Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót - Chương 337: Ngoại Truyện Sau Khi Khương Sanh Và Tạ Tranh Kết Hôn Và Có Con

Cập nhật lúc: 06/04/2026 05:03

"Mẹ ơi, có phải ba không yêu con không ạ?"

Khương Sanh đang kể chuyện cổ tích trước khi đi ngủ cho con gái Tạ Kiều nghe thì sững người lại:

"Sao con lại nghĩ thế? Làm gì có người cha nào lại không yêu con gái ruột của mình chứ?"

"Dạ, thôi được rồi ạ."

Tạ Kiều buồn bã nhắm mắt lại.

Trong cơn mơ màng, cô bé cảm thấy mẹ lại bị bế đi mất.

Khi mở mắt ra, mẹ đã không còn ở bên cạnh giường nữa rồi.

Đêm nào cũng vậy, mẹ sẽ biến mất.

Trước đây cô bé cứ ngỡ là mẹ dậy sớm, sau này vô tình mở mắt ra mới phát hiện ba đã bế mẹ đi rồi.

Lần nào ba cũng bế mẹ đi mất.

Trong phòng ngủ chính.

Khương Sanh cảm nhận được mình đang được bế nhưng cũng chẳng buồn mở mắt ra, cô thực sự rất buồn ngủ.

Thế nhưng…

Cảm nhận được hơi ẩm trên làn môi, Khương Sanh mới lờ mờ mở mắt.

Thấy đó là Tạ Tranh, cô lại yên tâm ngủ tiếp.

Trước đây cô cũng toàn bị anh bế về phòng chính để hôn hít, cô chẳng hiểu nổi, giữa đêm khuya đang ngủ say như thế mà sao chỉ có mình anh là không ngủ được.

Nhưng cũng kệ thôi, dù sao cũng chẳng cần cô phải động chân động tay gì.

Cô thực sự mệt lắm rồi.

Dù vậy, Tạ Tranh vẫn tràn đầy hứng khởi, tự mình vận động, tự làm tự hưởng.

Khương Sanh cứ như con b.úp bê gỗ, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

Nhưng Tạ Tranh lại muốn hành hạ cô dậy, bắt cô phải chủ động, Khương Sanh liền không vui chút nào:

"Em không muốn ngồi đâu, cứ bắt em thức giấc hoài à.

Em muốn nằm cơ, buồn ngủ lắm."

Cực chẳng đã, Tạ Tranh đành phải ngồi dậy, ôm lấy cô, để cô ôm cổ mình rồi cứ thế gối đầu lên vai anh mà ngủ tiếp.

...

Mãi cho đến sáng hôm sau.

Tạ Tranh buông cô ra rồi chìm vào giấc ngủ. Khương Sanh dậy sớm, vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Lúc nấu ăn, cô chợt nhớ đến Phó Hàn Thanh.

Hiện giờ có tới chín người đàn ông, mỗi người luân phiên ở bên cô ba ngày.

Ở bên Phó Hàn Thanh hình như sẽ dễ chịu hơn một chút, vì anh ấy rất giỏi nấu nướng, cô cũng được thảnh thơi đôi chút.

Còn Tạ Tranh, tuy cũng có học nấu ăn nhưng cô thực sự không ăn nổi những món anh nấu.

Vẫn là món của Phó Hàn Thanh nấu ngon hơn.

Nhưng Tạ Tranh cũng có ưu điểm, anh thực sự rất biết cách yêu đương. Dù hai người đã có con nhưng anh vẫn không quản ngại phiền hà mà chuẩn bị những điều bất ngờ, làm những chuyện lãng mạn.

Ở bên anh, trái tim cô lúc nào cũng không kìm được mà rung động.

"Mẹ ơi!"

Tạ Kiều chạy đến bên Khương Sanh.

"Hôm nay mẹ dậy muộn quá."

"Bé cưng đói rồi phải không?"

"Dạ..."

Tạ Kiều đưa ra thắc mắc.

"Ba tại sao lần nào cũng bế mẹ đi ngủ cùng mà lại không bế con ạ?

Con thấy ba thực sự không yêu con, chưa từng bế con lấy một lần.

Lúc nào ba cũng chỉ ngủ với mẹ thôi."

Khương Sanh nhất thời khó mở lời, mặt đỏ rực lên, chuyện này biết nói sao đây?

"Nam nữ thọ thọ bất thân."

Tạ Tranh bỗng xuất hiện trước mặt hai mẹ con.

Tạ Kiều vẫn thắc mắc: "Chẳng lẽ mẹ không phải con gái sao ạ?"

"Mẹ con là vợ của ba, chúng ta là quan hệ vợ chồng, giữa vợ chồng thì chuyện gì cũng làm được, nhưng con thì không."

"Tại sao con lại không được ạ?"

Tạ Tranh nhất thời cứng họng, Khương Sanh lúc này mới ngồi thụp xuống trước mặt Tạ Kiều, kiên nhẫn giải thích:

"Kiều Kiều à, sau này con cũng sẽ có chồng, đợi sau này con có chồng rồi thì con có thể thân mật với người ta một chút.

Nhưng bây giờ con còn nhỏ.

Trước khi con trưởng thành, dù là với bất kỳ bạn trai nào cũng phải giữ một khoảng cách nhất định thì mới không bị bắt nạt.

Nếu có một ngày, một người đàn ông nào đó muốn ôm hôn con, con nhất định phải nói cho mẹ biết, vì trước khi con trưởng thành, việc đàn ông có những tiếp xúc thân thể quá mức với con đều là bất lịch sự."

Tạ Kiều thở dài, không nói gì thêm nữa.

Khi cả ba người cùng ăn sáng.

Tạ Tranh giúp Khương Sanh trộn nước sốt vào phần ăn của cô, Khương Sanh lẳng lặng ăn.

Tạ Kiều ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, cô bé đã có chút quen rồi, lần nào ba mẹ ăn cơm cũng coi cô bé như không khí vậy.

Nhưng cũng không hẳn, thỉnh thoảng mẹ cũng sẽ quan tâm đến cô bé mà.

Ăn được một lúc.

Khương Sanh ăn không hết, Tạ Tranh liền ăn sạch phần của cô.

Tạ Kiều ăn không hết, phần của cô bé liền bị đổ đi.

"Uống thêm một ly sữa nhé?" Tạ Tranh hỏi Khương Sanh.

"Vâng."

Tạ Tranh rót cho Khương Sanh một ly sữa, cô tiếp tục uống.

Tạ Kiều nhìn cái ly trống rỗng của mình, bất lực đành phải tự mở lời:

"Ba ơi, ba rót cho con một ly sữa được không ạ?"

"Tất nhiên rồi."

Tạ Tranh cũng rót cho con gái một ly.

"Có muốn ăn chút dâu tây không? Để anh đi rửa."

Tạ Tranh hỏi Khương Sanh.

"Chẳng phải em thích ăn dâu tây nhất sao?"

"Dạ dạ, em muốn ăn."

Tạ Kiều ngây người nhìn hai người họ, đôi mắt dần trở nên vô hồn:

"Ba ơi ba có biết con thích ăn gì không?"

Câu hỏi của Tạ Kiều làm Tạ Tranh đứng hình, trí nhớ của anh vốn chẳng tốt đến thế.

Trước đây khi hẹn hò với những cô gái khác, anh cũng chẳng rõ sở thích của họ, thậm chí tên họ anh còn chẳng nhớ nổi.

Tạ Kiều chờ đợi câu trả lời của Tạ Tranh.

Tạ Tranh ngẩn ra hồi lâu: "Con... Có món gì thích ăn sao?"

Tạ Kiều: "..."

Khương Sanh bấy giờ mới lên tiếng nhắc nhở Tạ Tranh:

"Bé cưng thích ăn anh đào, anh rửa thêm một ít đi."

Tạ Tranh bấy giờ mới đi rửa trái cây.

Khi trái cây được rửa sạch và mang ra bàn trà.

Tạ Kiều tự mình ăn, còn ba và mẹ đã bắt đầu đút cho nhau ăn rồi.

Hai người nói cười vui vẻ.

Tạ Kiều cảm thấy mình lại bị coi như không khí.

Tạ Tranh cầm điều khiển từ xa, chuyển sang bộ phim hài mà Khương Sanh vẫn xem hàng ngày.

Khương Sanh có chút ngạc nhiên:

"Sao anh biết dạo này em đang theo dõi bộ phim này?"

"Anh quan sát thấy mà, đến giờ này chẳng phải nó sẽ chiếu sao?"

"Vâng, đúng vậy."

Tạ Kiều thấy vậy, lại hỏi tiếp:

"Ba có biết con thích xem gì không ạ?"

Câu hỏi này lại một lần nữa làm Tạ Tranh cứng họng, chính anh cũng cảm thấy mình không phải là một người cha đủ tư cách.

Trong ký ức của anh, hình như con gái chưa từng nói mình thích ăn gì, thích xem gì.

Nếu có nói thì với trí nhớ của anh cũng chẳng thể nào không nhớ được.

Khương Sanh vội vàng chuyển kênh khác để giải vây cho Tạ Tranh:

"Tất nhiên là biết rồi, bé cưng thích xem phim hoạt hình mà."

Tạ Kiều vẫn chưa hài lòng, trong lòng đầy bực bội: "Con đang hỏi ba cơ mà."

Khương Sanh kéo Tạ Tranh vào phòng sách, nghĩ đến tâm trạng của Tạ Kiều, cô cũng có chút oán trách:

"Sao anh chẳng nhớ nổi sở thích của Kiều Kiều thế?"

"Con bé có nhắc đến đâu, sao anh biết được?"

"Không nhắc thì anh cũng phải biết chứ.”

Khương Sanh buông lời trách móc.

"Em cũng đâu có nhắc, vậy mà anh đều biết hết đó thôi.

Cho nên không phải là anh không thể biết, mà là anh không để tâm thôi."

"Được rồi, được rồi, sau này anh sẽ cố gắng để tâm hơn."

"Đối đãi với con cũng phải giống như đối đãi với em vậy."

Khương Sanh đưa tay ra, làm tư thế móc ngoéo.

"Anh phải đối xử công bằng đấy.

Móc ngoéo nào."

Tạ Tranh móc ngoéo với Khương Sanh:

"Sau này đối đãi với con gái sẽ giống như với em, để tâm hơn, chú ý nhiều hơn."

Khương Sanh bấy giờ mới cùng Tạ Tranh rời khỏi phòng sách.

Khi quay lại ghế sofa, Tạ Kiều nhớ lại bao chuyện cũ, bắt đầu luyên thuyên không dứt.

"Là tại con sao ạ?"

Tạ Kiều trực tiếp chỉ ra.

"Trước đây đi mua sắm cũng vậy, mẹ đi không nổi thì ba cõng mẹ, còn con đi không nổi thì ba lại bảo con phải kiên cường lên, đi lên phía trước dẫn đầu đi, con gái phải độc lập tự cường.

Lúc đi công viên giải trí chơi cũng thế, lần nào chỗ ngồi đôi cũng là ba với mẹ, mình con chơi một thiết bị, ba chẳng lo lắng chút nào hết.

Đi nhà hàng ăn cơm, lần nào ăn tôm với cua, ba cũng là người đầu tiên bóc vỏ cho mẹ, chẳng bóc cho con lấy một con nào, toàn là con ăn con mà mẹ đưa cho thôi.

Bình thường đi trên đường bị ngã, ba là người đầu tiên chạy đến bên cạnh mẹ lo lắng hỏi han, lúc đó con còn nhỏ, nằm bẹp dưới đất không dậy nổi, hai người ở đó tíu tít nói bao nhiêu chuyện, cũng chẳng thèm để ý là con cũng bị ngã nữa!

Con cứ như là đứa trẻ nhặt được về vậy đó.

Ba là người xấu."

"Con thấy chú vệ sĩ nhỏ Tần Huyền mà ba sắp xếp cho con đối xử với con có tốt không?"

"Tốt hơn ba nhiều ạ, cưng chiều con lắm luôn."

Tạ Tranh chỉ chờ có câu trả lời đó, liền bắt đầu tính toán:

"Vậy ba đưa con sang chỗ anh Tần nhé, được không?"

Tạ Kiều: "..."

Khương Sanh tức đến bật cười, vỗ vào cánh tay người đàn ông một cái:

"Tạ Tranh, anh lại nói linh tinh rồi."

"Ba cũng là vì muốn con được vui vẻ thôi mà, con thích anh Tần thì chúng ta nên chiều theo ý con chứ, để con ở bên cạnh chúng ta con lại không vui, ba đều là vì tốt cho con thôi."

"Ba chỉ muốn được ở riêng với mẹ thôi!"

Tạ Kiều giận dữ quát.

"Con sẽ không để ba đạt được ý nguyện đâu! Tạ Tranh!"

Khương Sanh lên tiếng nhắc nhở:

"Kiều Kiều, con phải gọi là ba, không được gọi thẳng tên như thế, bất lịch sự lắm."

"Hừ, con không muốn gọi ba ấy là ba đâu."

"Không sao."

Tạ Tranh cũng chẳng giận.

"Tiểu Sanh nhi đừng vì chuyện của cha con anh mà cứ lo âu hết cái này đến cái nọ, Tiểu Sanh nhi của anh nên được tùy tâm sở d.ụ.c, tự do tự tại, sống thật vui vẻ mới đúng."

Tạ Kiều: "..." Vậy là cô bé phải sống trong bực bội sao?

Khương Sanh đặt tay Tạ Tranh và tay Tạ Kiều chồng lên nhau, nắm c.h.ặ.t lấy:

"Hai cha con quan hệ tốt thì mẹ mới vui, không được cãi nhau, không được cãi nhau đâu đấy.

Chẳng có mâu thuẫn nào là không thể hóa giải được, đúng không nào?"

Thế nhưng Tạ Kiều nhìn Tạ Tranh với vẻ đầy không hài lòng, còn Tạ Tranh thì cứ dán mắt vào vợ mình không rời, chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến tâm trạng của con gái nữa.

"Vợ nói đúng, vợ nói gì cũng đúng hết."

Tạ Tranh chớp thời cơ, thỉnh thoảng lại lén hôn Khương Sanh một cái, cô cũng chẳng còn cách nào với anh.

Tạ Kiều: "..." Chắc cô bé là con nhặt về thật rồi.

Ngoại truyện sau khi Khương Sanh và Phó Hàn Thanh kết hôn và có con

Thời Yểm đã dùng trứng của Khương Sanh và tinh trùng của Phó Hàn Thanh kết hợp lại, thông qua thí nghiệm để nuôi dưỡng ra một đứa trẻ.

Phó Hàn Thanh không nén nổi tò mò liền hỏi ngay: "Thế nào rồi? Là con gái phải không?"

"Con trai." Thời Yểm trả lời.

"Có lẽ tinh trùng của anh chỉ chuyên sản xuất con trai thôi, năm đứa rồi đấy? Toàn là con trai."

Phó Hàn Thanh: "..."

Lần đầu sinh ba cũng là con trai, lần thứ hai sinh đơn cũng là con trai, lần này vẫn là con trai!

Phó Hàn Thanh không muốn có quá nhiều con trai, vì con trai với con gái dường như chẳng giống nhau chút nào, bọn chúng... Biết tranh sủng.

Vốn dĩ anh nghĩ có một đứa con gái thì có thể phân tán sự chú ý của lũ nhóc thối tha này, kết quả là...

Lại là con trai.

Khi Phó Hàn Thanh về nhà, Khương Sanh ra mở cửa, không nén nổi tò mò hỏi ngay:

"Đứa bé đâu anh?"

"Ở chỗ v.ú nuôi rồi."

"Vú nuôi?"

Khương Sanh không hiểu.

"Chẳng phải em có thể cho b.ú sao? Thí nghiệm nghiên cứu của Thời Yểm có thể giúp em có sữa mà, không cần tìm v.ú nuôi đâu."

Phó Hàn Thanh nhìn bốn đứa con trai đang quây quanh Khương Sanh, chỉ cảm thấy phiền lòng:

"Em không thấy mệt sao?"

"Mệt gì cơ?"

"Nhiều con trai quá, lại còn nghịch ngợm nữa, hay là đưa chúng sang chỗ ba hoặc mẹ em đi, để họ được gặp cháu ngoại nhiều hơn?"

Bốn đứa con trai lần lượt phản bác.

Phó Thần: "Rời xa Khương Sanh, con sẽ c.h.ế.t mất."

Phó Hàn Thanh vẻ mặt đầy khó chịu: "Đó là mẹ con, gọi Khương Sanh cái gì hả?"

Phó Tinh Tinh: "Không muốn đâu, không muốn đâu, tuyệt đối không muốn xa mẹ yêu đâu~ Ba là đồ xấu xa!"

Phó Hàn Thanh hậm hực nói: "Nam t.ử hán đại trượng phu có thể cứng rắn lên một chút được không, dùng từ láy làm gì, làm nũng cái gì?"

Phó Kỳ Nhữ: "Mẹ ơi oa oa, hu hu..."

Phó Hàn Thanh đã bắt đầu mất kiên nhẫn: "Bao nhiêu tuổi rồi còn khóc, không thấy xấu hổ sao?"

Phó Chiêu Anh: "Mẹ ơi, ôm hôn cái nào, con không đi đâu."

Khương Sanh định ôm lấy Phó Chiêu Anh thì Phó Hàn Thanh đã xách cậu bé lên như xách một chú gà con:

"Nam nữ thọ thọ bất thân, con có biết giữ khoảng cách không hả?"

Khương Sanh có chút không nhìn nổi nữa:

"Sao anh lại hung dữ với các con thế chứ.

Bọn trẻ không muốn đi thì cứ để chúng ở bên cạnh em đi, vốn dĩ mỗi tháng cũng chỉ có ba ngày được gặp các con thôi, chúng chắc nhớ em lắm.

Sao tự nhiên lại đòi đem con đi gửi người khác?"

Phó Hàn Thanh: "..."

Phó Hàn Thanh nhất thời cứng họng, hồi lâu sau mới hỏi:

"Vậy em không nhớ anh sao?"

"Em đâu có nói là em không nhớ anh."

"Nhiều con quá, em toàn dành hết tâm trí cho bọn chúng, chẳng lẽ ba ngày này chỉ để em đoàn tụ với các con thôi sao?"

"Đâu phải em muốn sinh đâu, là anh nói muốn có con mà."

Phó Hàn Thanh: "..."

Đúng là anh đã nói vậy thật, lúc đó anh nghĩ rằng con cái là kết tinh của tình yêu, là sợi dây ràng buộc Khương Sanh, giúp cô vì con mà sẽ luôn ở bên anh mãi mãi.

Thế nhưng bây giờ...

Vì một lần sinh đã ra ba đứa con trai nên Khương Sanh chẳng còn thời gian đâu mà để tâm đến anh nữa.

Không chỉ vậy, ba đứa con trai này còn đặc biệt bám người, chẳng biết giữ khoảng cách, lại càng không biết chừng mực là gì.

Chúng là con trai, không phải con gái!

Khương Sanh là vợ của anh, không phải vợ của bọn chúng!

Thế là sau đó anh nghĩ rằng có con gái thì có thể phân chia bớt sự chú ý của ba thằng nhóc này, để chúng chăm sóc em gái.

Thế nhưng, sinh thêm một đứa nữa vẫn là con trai, đứa thứ năm vẫn là con trai!

Phó Hàn Thanh đã không còn muốn có thêm con nữa, nếu có thể, anh thực sự muốn đem chia bớt chúng sang cho Lệ Tu Nhiên, Thời Yểm.

Như vậy biết đâu còn có thể giúp anh phá rối thế giới hai người của Lệ Tu Nhiên, Thời Yểm với Khương Sanh.

"Anh chỉ cảm thấy ba mẹ em nhớ tụi nhỏ thôi, nếu đưa chúng qua đó chắc chắn ba mẹ em sẽ vui lắm."

Đứa thứ hai Phó Tinh Tinh lập tức đề nghị:

"Đi cùng với mẹ, tất cả chúng ta đều đi ở với bà ngoại, ba có thể không cần đến, ba cứ ở một mình đi."

Phó Hàn Thanh: "..."

"Đúng là lâu rồi em không ở bên ba mẹ."

Khương Sanh bắt đầu suy nghĩ.

"Giờ mà đi thăm ba mẹ thì cũng tốt, vậy..."

"Ba ngày luân phiên một lần, ba ngày cuối cùng chẳng phải em định đi thăm Lệ Tiện sao?

Đến lúc thăm Lệ Tiện xong rồi hẵng đi gặp ba mẹ em, dành ba ngày để ở bên họ thật tốt cũng chưa muộn mà."

"Vậy lần này..."

"Lần này hãy ở bên cạnh anh."

Phó Hàn Thanh có chút thấp thỏm.

"Em không nhớ anh sao?"

"Các con còn ở đây mà, anh đừng có nói mấy lời sến súa thế chứ."

"Tại sao bọn chúng thì được nói."

Phó Hàn Thanh lộ rõ vẻ bất mãn.

"Còn anh thì lại phải tránh né?"

"Ái chà, anh chấp nhặt với trẻ con làm gì? Anh là người lớn, tụi nó chỉ là con nít thôi mà."

Phó Hàn Thanh: "..."

"Anh đi nấu cơm đây."

Phó Hàn Thanh đ.á.n.h trống lảng.

Khương Sanh gật đầu: "Vâng, anh đi nấu cơm đi, em ở chơi với con."

Vừa nghe thấy cô chơi với con, Phó Hàn Thanh vẫn thấy không vui, thời gian ba ngày chẳng dài là bao, lần nào thời gian của anh cũng bị mấy thằng con trai này chiếm mất, Phó Hàn Thanh khó mà không nảy sinh oán khí.

"Không thể ở bên anh sao?" Phó Hàn Thanh hỏi.

Khương Sanh thắc mắc: "Cái này có gì mà phải ở bên chứ?"

Phó Hàn Thanh: "?" Đây mà là lời con người nói sao?

Oán khí của Phó Hàn Thanh càng nặng nề hơn:

"Trước đây em lúc nào cũng muốn giúp anh một tay, giờ có con trai rồi là chẳng màng đến anh nữa.

Chẳng lẽ anh chỉ là một công cụ sinh sản, một kẻ cung cấp tinh trùng để cho em có con trai thôi sao?"

"Làm gì có chuyện đó."

Khương Sanh vội vàng giải thích.

"Em chỉ nhớ trước đây anh từng nói, lúc anh nấu ăn không thích người khác làm phiền thôi mà.

Chứ em đâu có nghĩ anh như vậy đâu, cái gì mà công cụ sinh sản này nọ, anh nói quá lời rồi."

"Em có nhớ anh không? Có muốn ở bên anh không?"

Phó Hàn Thanh càng lúc càng bất lực.

"Trong lòng em..."

Không đợi Phó Hàn Thanh nói hết câu, Khương Sanh đã trực tiếp ngắt lời:

"Ôi trời, anh đừng nói nữa."

Khương Sanh buông các con ra, kéo Phó Hàn Thanh vào phòng sách rồi đóng rầm cửa lại:

"Em nhớ anh, rất nhớ anh.

Nhưng em hơi ngại mà, trước mặt các con anh phải tiết chế lại một chút đi chứ."

"Có con trai là quên luôn chồng."

"Đâu có đâu."

Khương Sanh kiễng chân lên, đặt một nụ hôn lên khóe môi người đàn ông.

"Anh đi nấu cơm đi, để em nói với các con một tiếng, cho chúng sang chỗ ông bà ngoại.

Ba ngày này em sẽ ở bên anh thật tốt, anh đừng có không vui nữa, được không?"

"Anh có không vui sao? Làm sao anh có thể không vui với em được chứ?"

"Anh không phải không vui với em, mà là anh ấy à, chỉ muốn em ở bên cạnh anh nhiều hơn một chút thôi đúng không?"

Khương Sanh ướm lời.

"Nếu anh không muốn em ở bên cạnh nhiều thì coi như lúc nãy em chưa nói gì nhé, em cứ để các con ở nhà tiếp, em..."

"Anh muốn em ở bên anh."

Phó Hàn Thanh thốt ra ngay lập tức, ôm c.h.ặ.t lấy eo Khương Sanh.

"Anh rất nhớ em, anh rất muốn toàn bộ thời gian của em đều thuộc về anh, anh rất muốn trong cuộc đời em chỉ có một mình anh thôi.

Nhưng anh biết, anh không thể ích kỷ như thế mà ngăn cản thêm nhiều người yêu thương em.

Sanh Sanh, anh chỉ cần có không gian riêng của hai chúng ta, anh còn muốn em bày tỏ với anh thật nhiều nữa.

Mỗi lần em không có ở nhà, hơn hai mươi ngày còn lại anh cứ như sống dằn vặt từng ngày một, đầu óc cứ nghĩ vẩn vơ, anh cảm thấy rất thiếu an toàn."

Khương Sanh ôm c.h.ặ.t lấy Phó Hàn Thanh:

"Xin lỗi anh Phó Hàn Thanh, thời gian qua đúng là em đã quá lơ là anh, không nghĩ đến cảm xúc của anh.

Ba ngày này em muốn yêu anh thật tốt, tối nay cũng sẽ chủ động một chút.

Em yêu nhất nhất là Phó Hàn Thanh đấy."

Phó Hàn Thanh ngay lập tức được dỗ dành, tinh thần sảng khoái hẳn lên.

"Anh cũng yêu nhất nhất Sanh Sanh của anh."

Phó Hàn Thanh bế Khương Sanh đặt lên bàn làm việc, bắt đầu những nụ hôn nồng cháy.

Tình đến lúc nồng, cả hai đều có chút khó kiềm chế, thế nhưng...

Tiếng con trai gõ cửa vang lên: "Mẹ ơi."

Phó Hàn Thanh nhất thời cứng họng, tiếp tục hôn, phòng sách cách âm tốt, lần này anh không muốn bận tâm đến lũ con nữa.

Khương Sanh cũng mặc nhiên không thèm để ý đến chúng, nên để Phó Hàn Thanh tận hưởng thêm một chút, không muốn làm anh mất hứng.

Thế nhưng…

"Mẹ ơi, Tinh Tinh bị ngã bị thương rồi, đau quá đi mất!"

Khương Sanh: "!"

Khương Sanh ngay lập tức đẩy Phó Hàn Thanh ra, chạy khỏi phòng sách.

Phó Hàn Thanh: "..."

Cái trò này lần trước Phó Chiêu Anh mới dùng xong, lần trước nữa Phó Kỳ Nhữ cũng đã dùng, lần này Phó Tinh Tinh cũng đem ra xài lại.

Cùng một chiêu bài mà dùng tới ba lần, vậy mà lần nào Khương Sanh cũng mắc bẫy.

Còn anh thì lần nào cũng bị lũ nhóc thối tha này phá hỏng nhã hứng, anh đã nhịn bọn chúng lâu lắm rồi.

Lần này, anh nhất định phải thâu đêm đem chúng tống khứ đi hết, dù là sang chỗ ông bà ngoại, hay là chỗ Thời Yểm, Lệ Tu Nhiên, thậm chí là Khương Thanh, Cố T.ử Kỳ, Kha Doãn, Đạm Đài Độ Xuyên cũng được! Anh phải tống khứ hết lũ con trai này đi mới được!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.