Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 285: Tạ Tranh Và Lệ Tu Nhiên Tranh Nhau Làm Anh Rể
Cập nhật lúc: 23/03/2026 13:06
"Em thấy anh Thanh không phải người như vậy, anh ấy sẽ không coi em là thế thân đâu. Đứng ở góc độ này, em muốn biết rốt cuộc anh ấy..."
"Sao lại lụy tình thế rồi?"
Tạ Tranh ngắt lời cô.
"Anh ta cứ luôn gọi em là Khương Sanh, em vẫn chưa nhìn rõ sao?"
"Ngoài thân phận thế thân này ra, không còn lý do nào khác sao?"
Khương Sanh hỏi:
"Anh ấy đối tốt với em, anh ấy quan tâm em..."
"Không gạt bỏ được đâu, em chính là kẻ thế thân."
Tạ Tranh hậm hực nói:
"Loại phụ nữ hám hư vinh như em, làm sao có thể thu hút được Phó Hàn Thanh?
Bên cạnh Phó Hàn Thanh có bao nhiêu mỹ nhân, kẻ hám hư vinh không thiếu, nhưng cũng chẳng thấy ai leo lên vị trí đó được.
Ngoài gương mặt này ra, em còn ưu điểm gì nữa?"
Khương Sanh: "..."
Mỗi lần nói chuyện với Tạ Tranh đều tức muốn c.h.ế.t, tức đến mức chẳng buồn lên tiếng nữa.
Nhưng lời của Tạ Tranh cũng khiến Khương Sanh tỉnh táo lại đôi chút.
Bên cạnh Phó Hàn Thanh có nhiều phụ nữ như vậy, rốt cuộc anh nhìn trúng cô ở điểm nào?
Chắc có lẽ là lợi dụng thôi nhỉ?
Suy nghĩ này khiến cô muốn đi lấy lòng người khác để tăng độ hảo cảm.
"Anh rể nói phải."
Khương Sanh gật đầu.
"Cảm ơn anh rể đã khai sáng cho em."
Khương Sanh định rời khỏi phòng Tạ Tranh, nhưng anh đã gọi cô lại:
"Lần sau đừng có quá giới hạn, tôi không thích đâu.
Trong lòng tôi chỉ có Khương Sanh, không muốn dây dưa bất kỳ mối quan hệ quá thân mật nào với em, điều đó sẽ khiến tôi cảm thấy mình đang phản bội người tôi yêu nhất."
[Độ hảo cảm của Khương Sanh dành cho Tạ Tranh +5, hiện tại là 38.]
Lời của Tạ Tranh khiến Khương Sanh không nhịn được mà thử lòng:
"Nếu như người anh yêu nhất lừa dối anh, từ đầu đến cuối tiếp cận anh đều là một màn kịch, đến mức nghiêm trọng như vậy.
Liệu anh có thất vọng, tuyệt vọng về cô ấy, rồi muốn g.i.ế.c cô ấy không?"
"Không thể nào."
"Vạn nhất thì sao?"
"Chưa từng nghĩ tới, cũng sẽ không nghĩ tới."
"Vậy giả sử…"
Khương Sanh đổi cách khác để dò xét.
"Giả sử người làm những việc đó với anh chính là Khương Sanh, giả sử người anh yêu nhất lại chính là người anh ghét nhất, anh sẽ làm thế nào?"
"Đã là người yêu nhất, sao có thể ghét được?"
"Ý em là…"
Khương Sanh lại ám chỉ lần nữa.
"Em nói là Khương Thanh Lê phẫu thuật thẩm mỹ, tìm đến bên cạnh để lấy lòng anh, cô ta yêu anh chẳng phải sao?
Chuyện này không phải là không có khả năng mà.
Giả sử Khương Sanh chính là Khương Thanh Lê, anh sẽ cảm thấy thế nào?
Vẫn muốn g.i.ế.c Khương Thanh Lê chứ?"
"Tuyệt đối không có khả năng đó."
"Em đã bảo là giả sử thôi mà."
"Đừng có đưa ra những giả sử không thể xảy ra."
Tạ Tranh lộ rõ vẻ không vui.
"Khương Thanh Lê không xứng được đem ra so sánh với Khương Sanh.
Một thằng đàn ông cũng sẽ không biến thành phụ nữ được."
"Thì anh cứ giả sử một chút đi mà."
"Tôi không rảnh rỗi như vậy."
Khương Sanh: "..."
Khương Sanh ra khỏi phòng, tự nấu đồ ăn cho mình.
Tạ Tranh đứng sững tại chỗ, vẫn đang suy nghĩ về việc Khương Thanh Lê là Khương Sanh.
Em gái của Khương Sanh cố tình nhắc đến điểm này, rốt cuộc là vì cớ gì?
Khương Sanh, Khương Thanh Lê...
Đều họ Khương.
Sao có thể trùng hợp như vậy?
Chẳng lẽ nói...
Tạ Tranh không dám nghĩ tiếp nữa, chỉ có thể gọi điện cho trợ lý, bảo người đi điều tra lai lịch của Khương Sanh.
Nếu Khương Sanh thực sự là Khương Thanh Lê, anh chắc chắn sẽ suy sụp.
Khương Thanh Lê và Khương Sanh hoàn toàn không phải là một người!
Giữa hai người họ rốt cuộc có mối liên hệ gì?
Nếu là cùng một người, anh thực sự sẽ loạn mất.
Anh thật lòng thích Khương Sanh, nhưng cũng thật lòng không thích Khương Thanh Lê.
Khương Sanh dịu dàng, lương thiện, luôn nghĩ cho người khác, còn Khương Thanh Lê thì trong mắt chỉ toàn là toan tính, cực kỳ hám hư vinh.
Người anh luôn yêu là một Khương Sanh lương thiện, chứ không phải một Khương Thanh Lê độc ác.
Nếu nói sự lương thiện của Khương Sanh đều là giả vờ, Tạ Tranh thực sự sẽ trở nên rất hỗn loạn, bởi vì khoảng thời gian ở bên nhau đó quá khó quên, khó quên đến mức anh không thể buông bỏ và luôn tham luyến.
Khoảng thời gian đó, tất cả hơi ấm hiếm hoi mà anh có được đều là do Khương Sanh ban cho.
Khương Sanh nấu đồ ăn, cũng làm thêm vài phần nữa.
Cô múc sẵn ba bát mì đặt lên bàn ăn.
Ba phần bánh mì sandwich làm trước đó không biết họ đã ăn chưa, nhưng hình như đã biến mất tăm rồi.
Khi Tạ Tranh ra khỏi phòng, Khương Sanh chủ động chào hỏi:
"Anh Tranh, em có nấu mì, anh có muốn nếm thử không?"
"Cứ gọi tôi là anh rể đi."
Tạ Tranh lên tiếng nhắc nhở.
"Cách xưng hô anh Tranh chỉ có Sanh Sanh bé nhỏ mới được gọi thôi."
"Vậy..."
Khương Sanh gượng ép nặn ra một nụ cười, bất đắc dĩ nói.
"Vậy anh rể ăn mì đi, lại đây nếm thử này."
"Anh rể?"
Lệ Tu Nhiên lập tức suy sụp:
"Không được, không được, sao cô có thể gọi cậu ta là anh rể? Cô đặt tôi ở đâu?
Không được gọi cậu ta là anh rể, cô chỉ có một người anh rể thôi, đó chính là tôi!"
"Nói như thể anh cũng rất thích Khương Sanh vậy."
Khương Sanh lúc này lấy làm lạ, sao cô vừa c.h.ế.t một cái là cả thế giới dường như đều nhào tới muốn yêu cô vậy?
Khương Sanh không hiểu, chỉ một mực vạch trần:
"Anh Nhiên, chẳng phải anh đã có chị Cẩn Hòa rồi sao?"
"Tôi thích Tống Cẩn Hòa từ bao giờ?"
Lệ Tu Nhiên hậm hực nói.
"Cũng không biết trước kia bị làm sao, cứ thích cô ta một cách khó hiểu.
Nhưng giờ tôi chẳng có chút cảm giác nào với cô ta cả."
Điều mà Lệ Tu Nhiên không biết là, ngay khi Kha Doãn c.h.ế.t, sự khống chế đối với anh cũng đã được hóa giải.
Một khi sự khống chế biến mất, anh sẽ hành động theo đúng tâm ý ban đầu của mình.
Khương Sanh đương nhiên cũng không biết điều này.
Cô chỉ cảm thấy chuyện này thật kỳ quái.
"Các anh thật sự rất lạ lùng."
Khương Sanh ngồi xuống bàn ăn, bắt đầu trộn bát mì của mình, vừa trộn vừa thắc mắc.
"Lúc đầu người nói thích chị Cẩn Hòa nhất là các anh, giờ người nói thích Khương Sanh nhất cũng là các anh.
Thậm chí còn phủ nhận luôn cả chị Cẩn Hòa nữa.
Vậy các anh coi chị Cẩn Hòa là gì chứ?
Thích là giả, nhưng suốt thời gian đó cứ quấy rầy chị ấy, làm tổn thương chị ấy, thật là tồi tệ."
Đây là điểm thắc mắc của Khương Sanh, mà cũng chính là điều gây rắc rối cho Tạ Tranh và Lệ Tu Nhiên.
"Nếm thử mì em làm đi."
Khương Sanh chuyển chủ đề.
"Nói nhiều cũng vô ích, em vẫn muốn các anh thích em thôi."
Tạ Tranh: "!"
Lệ Tu Nhiên: "!"
Tạ Tranh và Lệ Tu Nhiên gần như đồng thanh: "Người tôi yêu là Khương Sanh!"
Tạ Tranh lập tức im lặng, còn Lệ Tu Nhiên bắt đầu gào thét:
"Tôi là nể mặt anh trai cô nên mới tiếp đón cô, đừng có mà suy nghĩ lung tung, đừng có lúc nào cũng nhắm vào tôi.
Cứ gọi tôi là anh rể đi, tôi sẽ bảo kê cho cô, còn những chuyện khác, cô đừng hòng mơ tưởng."
"Với tư cách là anh rể của em."
Tạ Tranh cũng bắt đầu tranh giành danh phận.
"Tôi sẽ bảo vệ em chu toàn, lo liệu mọi việc cho em.
Nhưng cũng là nể mặt Khương Sanh, tôi mới coi em là người nhà."
"Vậy…"
Khương Sanh lên tiếng nhắc nhở.
"Các anh rể ăn mì đi thôi, không ăn là nguội hết đấy."
Ba chữ "các anh rể" khiến cả hai đều không mấy vui vẻ.
"Cái gì mà 'các'?"
Lệ Tu Nhiên không hài lòng.
"Anh rể của cô chỉ có một thôi! Tôi mới là 'chính thất', tôi mới là anh rể thực sự của cô!"
Tạ Tranh dùng chiêu lùi để tiến:
"Khương Địch muốn gọi ai là anh rể thì người đó là anh rể.
Cậu đừng làm khó cô ấy, đừng ép cô ấy phải gọi cậu là anh rể."
Phó Hàn Thanh nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, cũng cố tình chêm vào một câu:
"Anh rể à? Anh rể tốt lắm, tôi có thể làm em rể của các cậu."
Phó Hàn Thanh không muốn làm anh rể của Khương Sanh, nhưng có thể làm em rể của Tạ Tranh và Lệ Tu Nhiên, chỉ cần hai người họ chúc phúc cho anh và Khương Sanh là được.
Đám cưới của anh cũng sẽ chỉ mời Thời Yểm, Tạ Tranh và Lệ Tu Nhiên thôi.
Nếu Khương Sanh còn trêu ghẹo thêm ai khác, thì những cô gái đó cũng nên được mời đến để cùng chúc phúc cho anh và Khương Sanh.
Phó Hàn Thanh tiến lên, muốn ăn sạch hai bát mì còn lại mà Khương Sanh đã nấu.
Anh vừa định bưng bát mì lên thì bị Lệ Tu Nhiên hớt tay trên.
Định bưng bát khác, lại bị Tạ Tranh nẫng tay trên nốt.
Phó Hàn Thanh: "..."
Tạ Tranh thưởng thức bát mì do Khương Địch nấu, hương vị quen thuộc đến mức khiến anh phải dồn hết sự chú ý lên người Khương Địch:
"Khương Sanh?"
