhất mình Tạ Tranh.

Nhưng sau này chính Tạ Tranh đã phụ bạc cô, và chính sự phản bội đó đã khiến cô không còn quá tin vào tình yêu, cũng chẳng thể quay lại dáng vẻ "lụy tình" như ngày xưa được nữa.

Dành toàn bộ tâm trí cho một mối tình, từ chối mọi sự quan tâm khác, liệu có thực sự hạnh phúc không?

Không phải như vậy.

Khương Sanh biết nói ra điều này rất ích kỷ, cũng rất thiếu trách nhiệm với người khác.

Nhưng khi tiếp xúc nhiều hơn với những người khác, cảm giác được nhiều người cùng yêu thương một lúc khiến cô thấy thật tuyệt diệu, cô rất hưởng thụ và đắm mình trong đó.

Nếu được nhiều người yêu, dù có một người không cần cô nữa thì vẫn còn những người khác yêu cô, không phải sao?

Càng nhiều sự lựa chọn thì càng có nhiều khả năng.

Cảm giác được nhiều người yêu thương như vậy thực sự mang lại cho cô cảm giác an toàn cực độ.

Như thế này, dường như cô sẽ không còn bị tổn thương nữa.

Vì vậy, Khương Sanh đam mê tình cảnh này.

Cô muốn đi yêu người khác, cho mỗi người một mái ấm, và cũng muốn được tất cả mọi người yêu thương.

Thật hạnh phúc.

[Ý chí của Khương Sanh thức tỉnh 5%, hiện tại tổng cộng thức tỉnh 50%.]

"Em bảo anh phải tin em thế nào đây?"

Phó Hàn Thanh cười khổ.

"Em cứ luôn nói một đằng làm một nẻo, em không nhận ra sao?"

"Em xin lỗi."

Ba chữ này thực sự đã giáng một đòn chí mạng vào Phó Hàn Thanh.

Chính cô là người nói yêu anh nhất, liên tục trao cho anh hy vọng, nhưng giờ đây lại chỉ bằng ba chữ ngắn ngủi mà đ.á.n.h gục anh.

Cứ lặp đi lặp lại việc nắm thóp rồi lại trêu đùa.

Có lẽ việc xoay anh như chong ch.óng thực sự rất vui chăng.

"Sau này đừng nói thích anh hay yêu anh nữa.”

Phó Hàn Thanh cũng bắt đầu bài xích cô.

"Chúng ta không có khả năng đâu, anh không thích em, cũng chẳng yêu em."

[Hảo cảm của Phó Hàn Thanh -5, hiện tại là 68.]

"Anh Thanh..."

"Anh phải đi công tác vài ngày, dạo này tạm thời không có thời gian dạy em học nữa, sau này anh sẽ gửi video bài giảng cho em, em cứ nhìn đó mà học."

Ánh mắt Phó Hàn Thanh né tránh.

"Có bài nào không hiểu thì cứ chụp lại mà hỏi."

"Sau này chúng ta có thể gọi điện video, có thể..."

"Đừng gọi video."

"Tại... Tại sao ạ?"

"Anh không quen cũng không thích."

Phó Hàn Thanh quay lưng đi.

"Cũng không muốn nhìn thấy em cho lắm."

"Hả?"

Khương Sanh trở nên căng thẳng.

"Sao lại không muốn thấy Tiểu Sanh chứ? Chẳng phải anh thích Tiểu Sanh nhất sao?"

Khương Sanh nắm lấy bàn tay anh, áp mặt vào lòng bàn tay mà cọ cọ:

"Tiểu Sanh ngoan lắm mà, sao lại không thích chứ?"

Khương Sanh ghé đầu sát lại: "Anh xoa đầu em đi, mỗi lần em ngoan anh đều xoa mà, em thích lắm."

Nhưng Phó Hàn Thanh chẳng còn hứng thú gì nữa, cũng không muốn làm vậy:

"Em lớn rồi, phải trở nên chín chắn hơn, không được cứ dựa dẫm vào anh mãi. Em có những lựa chọn tốt hơn, có những người yêu em nhiều hơn."

"Nhưng em không thể thiếu 'mẹ' mà!"

Phó Hàn Thanh thu tay lại:

"Anh vĩnh viễn không thể là chính mình. Ở trước mặt em, anh có thể bị bất cứ ai thay thế, nhưng duy nhất là không được làm chính mình."

Khương Sanh hơi mơ hồ:

"Anh đừng nói mấy câu phức tạp quá, em nghe không hiểu."

"Em cũng chẳng bao giờ muốn hiểu."

Phó Hàn Thanh lúc này dần trở nên lạnh nhạt.

"Em thấu hiểu tất cả mọi người, nhưng duy nhất lại luôn nói không hiểu anh, cảm thấy anh khó đoán.

Nhưng em có thực sự dành tâm tư cho anh, muốn tìm hiểu kỹ về anh không?

Giống như việc anh pha trà cho em vậy.

Điều đầu tiên em nghĩ đến không phải là cảm nhận của anh, mà là cảm nhận của Tạ Tranh.

Thực ra trong tiềm thức của em, Tạ Tranh luôn quan trọng hơn anh."

Chén trà anh pha cho cô, chén trà Đại Hồng Bào đó giống như một cái gai trong lòng anh, làm sao cũng không nhổ ra được.

Trước kia là bóng ma do cặp kính mang lại.

Còn bây giờ chính là chén trà đó.

Chén trà khiến anh hoài nghi bản thân, đ.â.m sâu vào tim anh.

Nó không ngừng nhắc nhở rằng Khương Sanh để tâm đến Tạ Tranh nhường nào và chẳng hề coi trọng anh ra sao.

Khương Sanh nhất thời thậm chí không biết phải đáp lại thế nào.

Thực ra lần này Phó Hàn Thanh đã nói rất rõ ràng minh bạch rồi, tất cả những điểm khiến anh không vui, anh đều đã nói ra, Khương Sanh cũng đang dần dần thấu hiểu.

Nhưng cô có chút không biết phải nói gì, cũng không biết phải an ủi thế nào.

Mà Phó Hàn Thanh đã bắt đầu thu dọn hành lý.

Như vậy Khương Sanh càng không có thời gian để suy nghĩ chuyện khác.

Cô chỉ tiến lên, đứng trước mặt anh, giữ lấy tay anh không cho thu dọn hành lý:

"Sao anh lại dọn đồ rồi? Anh định đi đâu vậy?"

"Đi công tác."

"Anh đừng đi công tác mà, em không nỡ xa anh đâu."

Khương Sanh cuống quýt.

"Anh không ở bên cạnh em là em thấy không an toàn, em sợ lắm, em không thể sống thiếu anh được.

Anh phải luôn ở bên cạnh em, anh không được đi, em không cho anh đi."

Khương Sanh bật khóc nức nở, nước mắt rơi như mưa:

"Không muốn, đừng đi mà, anh đi rồi em biết phải làm sao?

Một mình em không xoay xở được đâu, anh đừng ép em như vậy.

Thế này thực sự rất đáng ghét, đừng đi."

"Dựa vào cái gì mà em bảo anh ở lại là anh phải ở lại?"

"Em không cho phép!"

Khương Sanh gào lên, giữ c.h.ặ.t lấy anh không buông.

"Em không cho đi là không được đi!"

"Buông tay ra."

Khương Sanh đẩy anh, khóc dữ dội, cuối cùng dứt khoát ngồi bệt xuống đất.

Nhưng m.ô.n.g còn chưa chạm đất, Phó Hàn Thanh đã dùng một tay đỡ lấy cô:

"Anh đã nói rồi, đừng có ngồi xuống đất."

"Anh mà đi là em ngồi lên tảng băng luôn đấy!"

Phó Hàn Thanh chẳng có cách nào với Khương Sanh, đặc biệt là khi nhìn thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô, anh lại càng không đành lòng:

"Anh chỉ đi công tác để thư giãn đầu óc thôi, có bảo là rời xa em mãi mãi đâu.

Em không cần cứ phải giữ anh lại thế này, hãy cho anh chút không gian riêng tư đi."

"Em không chịu!"

Khương Sanh vô cùng bài xích.

"Em không muốn anh đi thư giãn, cũng chẳng cần không gian riêng tư gì hết! Em ghét như vậy! Em không cho anh đi!"

"Em bảo anh đừng đi là anh không được đi sao?"

"Anh mà đi, em sẽ ngồi lên tảng băng, anh cứ liệu mà xem.”

Khương Sanh dường như đã nắm thóp được anh, cô đứng dậy:

"Em buồn ngủ quá rồi, em về đây. Ngày mai mà không thấy anh là em ngồi lên tảng băng thật đấy.

Sáng mai em muốn ăn bữa sáng anh làm, món gì cũng được, cảm ơn anh Thanh."

Khương Sanh rời khỏi phòng Phó Hàn Thanh.

Phó Hàn Thanh: "..."

Phó Hàn Thanh cũng không biết phải nói gì cho phải, nói chuyện một hồi cuối cùng vẫn là anh bị đe dọa, chẳng giải quyết được việc gì, lại chuốc thêm một bụng tâm sự đau lòng, mà còn chẳng đi đâu được.

Đúng là bá đạo thật mà.

Coi anh như chú ch.ó để trêu đùa, vờn giỡn vậy.

...

Ngày hôm sau.

Sau khi ăn cơm xong, Khương Sanh vội vàng chạy đến lớp B, Tống Cẩn Hòa đã chờ cô từ lâu:

"A Sanh, bên này."

Khương Sanh chạy chậm tới, ngồi vào chỗ mà Tống Cẩn Hòa đã giữ cho mình.

Ngay lúc này, một người vô cùng, vô cùng quen thuộc bước vào.

Khương Sanh: "!" Tần Thục Uyển!

"A Sanh!"

Tần Thục Uyển chạy về phía Khương Sanh, lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cô:

"Chị đã nói rồi, chị sẽ quay lại để cưới em về làm rể, em còn nhớ không? Sau nụ hôn ngày hôm đó, ngày nào chị cũng nhớ em. Em định bao giờ thì gả cho chị đây?"

Tống Cẩn Hòa "..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 237: Chương 237: Tần Thục Uyển Đến Rồi | MonkeyD