Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 288: Khương Sanh Trêu Chọc Tạ Tranh

Cập nhật lúc: 24/03/2026 05:00

Nhịp tim Khương Sanh có chút rối loạn, cô chỉ đành đ.á.n.h trống lảng sang chuyện khác:

"Thư viện ở đâu thế anh? Chúng ta cũng qua đó xem thử đi."

Tạ Tranh đưa Khương Sanh đến thư viện.

Lúc này thư viện không đông người lắm, phần lớn mọi người đã đi ăn cơm, chỉ còn lại một số ít sinh viên đang ở lại, nhờ vậy mà dù có nói cười đôi chút cũng không làm phiền đến ai.

Khương Sanh đi dạo quanh các kệ sách, để tăng thêm độ hảo cảm, cô tiếp tục lấy lòng:

"Anh rể thích đọc loại sách gì?"

"Đội ngũ lãnh đạo, Nguyên tắc quản lý khoa học, Quản trị công nghiệp và tổng quát..."

Khương Sanh càng nghe càng m.ô.n.g lung, liền ngắt lời:

"Có cuốn nào dành cho con người đọc không anh?"

Tạ Tranh: "..."

Thấy Tạ Tranh im lặng, một lúc sau Khương Sanh mới nhận ra lời nói của mình có chút không ổn:

"Ý em là, có cuốn nào mà em cũng có thể đọc hiểu được không?"

"Có chứ."

Tạ Tranh lên tiếng trêu chọc.

"Tổng tài bá đạo yêu tôi, hay Một bước lên mây hóa phượng hoàng chẳng hạn."

Khương Sanh: "..."

Khương Sanh sao có thể không nghe ra ý mỉa mai trong đó, nhưng nghĩ đến mục đích của mình, cô liền bắt chước hành vi của các nữ chính trong tiểu thuyết, cố gắng rút ngắn khoảng cách để trở nên thân thiết với Tạ Tranh hơn.

Cô đưa tay lên định với lấy cuốn sách ở tầng cao nhất.

Cô nhớ trong tiểu thuyết, nam chính sẽ đứng sau lưng nữ chính để giúp cô ấy lấy sách.

Sau đó khi nữ chính quay người lại, hai người sẽ có một màn tiếp xúc ở khoảng cách gần.

Tim đập thình thịch như thế chắc chắn sẽ tăng độ hảo cảm đúng không?

Tuy nhiên...

"Tránh ra."

Khương Sanh ngoái nhìn lại: "Cái gì cơ?"

"Em chắn đường rồi."

Khương Sanh ngượng ngùng né sang một bên, lúc này Tạ Tranh mới tiến lại gần giá sách, chỉ tay hỏi:

"Cuốn này?"

"Vâng, cuốn này đi ạ."

Khương Sanh lúng túng đáp lời.

Tạ Tranh lấy cuốn sách đó xuống, đọc thẳng tên sách lên:

"Ba trăm sáu mươi lăm tuyệt chiêu cưa đổ nam thần, hóa ra em thích gu này à."

Khương Sanh: "!"

Khương Sanh giật lấy cuốn sách từ tay Tạ Tranh, nhìn kỹ lại tên sách.

Cả người cô ngây ra như phỗng.

Sao thư viện đại học lại có loại sách này chứ? Đùa nhau chắc?

Tạ Tranh lại tiếp tục trêu chọc:

"Nam thần nào đây? Phó Hàn Thanh, Thời Yểm, hay là Lệ Tu Nhiên?"

Bị trêu ghẹo, Khương Sanh lầm bầm đáp lại một câu: "Không thể là anh sao?"

Cô nhìn chằm chằm vào Tạ Tranh, không còn dễ dàng thẹn thùng như trước nữa.

Hiện tại, có lẽ do ở cạnh những người đẹp trai đã lâu nên cô cũng dần bình tĩnh hơn, có thể đáp lại vài câu tình tứ.

Đặc biệt là sau khi tiếp xúc với Tạ Tranh nhiều, cô không còn giống như trước, cứ thấy trai đẹp là lại mê mẩn, ngây ngô hay phấn khích thái quá.

"Tôi là anh rể của em."

Nhìn đôi mắt giống hệt Khương Sanh đó, Tạ Tranh sợ mình lại lún sâu vào, cứ nghĩ đến việc Khương Sanh lại sắp làm điều sai trái, anh liền nhìn đi chỗ khác:

"Đùa giỡn cũng phải có chừng mực."

"Em không đùa đâu."

Khương Sanh thấy Tạ Tranh có chút né tránh thì lại càng lấn tới, cô thích cảm giác nhìn bọn họ hoảng loạn và bất an trước mặt mình, chứ không phải để mình bị bọn họ đem ra làm trò cười, cô tiếp tục trêu chọc:

"Vốn dĩ em cũng chẳng muốn coi anh là anh rể đâu."

Giây tiếp theo, tay Tạ Tranh bất chợt đưa tới, bóp c.h.ặ.t lấy cổ cô.

Khương Sanh run rẩy vì sợ, cũng may đối phương không dùng lực nên lúc này cô vẫn cảm thấy mình còn ổn:

"Anh... Anh bình tĩnh một chút."

"Tôi đã cảnh báo em rồi, đừng có nảy sinh ý đồ xấu với tôi."

"Em chỉ nói đùa vài câu thôi mà.”

Khương Sanh lập tức yếu thế:

"Anh có thể trêu em, chẳng lẽ lại không cho em trêu lại anh sao.

Anh đúng là tiêu chuẩn kép, bá đạo, hẹp hòi!"

Khương Sanh tỏ vẻ đầy ủy khuất, Tạ Tranh lúc này mới buông tay ra:

"Có thể đùa, nhưng không được đùa lung tung."

"Thế chẳng phải đùa thì đều là đùa lung tung sao?"

Khương Sanh thầm lẩm bẩm:

"Làm gì có ai đùa mà nghiêm túc cơ chứ."

Tạ Tranh: "..."

Cả hai rời khỏi thư viện, Khương Sanh sực nhớ ở nhà đã hết đường, lúc này mới chủ động lên tiếng:

"Anh rể, anh có biết tiệm ăn vặt nào gần trường không?

Anh đưa em đi nhé?"

Tạ Tranh không trả lời, nhưng vẫn bước đi về hướng tiệm ăn vặt, Khương Sanh liền bám theo sau.

Đến trước tiệm ăn vặt, thấy Tạ Tranh đứng lại không đi tiếp, Khương Sanh mới nhìn anh:

"Anh không vào sao?"

"Tôi đã đưa cô đến nơi rồi, không cần thiết phải vào."

"Anh không có món ăn vặt nào muốn ăn sao?"

"Tôi không ăn vặt."

"Nhưng bên ngoài hơi nóng đấy."

Khương Sanh đưa mắt ra hiệu:

"Trong tiệm có máy lạnh, vào cùng em đi mà~.

Anh cứ đứng lù lù ở đây để bao nhiêu người dòm ngó, trông chẳng khác gì con tinh tinh trong sở thú cả."

Tạ Tranh: "..."

Cuối cùng Tạ Tranh cũng chịu cùng Khương Địch vào tiệm ăn vặt.

Khương Sanh nhìn thấy rất nhiều loại kẹo, liền bốc một nắm thật lớn nhét vào túi:

"Anh rể, anh thích ăn kẹo vị gì? Em bốc cho anh một nắm luôn."

Loại kẹo này lại một lần nữa khiến Tạ Tranh nhớ về Khương Sanh.

Khương Sanh thích ăn kẹo nhất, cứ hết là lại mua, ở đầu giường luôn để một túi kẹo thật lớn, anh từng trêu cô không sợ bị sâu răng sao.

Nhưng Khương Sanh nói, mỗi khi không vui, ăn một viên kẹo ngọt lịm sẽ thấy rất an lòng.

Khương Sanh cũng giống như những viên kẹo vậy, ngọt ngào và khiến người ta thấy yên tâm, là sự tồn tại có thể giúp anh bình tĩnh lại.

Tuy nhiên, Tạ Tranh không trả lời.

Khương Sanh liền bốc một nắm kẹo vị dâu tây lớn, ướm hỏi:

"Vị dâu tây được không anh? Em nhớ anh từng nói là anh cũng thích ăn dâu tây giống em."

"Không thích."

Sắc mặt Tạ Tranh càng thêm lạnh lẽo:

"Đừng có diễn vai anh trai em nữa, em có học thế nào thì tôi cũng không bao giờ coi em là thế thân để hoài niệm về Khương Sanh đâu.

Mong em tự trọng, tự ái cho."

Khương Sanh lúc này mới nhận ra mình lại lỡ nhập tâm vào thân phận của chính mình trước kia.

Bây giờ cô đang là Khương Địch cơ mà?

Nghĩ vậy, cô đành phải đổi giọng:

"Anh trai em nói anh thích ăn kẹo vị dâu tây mà."

"Không thích."

Khương Sanh đã mất, Tạ Tranh cũng không còn gì phải giấu giếm:

"Chỉ là vì cậu ấy thích ăn nên tôi mới chiều theo thôi."

"Tại sao phải chiều theo?"

"Tôi cứ tưởng em thích đọc Ba trăm sáu mươi lăm tuyệt chiêu cưa đổ nam thần thì phải biết lý do vì sao rồi chứ, hay là em đang giả vờ không hiểu?"

"Anh không nói ra thì sao mà em hiểu được?"

Khương Sanh dẫn dắt:

"Em chỉ muốn anh nói cho anh trai em biết thôi.

Anh ấy thực sự rất thiếu cảm giác an toàn."

"Vì lúc đó tôi thầm mến cậu ấy, được chưa?"

[Độ hảo cảm của Khương Sanh dành cho Tạ Tranh +1, hiện tại là 56.]

Hóa ra ngay từ lúc đó, anh đã có chút thầm mến rồi sao?

Khương Sanh quay đi chỗ khác, vì Tạ Tranh đột nhiên nói lời thầm mến thẳng thừng ngay trước mặt cô như vậy làm cô có chút ngượng ngùng.

"Em chọn xong rồi."

Khương Sanh chuyển chủ đề.

"Cùng đi thanh toán thôi."

Hai người đứng ở quầy thu ngân, ngay khi nhân viên báo giá, Tạ Tranh đã nhanh tay thanh toán trước khi Khương Sanh kịp lấy điện thoại ra.

Cô ngẩn ngơ nhìn Tạ Tranh, anh đã xách túi kẹo lớn bước ra ngoài.

Khương Sanh đuổi theo:

"Cảm ơn anh Tranh đã mua kẹo cho em."

"Đây là kẹo anh rể mua cho em vợ, chú ý cách xưng hô."

Khương Sanh: "..."

Hai người đang trên đường đi về ký túc xá, bỗng nhiên một chiếc xe phóng vụt qua, vì vấp phải vũng nước nên nước b.ắ.n tung tóe.

Khương Sanh theo bản năng đã chắn cho Tạ Tranh, cô quay lưng lại và bị nước bùn b.ắ.n ướt sũng cả người:

"Anh không bị b.ắ.n trúng chứ?"

Đôi mắt trong veo cùng biểu cảm thuần khiết của Khương Địch lại một lần nữa khiến Tạ Tranh nghĩ đến Khương Sanh.

"Tôi cần em chắn bùn thay cho chắc?"

Khương Sanh gật đầu, bắt đầu trêu ghẹo anh:

"Anh Tranh đẹp trai thế này, nếu bị b.ắ.n bẩn thì chẳng phải rất tệ sao?

Người xinh đẹp như anh Tranh thì nên được nâng niu mới đúng, em muốn được nâng niu anh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 288: Chương 288: Khương Sanh Trêu Chọc Tạ Tranh | MonkeyD